Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

 

 Vì vậy nàng mới dứt khoát xuống núi, một đường đánh tới từ một tiểu trấn khác.  

 

Nhưng mà thực lực của những người đó quá mạnh, trên đường đi nàng đã kích phát quá nhiều tiềm năng pháp môn.  

 

Lúc nhìn thấy Diệp Viễn thì nàng đã bị thương nặng, cộng thêm di chứng của việc tiềm năng kích phát nên gần như là sắp tử vong.  

 

Nhưng đan dược của Diệp Viễn đã kéo nàng về từ cõi chết.  

 

“Có ta ở đây thì ngươi không chết được.” Diệp Viễn cười nói.  

 

Bách Lý Thanh Yên cười gượng nói: “Mới hai ngàn năm không gặp mà ngươi đã trở nên lợi hại như thế!”  

 

Diệp Viễn cười nói: “Ngươi cũng mạnh hơn nhiều.”  

 

Bách Lý Thanh Yên nhìn Diệp Viễn chằm chằm, trăm mối cảm xúc ngổn ngang: “Ta cho là sẽ không được gặp lại ngươi nữa. Chắc trời còn thương nên lúc ta đang ở đường cùng thì gặp được ngươi.”  

 

Diệp Viễn khẽ thở dài một hơi rồi nói: “Đồ ngốc.”  

 

Bách Lý Thanh Yên cười nói: “Ta biết ta ngốc, rõ ràng là không thể nhưng vẫn không ngăn được bản thân muốn gặp ngươi. Cho nên khi các ngươi vừa đi thì ta đã đi theo. Ta cứ cho rằng mình sẽ tìm được ngươi, nhưng không nghĩ lần từ biệt đó lại tận hai ngàn năm.”  

 

Diệp Viễn cảm thấy hơi xúc động: “Ngươi đã trải qua những gì trong hai ngàn năm nay? Những người vừa đuổi giết ngươi là ai vậy?”  

 

Đạo Đan đúng là Đạo Đan, trong lúc nói chuyện thì khí sắc của Bách Lý Thanh Yên đã tốt hơn nhiều.  

 

Chính Minh Thiên Đế thấy vậy thì chỉ biết nhìn thẳng.  

 

Rõ ràng nữ tử này vừa rồi còn là một người sắp chết, chớp mắt đã nhảy nhót tung tăng được rồi hả?  

 

Đây là uy lực của Đạo Đan sao?  

 

Hắn ta chỉ nghe nói Đạo Đan thần kỳ như thế nào.  

 

Nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy uy lực chân chính của nó.  

 

Bản lĩnh cỡ này, thật là có thể biến điều vô dụng thành hữu dụng.  

 

Có Diệp Viễn ở đây thì quả thật muốn chết cũng khó!  

 

Bách Lý Thanh Yên chậm rãi ngồi dậy, trên nét mặt là vẻ kiên nghị.  

 

Khi thấy Diệp Viễn, trong mắt nàng đều là tình cảm dịu dàng.  

 

Nhưng bây giờ thương thế trên người nàng đã tốt lên, sự kiên nghị đó cứ vậy mà bộc lộ ra ngoài.  

 

Diệp Viễn phát hiện Bách Lý Thanh Yên không còn giống trước đây nữa.  

 

Lúc ở Hoàng Linh Hư Giới, nàng chỉ là một đệ tử thiên tài, tuy nói là tư chất không tệ nhưng lại giống như hoa trồng trong nhà kính vậy.  

 

Mà giờ đây trong mắt Bách Lý Thanh Yên lại có khí thế sát phạt quyết đoán.  

 

Điều này đã nói rõ trong những năm nay, nàng đã trải qua không biết bao nhiêu cuộc chém giết.  

 

Bách Lý Thanh Yên từ từ kể lại những chuyện mình trải qua trong mấy năm nay.  

 

Sắc mặt của Diệp Viễn cũng dần dần tối lại.  

 

Những trắc trở mà Bách Lý Thanh Yên trong những năm qua đúng thật là khó có thể tưởng tượng nổi.  

 

Đối với một người nữ tử mà nói thì nàng có thể vượt qua đã xem như là kỳ tích rồi.  

 

“Cũng có mấy lần ta đã nghĩ đến cái chết nhưng còn chưa thấy được ngươi nên ta không cam tâm. Cũng nhờ phần không cam lòng này chống đỡ ta đi được đến hôm nay. Vốn nghĩ là thấy được ngươi rồi thì cũng xem như đã hoàn thành tâm nguyện của ta, ta chết cũng nhắm mắt. Không ngờ là lại được ngươi cứu về.”  

 

Bách Lý Thanh Yên nói đến đây thì ánh mắt đã trở nên ảm đạm.  

 

“Lúc ở Hoàng Linh Hư Giới, ta không thể kiềm chế nổi nữa nên cũng không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng sau khi đến Thông Thiên Giới rồi, trải qua vô số lần sinh tử ta mới dần hiểu được rằng chuyện giữa chúng ta vốn dĩ là không thể nào. Nhưng ta vẫn không nhịn được muốn đi tìm ngươi. Chẳng qua là ta đã bị bọn họ khống chế nên không thể nào thoát ra được.”  

 

“Vốn dĩ chết là lựa chọn tốt nhất, như vậy thì ít ra ta có thể chiếm được một vị trí trong lòng ngươi. Nhưng ngươi lại cứu ta hết lần này đến lần khác.”  

 

Bách Lý Thanh Yên hiện tại đã không phải là Bách Lý Thanh Yên của ngày xưa nữa.  

 

Dù vậy thì tình cảm nàng dành cho hắn vẫn chưa từng thay đổi.  

 

Diệp Viễn không nói gì, hắn không thể hứa hẹn bất cứ điều gì với Bách Lý Thanh Yên.  

 

Đúng như lời Bách Lý Thanh Yên đã nói, trong lòng hắn không có chỗ cho nàng!  

 

Chẳng qua những chuyện Bách Lý Thanh Yên phải trải qua đều là vì mình.  

 

Chỉ với điểm này thôi thì hắn đã không thể thờ ơ đứng nhìn.  

 

Diệp Viễn chậm rãi đứng lên, nói: “Bách Lý sư tỷ, mời dẫn đường.”  

eyJpdiI6IjcwS1ZaVng2aEt4TXdNNHB2RTVBc0E9PSIsInZhbHVlIjoiOTlkU21QV3dwWE45a2owbXl1YXNCYnRlK1NcL1wveUhyQXlVUWdhYjFFOUZOcENZb0Vab0pEYUJ1K3FHQWFnNzhnIiwibWFjIjoiOGJhNjc3MmZhNDFjMDQ4ZjRlMTUyMzE0MTk4Y2MwZTViNjRlYzI4MGQ3Mjg0NDg4Zjk4MmViN2UyYjFkYzZhOCJ9
eyJpdiI6IkFodVdicFVaQ3NobUdtVzA4Y0FmMkE9PSIsInZhbHVlIjoiVFZvUHdBNkVjd3FwY3BjRGZzT09aa0dpUkJwTHhKKzZzcXE1V3V2eU5zek5SdklMcGJBcHJtUDZKVFB3NUVwdEFTN1ZxZkRkZWJhWlVzcFIzTVpNVnI4VGpwK0IxbFZRY1BVbkpFOWcxaFczXC9HNnkyNU1cL3c5OXNTb1hFVEFKcDFiOUVic1EzU1NlTzVzZ2NhTTQ0NVRYaVpqMUV6QXgrXC9KdjRcL00ydHJYNGVQUWk5NVlScW5hNlpnUXRIMmoyMnN1SWFBbkxEN3VhTURnenpqRFNWQVE9PSIsIm1hYyI6ImFlMDg0ODkwZWEwNTczYWIzZGU4NWQ5NzNjNjMzNDUwOTc1NDg1Zjg3MDQxOTZhZjYwNDQzYTA0ZGNmZDUwOTIifQ==

“Giết người!” Diệp Viễn nói bằng giọng đằng đằng sát khí.

Ads
';
Advertisement