Trung Giới, Giang Dương đại đế đô!
Một cung điện dưới lòng đất, một nam nhân mặc đồ trắng đang chơi đùa với hai cơ thiếp.
“Đà chủ đại nhân, hồn bài của mấy Thiên Tôn đuổi giết nha đầu Bách Lý Thanh Yên đã bể nát, có lẽ đã chết toàn bộ!” Một tên thủ hạ vội vã đi vào bẩm báo.
“Cái gì? Năm Thiên Tôn tầng chín đuổi giết một Thiên Tôn tầng tám mà lại chết hết? Nha đầu kia lợi hại như vậy từ bao giờ?” Nam nhân mặc đồ trắng thiếu chút nữa đả nhảy dựng lên.
“Chuyện này... Thuộc hạ không biết!” Thủ hạ khó xử nói.
Nam nhân mặc đồ trắng im lặng không nói gì, sau đó bỗng nhiên lại lên tiếng: “Đi lấy hồn bài của nha đầu đó đến đây! Xem ra bổn đế phải tự mình động thủ rồi. Ha ha, nha đầu thú vị đấy, dù có chết cũng không chịu đi theo bổn đế! Ngược lại bổn đế muốn xem thử nàng có thể trốn đi đâu?”
Không lâu sau thủ hạ đã cầm hồn bài của Bách Lý Thanh Yên đến.
Nam nhân mặc đồ trắng nhận lấy hồn bài, vẻ mặt nghiền ngẫm.
Hắn ta đưa thần thức vào trong hồn bài rồi bỗng nhiên chau mày.
“Không đúng, sao ta lại cảm nhận được nàng đang ở rất gần ta vậy?” Nam nhân mặc đồ trắng nói với vẻ mặt khó hiểu.
“Ngươi không cảm ứng sai, đúng là nàng đang ở đây.”
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng từ tốn vang lên.
Sau đó có ba bóng người chậm rãi đi ra từ bóng tối.
Một người trong số đó chính là Bách Lý Thanh Yên.
Mà lão giả ở giữa ba người đó lại mang lại cho hắn một cảm giác nguy hiểm.
Khí tức quá mạnh mẽ!
Hắn gần như không do dự mà giậm chân khiến hư không chấn động!
Bóng dáng hắn ta dần hòa vào trong bóng tối, khí tức cũng trở nên mờ mịt không rõ.
Sắc mặt Chính Minh Thiên Đế thay đổi rồi hô lớn: “Ẩn độn chi thuật! Không ổn rồi, hắn muốn chạy trốn!”
“Định!”
Hắn ta còn chưa dứt lời thì Diệp Viễn đã hô lên một tiếng như vậy.
Tất cả mọi thứ bỗng nhiên dừng lại!
Chính Minh Thiên Đế trợn mắt há mồm nhìn Diệp Viễn, ấp úng nói: “Thiên... Thiên Đạo Chân Ngôn! Ngươi... Tiểu tử ngươi rốt cuộc còn bao nhiêu lá bài chưa lật vậy?”
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Yên tâm đi, ngươi sẽ từ từ biết được thôi.”
Hắn vừa nói vừa đi vào trong bóng tối, sau khi hắn ra tay thì nam nhân mặc đồ trắng giống như quả bóng cao su bị xì hơi vậy, toàn thân trở nên uể oải không còn sức sống.
Nam nhân mặc đồ trắng chẳng qua chỉ là Thiên Đế tầng một, đối với Diệp Viễn mà nói thì giết hắn ta là chuyện dễ như trở bàn tay.
Diệp Viễn xách người hắn ta ném đến trước mặt Bách Lý Thanh Yên rồi thản nhiên nói: “Ngươi tự mình động thủ đi.”
Bách Lý Thanh Yên nhìn Thiên Đế cường đại nhưng khi đứng trước mặt Diệp Viễn thì cả cơ hội ra tay cũng không có, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy tự hào.
Bây giờ Diệp Viễn thật sự rất mạnh!
Bách Lý Thanh Yên nhìn nam nhân mặc đồ trắng rồi cười lạnh lùng: “Thụy Cầm, ngươi không ngờ mình cũng có ngày hôm nay đúng không?”
Sắc mặt Thụy Cầm biến đổi, hắn ta nói: “Bách Lý Thanh Yên, ngươi đừng quên ngươi còn chưa giải được Tử Hồn chú! Nếu ngươi dám phản bội Tử Hồn môn thì sẽ chết không có chỗ chôn!”
Bách Lý Thanh Yên khinh thường nói: “Thật đáng tiếc, Tử Hồn chú đã được giải rồi!”
Thụy Cầm nghe vậy thì cười to: “Ha ha ha... Ngay cả Thiên Đế cũng không giải được Tử Hồn chú mà ngươi có thể giải được chắc?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất