Trong Vân Thâm Bất Tri Xứ có một dãy núi gọi là Vân Tâm Sơn Mạch. Vân Tâm Sơn Mạch là dãy núi kéo dài bao quanh Thông Thiên Sơn, thiên địa linh khí cực kỳ dồi dào. Cửa vào Vân Tâm Giới là nơi linh khí nồng đậm nhất Vân Tâm Sơn Mạch, bình thường rất ít người đến đây bởi vì nơi này là đạo tràng của Dược Tổ, không ai dám xúc phạm thần uy của Dược Tổ.
Nhưng bây giờ Vân Tâm Sơn Mạch lại đông như trẩy hội, rất nhiều cường giả đang kéo nhau bay vào trong núi.
“Ái chà, Dược Tổ chiếm được cả dãy linh sơn thế này đúng là lợi hại thật! Nếu không phải đi theo ngươi thì bản đế cũng không dám đến gần nơi này đâu!” Chính Minh Thiên Đế than thở.
Thiên Đế tầng tám như hắn ta cũng coi như là nhân vật đỉnh cấp ở Thông Thiên Giới rồi, nhưng cũng không dám đến những nơi như Vân Tâm Sơn Mạch này đâu vì Vân Tâm Giới có thể còn thâm sâu hơn Thần Điện Tế Tư nhiều. Cường giả ở đây nhiều như mây trên trời, cho dù là cường giả Thiên Nhân Cảnh siêu cấp cũng không dám làm càn ở đây chứ đừng nói đến một Thiên Đế tầng chín như Chính Minh Thiên Đế hắn ta.
Diệp Viễn cảm nhận linh khí nồng đậm ở đây, gật đầu nói: “Nơi này rất gần Thông Thiên Sơn, e rằng đây là đạo tràng dồi dào linh khí nhất trong các đạo tràng rồi, với khả năng của Dược Tổ đương nhiên là phải ở đây.”
Tuy rằng Diệp Viễn rất khinh thường cách làm người của Dược Tổ nhưng về thực lực của hắn ta thì không có gì để nghi ngờ cả.
“Ái chà chà, mỹ nhân thật xinh đẹp nha!”
Một thanh niên đang đi bên cạnh đột nhiên ngừng lại nhìn chằm chằm vào Bách Lý Thanh Yên dáng vẻ thướt tha quyến rũ.
Đi theo phía sau thanh niên là một ngươi già râu tóc bạc trắng, trên người hắn ta tỏa ra dao động mạnh mẽ, hiển nhiên không phải là hạng xoàng.
Bách Lý Thanh Yên nhíu lại không để ý tới thanh niên kia.
“Diệp Viễn, chúng ta đi thôi.” Bách Lý Thanh Yên nói.
Diệp Viễn gật đầu, nhưng vừa định đi thì lại bị thanh niên kia cản đường.
“Ha ha, mỹ nhân đanh đá thật đấy, nhưng thiếu gia ta thích lắm! Mỹ nhân à, thiếu gia ta là Lãnh Thiên Hào, Tinh Đan Thần ưu tú nhất Lãnh gia của Tử Thanh Giới đấy, sau này còn sẽ làm môn đồ của Dược Tổ đấy. Đi theo ta sau này vinh hoa phú quý hưởng không hết.” Lãnh Thiên Hào nói rất tự tin, hắn ta cảm thấy chỉ cần hét lên tên Lãnh gia thì chắc chắn Bách Lý Thanh Yên sẽ xiêu lòng ngay.
“Lãnh gia của Tử Thanh Giới!”
Diệp Viễn và Bách Lý Thanh Yên thật ra không quan tâm gì lắm nhưng Chính Minh Thiên Đế lại vừa hoảng sợ vừa kiêng kị.
Lãnh Thiên Hào nhìn thấy phản ứng của Chính Minh Thiên Đế thì càng thêm đắc ý.
“Sao nào, Lãnh gia Tử Thanh Giới nổi tiếng lắm à?” Diệp Viễn hiếu kỳ hỏi.
Chính Minh Thiên Đế gật đầu nói: “Tử Thanh Giới là truyền thừa của Đan Đạo thế gia rất xa xưa trước kia, căn cơ vô cùng sâu! Lão tổ của Lãnh gia Tổ Cảnh là Đan Đạo đại sư đỉnh phong, hơn nữa Lãnh Thiên Kỳ của Lãnh gia còn là đại đệ tử dưới trướng Dược Tổ, cũng là đồ tôn của Dược Tổ.”
Chính Minh Thiên Đế đã sống một đống tuổi cho nên rõ như lòng bàn tay chuyện của các gia tộc lánh đời ở Thông Thiên Giới. Huống hồ Lãnh gia này chính là Đan Đạo thế gia cực kỳ lợi hại.
Nghe Chính Minh Thiên Đế xong nói, Lãnh Thiên Hào rất đắc ý: “Ha, Lãnh Thiên Kỳ, chính là đại ca của tại hạ!”
Diệp Viễn ‘Ồ’ một tiếng, nhưng cũng không tỏ vẻ gì.
“Tiểu mỹ nhân, đi theo tên tiểu tử nghèo kiết hủ lậu này không có tương lai đâu. Đi theo ta, chẳng những nàng có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý, nói không chừng sau này còn có thể đạt tới Thiên Đế đỉnh phong nữa đấy! Sao hả, có suy nghĩ lại không nào?”
Lãnh Thiên Hào nói xong lại dám giở trò trước mặt Diệp Viễn và Chính Minh Thiên Đế, đưa tay muốn sờ soạng Bách Lý Thanh Yên.
Ánh mắt Bách Lý Thanh Yên phát lạnh, thân hình lóe lên tránh đi.
Lãnh Thiên Hào không để bụng, cười nói: “Tiểu mỹ nhân thẹn thùng à! Yên tâm đi sau này ca ca sẽ yêu thương nàng thật nhiều.”
Cả người Bách Lý Thanh Yên tản ra sát khí, lạnh lùng nói: “Diệp Viễn, ta muốn giết người!”
Diệp Viễn lạnh nhạt nói: “Giết làm cái gì? Tên tinh trùng lên não này, thiến đi.”
Bách Lý Thanh Yên mỉm cười xinh đẹp, nói: “Ý kiến hay!”
Lão già đứng đối diện nghe hai người này nói chuyện không kiêng nể gì bỗng cảnh giác lên, khí thế vô cùng mạnh mẽ lan ra bao phủ cả ba người vào bên trong.
Ánh sáng lạnh lóe lên, kiếm của Bách Lý Thanh Yên nhanh đến không kịp nhìn, nhưng lão già kia lại là cường giả Thiên Đế tầng tám chí tôn, sao có thể để cho Bách Lý Thanh Yên có cơ hội xuất kiếm?
“Định!” Nhưng Diệp Viễn không đợi hắn ta ra tay đã thản nhiên mở miệng.
Thiên Đạo Chân Ngôn bỗng nhiên giáng xuống, sức mạnh đáng sợ trói chân hắn ta lại, nhưng dù sao cũng là cường giả Thiên Đế tầng tám nên Diệp Viễn cũng không thể khống chế lâu được, chỉ có thể giữ chân hắn ta trong nháy mắt.
Có điều chỉ bấy nhiêu đó cũng đã đủ rồi.
“A!”
Lãnh Thiên Hào che hạ thân lại đau đớn hét lên một tiếng vang trời.
Lão già vô cùng tức giận hét lên: “Các ngươi dám phế thiếu gia, bản đế phải lấy mạng các ngươi ra đền!”
Nói xong, hơi thở đáng sợ lần thứ hai bùng nổ đánh tới Diệp Viễn.
Nhưng đúng lúc này xuất hiện một bóng người chen ngang giữa hai người, cản đường hắn ta lại. Đó là một người nam tử trung niên mặc áo bào màu xanh, mang hơi thở cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí còn trên cả lão già.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất