Như Phong giận dữ nói: “Đại trưởng lão, ta phải đi giết tên tiểu tử kia! Nếu không, khó mà làm tan cơn giận trong lòng ta được!”
Quý Linh lắc đầu nói: “Lúc này chúng ta không nên gây thêm chuyện nữa! Những đại nhân ở Thần Võ Đường sắp xuất quan rồi, phong ấn hai giới cũng đã lỏng lẻo đi nhiều. Cơ hội Thần Tộc ta nổi dậy cũng đã chín muồi rồi. Bây giờ lấy thực lực mạnh mẽ của chúng ta cộng thêm sự giúp đỡ của Ma tộc vực sâu tất nhiên có thể hoàn toàn đánh bại Nhân Tộc. Nếu bây giờ kích động làm hỏng kế hoạch thì chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ đấy, vẫn nên nhịn xuống thì hơn.”
Như Phong nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: “Hừ! Xem như tên tiểu tử kia may mắn! Đợi đến lúc Thần Tộc ta ra khỏi núi một lần nữa thì người đầu tiên bổn trưởng lão phải giết chính là tên tiểu tử đó!”
...
Một lần nữa gặp lại Diệp Viễn, Tâm Vũ Thiên Đế có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Người này vô cùng nguy hiểm!
Trong lòng Tâm Vũ Thiên Đế rất hoảng hốt, chẳng phải Diệp Viễn chỉ đi đến Thông Thiên Sơn một chuyến thôi ư, sao lúc trở về lại trở nên mạnh khủng khiếp như vậy?
“Ha ha ha... Diệp lão đệ đúng là làm lòng người sảng khoái thật đấy! Tử Hồn môn giống như ruồi bọ đã khiến Thông Thiên Giới lao đao không biết bao nhiêu năm nay, tuy cũng đã có rất nhiều người muốn diệt trừ rồi nhưng mà bọn chúng làm việc quá kín kẽ cho nên vẫn không ai tìm được hang ổ của chúng. Vẫn là Diệp lão đệ lợi hại, vừa ra tay đã có thể nhổ cỏ tận gốc!” Tâm Vũ Thiên Đế chân thành khen ngợi.
Nhưng Diệp Viễn lại lắc đầu nói: “Tử Hồn môn không đáng sợ, Thần Tộc phía sau bọn chúng mới là đáng sợ nhất! Trăm năm qua không biết Thần Tộc đã tích lũy được bao nhiêu sức mạnh rồi. Một khi bộc phát ra thì chỉ sợ sinh linh ở Thông Thiên Giới sẽ gặp kiếp nạn lớn.”
Tâm Vũ Thiên Đế ngạc nhiên hỏi lại: “Thần Tộc ư?”
Diệp Viễn gật đầu nói: “Thần Tộc đã từng là chúa tể của Thông Thiên Giới nhưng trăm năm trước bị ba tộc Nhân, Yêu, Ma liên thủ đánh bại rút lui vào Thế Giới Vực Sâu. Không lâu nữa bọn chúng sẽ ngóc đầu trở lại!”
Híttt...
Tâm Vũ Thiên Đế hít một hơi khí lạnh, lần đầu tiên hắn ta nghe được bí mật quan trọng như vậy đấy.
Diệp Viễn bình tĩnh nói: “Mấy ngày nay cảm ơn Tâm Vũ huynh đã chăm sóc cho Tửu Quỷ tiền bối, vì để cảm ơn ta sẽ luyện tặng huynh một viên đan dược.”
Tâm Vũ Thiên Đế nghe vậy giật mình một lúc lâu, sau đó thì mừng rỡ như điên.
Lão Tửu Quỷ nhìn thấy phản ứng của Tâm Vũ Thiên Đế mới biết bây giờ địa vị của Diệp Viễn cao bao nhiêu, cũng hiểu lời của Tâm Vũ nói với hắn ta là có ý gì.
“Ôi chao, vậy thật là phải cảm ơn Diệp lão đệ rồi!”
Diệp Viễn cười nói: “Thời buổi loạn lạc này có thêm một phần sức lực là thêm một phần chắc chắn mà. Tâm Vũ huynh, chú ý bản thân nhé.”
Sau khi Diệp Viễn giúp Tâm Vũ luyện đan dược xong thì chào Tâm Vũ Thiên Đế rồi đi. Sau khi Diệp Viễn đi mất thì một người từ trong người Tâm Vũ Thiên Đế xuất hiện bên cạnh hắn ta.
Tâm Vũ cúi người hành lễ, nói: “Kiếm Thần đại nhân, ngài thấy như thế nào?”
Người này chính là cường giả Thiên Nhân Tứ Suy chí tôn, Kiếm Thần Thiên Đế!
Kiếm Thần Thiên Đế chậm rãi nói: “Hắn phát hiện ra ta!”
Tâm Vũ hoảng sợ kêu lên: “Sao có thể?”
Nếu Thiên Nhân Tứ Suy chí tôn đã muốn che giấu thì dù cho là Thiên Đế tầng chín cũng không thể phát hiện ra được kia mà? Diệp Viễn chỉ vừa mới đột phá Thiên Đế thì làm sao có thể nhận ra Kiếm Thần Thiên Đế đang nhìn trộm được chứ?
“Sự hiểu biết về thiên đạo của hắn đã vượt qua sự tưởng tượng của ngươi rồi! Tương lai người này chắc chắn sẽ trở thành châu báu! Có điều không biết hắn còn có thời gian để trưởng thành hay không!” Kiếm Thần dường như có điều suy tư.
Tâm Vũ Thiên Đế hoảng sợ, hỏi: “Đại nhân, sao ngài cũng... chẳng lẽ Thần Tộc thật sự đáng sợ đến mức đó sao?”
Kiếm Thần nghiêm túc nói: “Còn đáng sợ hơn ngươi tưởng tượng nhiều! Trận Chiến Diệt Thế cũng không phải chỉ là nói suông đâu! Một khi nó diễn ra thì sẽ phá huỷ cả trời và đất. Cho dù là những cường giả Đạo Tổ kia cũng khó đứng ngoài cuộc! Bởi vì Thần Tộc là tồn tại ngang hàng với Đạo Tổ!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất