Nhưng khi đó toàn thân hắn đều đắm chìm trong việc lĩnh hội 'Hỗn Độn Thông Thiên chân kinh', vốn dĩ không nghe được.
Có điều lúc đó ý thức của Diệp Viễn đã hòa vào Thiên Đạo, đương nhiên nhìn thấy được tất cả mọi việc ở xung quanh.
Bây giờ nghĩ lại, không phải Bách Lý Thanh Yên ở cách rất xa sao?
Nàng đến tìm mình!
Diệp Viễn đoán như thế.
Nếu không phải thấy được Bách Lý Thanh Yên ở đây thì có lẽ Diệp Viễn đã quên mất người này rồi.
Đương nhiên hắn cũng biết tình ý của Bách Lý Thanh Yên dành cho mình.
Nhưng trong lòng hắn vốn đã không còn vị trí cho những nữ nhân khác.
Chẳng qua Diệp Viễn không ngờ rằng tình cảm của Bách Lý Thanh Yên đã sâu đậm đến mức dám lén chạy khỏi Hoàng Linh Hư Giới.
Hơn nữa nhìn vào dáng vẻ này thì có lẽ Bách Lý Thanh Yên đã chạy ra từ lâu lắm rồi.
Nếu không thì với tư chất của nàng, tuyệt đối không thể ở trong Hoàng Linh Hư Giới mà tu luyện đến Thiên Tôn cảnh được.
Chỉ khi đi đến Thông Thiên Giới, có nhiều lần kỳ ngộ, mới có thể nội tu đến Thiên Tôn cảnh trong thời gian ngắn ngủi.
Trong nháy mắt, Diệp Viễn đã nghĩ đến rất nhiều thứ.
Bách Lý Thanh Yên thấy Diệp Viễn thì mỉm cười, dùng hết sức lực toàn thân nói: “Có thể chết ở trong lòng ngươi thì ta... Ta đã thỏa mãn rồi!”
Ánh mắt Diệp Viễn sầm xuống, nói: “Có ta ở đây thì ngươi sẽ không chết được đâu!”
Bây giờ sinh cơ của Bách Lý Thanh Yên đã đứt đoạn, sinh mạng đang từ từ trôi đi.
Đúng lúc đó thì Chính Minh Thiên Đế cũng đã chạy đến, hắn ta nhìn vết thương trên người Bách Lý Thanh Yên thì lắc đầu: “Vô dụng thôi, sinh cơ của nàng đã đứt hoàn toàn rồi. Dù ngươi có là Á Thánh thì cũng không cứu nổi đâu, trừ khi... Dược tổ đến đây!”
Diệp Viễn xoay người lại trừng hắn ta bằng ánh mắt hung dữ, hắn lạnh lùng nói: “Câm miệng cho ta! Lại đây, nhanh dùng thọ nguyên của ngươi để độ khí cho nàng!”
Sắc mặt của Chính Minh Thiên Đế thay đổi: “Mẹ nó! Thiên Nhân suy kiếp của bổn đế sắp đến rồi, dùng thọ nguyên độ khí cho nàng chẳng khác nào muốn ta chết? Huống chi dù có độ khí thì cũng chỉ là trì hoãn cái chết của nàng thôi, vốn là không cứu nổi! Mua bán lỗ vốn như vậy, bổn đế không làm!”
Diệp Viễn quát lên: “Bớt nói nhảm đi! Nếu ngươi thiếu hụt thọ nguyên thì ta sẽ bổ sung cho! Ngoài ra, không tính lần luyện chế Cửu Luyện Vân Thiên Đan này thì ta vẫn sẽ thiếu ngươi một ân tình!”
Chính Minh Thiên Đế nghe vậy thì nhướng lông mày, nói: “Lời này có thật không?”
“Ngươi mẹ nó còn nói nhảm nữa thì có tin ta không luyện Cửu Luyện Vân Thiên Đan giúp ngươi luôn không?” Diệp Viễn hiếm khi lại văng tục.
Sinh mạng của Bách Lý Thanh Yên đang nhanh chóng tiêu tán, còn để lỡ nữa thì thật sự hết cứu nổi.
Lòng hắn đã như lửa đốt mà tên này vẫn cứ liên thiên nói nhảm, sao hắn không giận cho được chứ?
Chính Minh Thiên Đế nhìn sắc mặt của Diệp Viễn thì không dám nói lời vô nghĩa nữa, hắn ta vội vàng đến dùng thọ nguyên để kéo dài tính mạng cho Bách Lý Thanh Yên.
Diệp Viễn buông Bách Lý Thanh Yên ra rồi ngồi tĩnh tọa một bên, toàn thân hắn tiến vào một vùng Không Minh chi cảnh.
Chính Minh Thiên Đế thấy thế thì tò mò hỏi: “Tiểu tử này đang làm gì vậy? Ngồi nhập định là có thể cứu cô gái này à? Tiểu tử này không lừa ta đấy chứ?”
Một hơi thở!
Mười hơi thở!
Một trăm hơi thở!
Sau một trăm hơi thở thì Diệp Viễn đột nhiên mở hai mắt ra, hai tay liên tục vẽ vào hư không.
Một đại trận vô cùng phức tạp hiện ra, nhanh chóng thành hình từ trong hư ảo.
Chính Minh Thiên Đế thấy cảnh này thì hoảng hốt trong lòng!
Trận pháp phức tạp hỗn loạn đến mức này, năng lực Bát tinh trận thần tuyệt đối không thể bố trí ra được!
Chính Minh Thiên Đế chưa từng thấy tình cảnh Diệp Viễn luyện chế Hỗn Độn Luân Hồi Đan, nếu hắn ta từng thấy qua thì sẽ biết Diệp Viễn đang làm gì.
Hắn muốn luyện chế Đạo Đan!
、
Chính Minh Thiên Đế có kiến thức uyên bác nên đương nhiên đã từng nghe nói về Đạo Đan.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất