“Nếu như ngươi muốn tìm linh dược, chi bằng đi với ta đến Vân Tâm Giới đi. Dược tổ cử hành đại hội Đan Đạo Vạn Vực, có lẽ hắn ta sẽ không thiếu linh dược bát giai đâu.” Diệp Viễn suy nghĩ một chút rồi nói.
Mặc dù hắn không cố ý cắt ngang sự đột phá của Chính Minh Thiên Đế, nhưng hậu quả này đúng là do hắn tạo thành.
Với tính cách của Diệp Viễn, đương nhiên sẽ đền bù lại.
Huống chi chuyện này đối với hắn mà nói cũng chỉ là một cái nhấc tay thôi.
Vân Tâm Giới là đạo tràng của Dược tổ.
Dược tổ tự mình sáng lập một giới, xa rời thế giới.
Cường giả Đan Đạo của Thông Thiên Giới cũng lấy việc tiến vào được Vân Tâm Giới làm vinh quang.
Chẳng qua là để vào được Vân Tâm Giới thì rất khó, thân phận tầm thường vốn dĩ không vào được.
Vân Tâm Giới xứng đáng là thánh địa Đan Đạo đệ nhất ở Thông Thiên Giới.
Chính Minh Thiên Đế nghe vậy thì giật mình nói: “Còn có chuyện này sao? Vân Tâm Giới đã rất lâu chưa có hành động gì rồi! Sao đột nhiên lần này Dược tổ lại muốn cử hành buổi hội họp lớn như vậy?
Hắn ta đã bế quan nhiều năm, vốn dĩ không biết chuyện này.
Nhưng với thân phận của Chính Minh Thiên Đế thì đương nhiên sẽ biết những thay đổi của Vân Tâm Giới.
Vân Tâm Giới luôn tách biệt khỏi thế giới, vốn không quan tâm những chuyện của thế tục.
Cho dù có cử hành đại hội Đan Đạo thật thì cũng sẽ do đệ tử của hắn ta trong thế gian tiến hành, hoàn toàn không cần tiến vào Vân Tâm Giới.
Diệp Viễn cười một tiếng, nói: “Nếu ta nói nó được cử hành vì đánh ta thì ngươi tin không?”
Chính Minh Thiên Đế cười to, bỗng nhiên thu hồi vẻ mặt mà nói: “Đánh chết ta cũng không tin! Dược tổ có thân phân gì? Sao có thể đích thân ra tay tấn công một vãn bối như ngươi? Cho dù ngươi có là A Thánh của Thần Điện Tế Tư thì với thực lực của ngươi bây giờ, đệ tử hắn ta dư sức đánh ngươi rồi, cần gì điều động nhân lực lớn như thế?”
Tuy hắn ta biết Diệp Viễn là Á Thánh, nhưng hắn ta cũng không quá rõ về thực lực của Diệp Viễn.
Dù Diệp Viễn có thể luyện chế Cửu Luyện Vân Thiên Đan, nhưng muốn đạt tới cảnh giới của Đạo tổ thì vẫn còn xa lắm.
Đạo Đan mới là đỉnh phong nhất của Đan Đạo!
Mà một bước này lại gần như không thể vượt qua.
Từ xưa đến nay, bao nhiêu cường giả kinh tài tuyệt diễm của Đan Đạo đều muốn đạt tới cấp độ Đạo Đan.
Nhưng chưa một ai thành công cả.
Bây giờ có quá ít cường giả Đạo Đan ở Thông Thiên Giới.
Diệp Viễn muốn chứng minh thực lực của mình thì cần phải tiếp tục cố gắng thôi!
Nhưng hắn ta không biết Diệp Viễn đã luyện chế được Đạo Đan từ lâu!
Nếu không phải vì thế thì sao Dược tổ lại chuyện bé xé ra to, cử hành đại hội Đan Đạo Vạn Vực lần này chứ?
Có điều Diệp Viễn cũng lười giải thích những chuyện này, chỉ nhún nhún vai rồi nói: “Đi thôi.”
Hai người đi đến Thiên Duyên tiểu trấn, đang định thi triển thuấn di rời đi thì phát hiện phía xa xa có vài chấm đen.
Xem dáng vẻ thì có lẽ là một đám người đang vây công một người.
Chính Minh Thiên Đế cau mày nói: “Một đám tiểu tử, chuyện nhỏ thôi, không cần để ý bọn họ làm gì, đi thôi.”
Hắn ta đi về hướng Diệp Viễn, nhưng lại phát hiện ánh mắt Diệp Viễn đang nhìn chăm chú thì hắn ta đạp lên không trung đến bên đó trong nháy mắt.
Con ngươi Chính Minh Thiên Đế co rút lại, hô lên: “Pháp Tắc Không Gian! Tốc độ nhanh quá! Tiểu tử này cũng thật gian trá!”
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Mấy đạo kiếm quang lóe lên rồi biến mất, chiến trường tức khắc chỉ còn lại một người!
Một nữ tử mặc áo lam thấy Diệp Viễn thì cả người như bị rút sạch sức lực, mềm nhũn mà ngã xuống.
Sắc mặt Diệp Viễn thay đổi, vội vàng đến đỡ.
Lúc này trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, người nữ tử trước mặt này là người hắn gặp ở Hoàng Linh Hư Giới, sư tỷ Bách Lý Thanh Yên của Ảnh Nguyệt tông.
Người vốn nên ở Hoàng Linh Hư Giới mà lại xuất hiện ở Thông Thiên Giới.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất