- Tên kia không phải tìm địa phương lười biếng đó chứ?
- Móa, gia chủ đang ở bên ngoài giám sát, tên này còn dám lười biếng, muốn chết!
Thợ mỏ trong động cũng không để ý tiếp, tiếp tục đào.
"Xoát xoát!"
Vân Phi Dương trong ngọn núi, một bên đào, một bên thu nhập đá vụn vào Phi Dương đại lục, cho đến khi đào trăm trượng mới dừng lại.
- Chắc là có thể.
Hắn giơ tay lên dán trên thạch bích, khóe miệng lộ ra vẻ mỉm cười, bắt đầu điên cuồng khai thác.
Tình huống bây giờ là.
Một đám thợ mỏ đang khai thác trong hầm mỏ, Vân Phi Dương thần không biết quỷ không hay chui vào bên trong ngọn núi, bắt đầu đào từ trong vào.
Dựa theo kinh nghiệm và tốc độ của hắn, đào hết linh thạch thì đám thợ mỏ Tưởng gia bên kia cũng khó có thể phát hiện.
"Xoát xoát!"
Vân Phi Dương nắm Hàn Thiên Kiếm đào xới, từng khỏa linh thạch cực lớn được thu vào Phi Dương đại lục.
Vẻn vẹn mấy canh giờ.
Tên này đã đào bảy tám khối, mà tốc độ này nhanh hơn thợ mỏ Tưởng gia vô số lần.
- Phía dưới còn có.
Vân Phi Dương theo cảm ứng tiếp tục đào xuống, rất nhanh lại đào ra mấy khối.
Bất quá.
Khi hắn đào xuống thêm hai mươi trượng, một kiếm đi xuống thì đâm ra một động khẩu khác.
- Hả?
Vân Phi Dương khẽ giật mình.
Hắn do dự một hồi vẫn nhảy xuống.
Đây là một thông đạo dùng từng hòn đá vuông vức đắp lên, bên trong một mảnh đen kịt.
Vân Phi Dương tài cao gan cũng lớn, đi dọc theo thông đạo, rất nhanh đã vào một đại điện.
Từ cấu tạo đến xem thì tuyệt đối là do người chế tạo.
- Chẳng lẽ, phía dưới núi này còn cất giấu lăng mộ của một vị đại năng nào đó?
Vân Phi Dương thầm nghĩ, cẩn thận từng li từng tí tiến lên.
Rất nhanh.
Hắn đứng trong đại điện.
Nơi đó có một đài cao, bốn vách tường khắc đồ án hình thù kỳ quái, phía trên đặt một khỏa thạch đầu trong suốt sáng long lanh, lớn cỡ nắm tay.
Cuồn cuộn thuần nguyên lực tinh thuần chầm chậm phiêu tán, xuyên thấu đỉnh đầu bàn đá rót vào trong ngọn núi.
Vân Phi Dương vui vẻ, nói:
- Cái này không phải linh thạch tinh hoa đó chứ?
Không sai.
Nó chính là Mẫu thạch!
Những Linh thạch trong ngọn núi đều vì nó mới có thể diễn sinh ra.
Ngàn năm trước.
Một cường giả Hóa Thần thả viên Linh Mẫu Thạch này ở đây, mục đích là có thể uẩn dục ra càng nhiều linh thạch để ngày khác tới lấy.
Đáng tiếc.
Cường giả kia bất hạnh vẫn lạc, Linh Mẫu Thạch đặt ở đây trở thành vật vô chủ.
Tưởng gia có thể phát hiện cũng qua ngàn năm cũng vì hình dạng mặt đất đã cải biến.
Vân Phi Dương tám chín phần mười xác định, cái này chính là tinh hoa, nhất thời mừng rỡ không thôi.
Có đồ chơi này.
Chẳng khác nào nắm giữ Linh Thạch Quáng Mạch!
"Xoát!"
Vân Phi Dương đi tới, nguyên niệm thi triển bao phủ Linh Mẫu Thạch.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất