Đừng nói hắn ta chỉ là một Thiên Đế cảnh, dù là cường giả Thiên Nhân cảnh thì cũng chẳng có bao nhiêu người từng được tận mắt thấy Đạo Đan.
Mà giá trị của một viên Đạo Đan thì không thể được đong đếm bằng thần nguyên thạch được nữa.
Trận pháp mà Diệp Viễn bố trí càng ngày càng phức tạp, Chính Minh Thiên Đế cũng càng nhìn càng thấy sợ hãi.
Thật ra trước đó hắn ta vẫn còn thấy nghi ngờ ít nhiều.
Chuyện Thanh Sam Thiên Đế nói quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao thì cảnh giới của Diệp Viễn đúng là quá thấp.
Nhưng sau khi liên tục thấy được bản lĩnh của Diệp Viễn thì cuối cùng hắn ta cũng tin.
Danh Á Thánh của Diệp Viễn là hoàn toàn xứng đáng!
Mà giờ đây, lòng tin của hắn ta dành cho Diệp Viễn cũng tăng lên rất nhiều.
Bỗng nhiên có một luồng khí tức Bản Nguyên đại đạo thoát ra, khiến con ngươi của Chính Minh Thiên Đế chợt co rút lại.
“Khởi động trận pháp, ngưng đan!”
Chỉ nghe Diệp Viễn quát một tiếng, đại trận đã tỏa ra ánh sáng vô cùng chói mắt.
Khí tức Bản Nguyên đại đạo đột nhiên tiến vào trong đại trận, dung hợp cùng một chỗ với những linh dược kia.
“Đạo... Đạo Đan! Không thể sai được, đây chính là Đạo Đan! Nhất định là Đạo Đan!”
Giọng nói của Chính Minh Thiên Đế đột nhiên trở nên kích động.
Hắn ta là lão quái vật đã sống hàng tỉ năm, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thứ gọi là Đạo Đan này!
Đạo Đan là thứ vô cùng hiếm có!
Đột nhiên sắc mặt hắn ta thay đổi, hốt hoảng nói: “Chẳng lẽ những lời hắn nói là sự thật? Dược tổ đúng là vì kiêng kỵ hắn nên mới cử hành đại hội Đan Đạo Vạn Vực sao? Chuyện này... Đúng là không thể tưởng tượng nổi! Nhân tài xuất hiện trong mỗi thế hệ, mỗi người đều dẫn đầu hàng tỉ năm! Xem ra lần này Dược tổ thật sự đã gặp phải đối thủ rồi!”
Chính Minh Thiên Đế thấy Diệp Viễn luyện chế thành Đạo Đan thì liên tưởng đến rất nhiều chuyện.
Lúc này hắn ta mới thật sự hiểu lời cam kết của Diệp Viễn có sức nặng cỡ nào!
Diệp Viễn đồng ý luyện Cửu Luyện Vân Thiên Đan giúp mình thì đúng là nhặt được bảo vật.
Tốn chút thọ nguyên để đổi lấy một ân tình của Diệp Viễn, vụ mua bán này quá hời rồi.
“Bà nó, bổn đế đúng là may mắn, lại gặp được chuyện tốt như vậy!” Chính Minh Thiên Đế không nhịn được mà văng tục.
Ánh sáng rất nhanh đã thu lại, một viên đan dược vàng rực nằm lơ lửng trên không.
Diệp Viễn vươn tay ra thu nó vào trong tay.
Bách Lý Thanh Yên đã mất ý thức từ lâu, Diệp Viễn cạy miệng nàng ra để đưa đan dược vào.
“Diệp đại sư, đây là đan dược gì?” Chính Minh Thiên Đế vô cùng hiếu kỳ hỏi.
“Không có tên!” Diệp Viễn nói nhưng cũng không thèm nhìn hắn ta.
Chính Minh Thiên Đế kinh ngạc nói: “Sao đan dược lại không có tên được chứ?”
“Tại sao đan dược nhất định phải có tên?”
“A! Chẳng lẽ lúc nãy ngươi ngồi tĩnh tọa là vì sáng chế đan dược mới?” Chính Minh Thiên Đế chợt thấy hoảng sợ mà hô lên.
Diệp Viễn không nói gì, từ chối cho ý kiến.
Chính Minh Thiên Đế vẫn còn kinh hoàng đến mức không nói nên lời.
Ngồi tĩnh tọa trong một trăm hơi thở là có thể sáng chế ra một viên Đạo Đan.
Cuối cùng thì tên này trâu bò đến mức nào vậy?
“Ưm...”
Bách Lý Thanh Yên phát ra một tiếng mê sảng rồi dần dần tỉnh lại.
“Ta... Ta còn chưa chết sao?” Nàng giật mình mà nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất