Hắn có tư cách đi vào đại điện này ngồi xuống chỗ đối diện Thánh Tổ Đại Tế Tư kia hay không còn phải xem hắn có vượt qua được thử thách này hay không hẵng nói. Nếu hắn không qua được thì Thánh Tổ Đại Tế Tư cũng sẽ đuổi hắn ngoài ra như thường.
Một hương vị Đại Đạo cùng lúc bùng nổ trên người Diệp Viễn. Hai tay Diệp Viễn ôm hình cầu, Thái Cực Đồ hiện ra sau lưng hắn.
Dực nhìn thấy vậy ánh mắt hơi lóe lên, khẽ mỉm cười. Còn các đệ tử của hắn ta thì lại không bình tĩnh nổi.
Tuy rằng cái tên Diệp Viễn này đã vang ở bên tai bọn họ không biết bao nhiêu lần nhưng đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Diệp Viễn thật. Cho dù bọn họ biết Diệp Viễn không phải là người thường nhưng ở trong lòng bọn họ đương nhiên vẫn còn nghi ngờ tên nhân tài mới nổi Diệp Viễn này. Đây cũng là lẽ thường thôi, trước khi tận mắt nhìn thấy thì nghe người ta ba hoa chích chòe thế nào thì ai cũng sẽ không tin hẳn.
Nhưng bây giờ họ đã hiểu vì sao sư tôn lại lựa chọn Diệp Viễn rồi.
Với cảnh giới của bọn họ vậy mà lại không nhìn thấu hoàn toàn sức mạnh ẩn chứa bên trong Thái Cực Đồ này. Vừa nãy Diệp Viễn khiến họ có cảm giác thâm sâu khó lường, loại cảm giác này giống như đang đối mặt với sư tôn vậy!
Tuy rằng Đại Đạo của Diệp Viễn vẫn còn có vẻ non nớt, nói về thâm hậu thì còn kém xa sư tôn nhưng mà Diệp Viễn cũng đã sắp đuổi kịp Đại Đạo của sư tôn rồi. Trong lòng bọn họ rất rõ điểm này!
Động tác của Diệp Viễn linh hoạt nhẹ nhàng tựa nước chảy mây trôi, làm cho người ta có cảm giác cảnh đẹp ý vui. Đầu ngón tay đột nhiên điểm nhẹ, linh trà “Vèo” một tiếng bay trở về.
Dực mỉm cười, nhẹ nhàng đưa tay tiếp được, tiếp tục luyện chế. Hắn ta luyện chế vừa mạnh mẽ vừa ổn định giống như Thông Thiên Sơn trấn Vu Tiền, không giống với phong cách của Diệp Viễn.
Hắn ta lại vung tay, linh trà lại bay qua Diệp Viễn.
Diệp Viễn lại nhận, lại luyện, lại trả về!
Hai người tới tới lui lui, đấu đến vô cùng vui vẻ.
Đám đệ tử ở bên cạnh đã xem đến ngây người nãy giờ. Người này, vậy mà lại có thể tiếp được thế giới trà đạo mà sư tôn luyện chế!
Thật là đáng sợ!
Lúc bình thường Dực cũng thường hay chơi trò chơi này với bọn họ, nhưng tuy rằng họ đã làm đệ tử đi theo Dực mấy ngàn vạn năm vẫn không thể nào kéo dài được lâu. Luyện chế này nhìn thì đơn giản nhưng thật ra càng về sau lại càng phức tạp. Thường là sau khi bọn họ nhận được thì sẽ làm thế giới sụp đổ, toàn bộ nước trà bị sánh ra hết. Nhưng Diệp Viễn đã đấu với sư tôn mấy chục hiệp lại không hề yếu thế. Dù sư tôn luyện chế như thế nào thì Diệp Viễn cũng có thể tiếp được, tiếp tục luyện chế, sau đó lại ném trở về. Những cái khác không nói, chỉ bao nhiêu kỹ năng đấy thôi cũng đã giỏi hơn bọn họ rất nhiều rồi.
Đột nhiên đầu ngón tay của Dực hất lên, linh trà bay vào ấm trà không sánh ra một giọt.
Hương trà nức mũi lập tức lan tỏa ra toàn bộ đại điện, sau đó là toàn bộ Vũ Sơn!
Lúc này, ở bất cứ một góc nào của Vũ Sơn cũng có thể ngửi được hương trà nồng đậm!
“Ha ha ha... Xuất sắc lắm!” Dực sảng khoái vỗ tay cười lớn.
Rõ ràng là hắn ta vô cùng vừa lòng biểu hiện của Diệp Viễn. Dực làm động tác mời, ý bảo Diệp Viễn ngồi xuống, điều này cho thấy Diệp Viễn có tư cách ngồi ngang hàng nói chuyện với hắn ta.
Á Thánh, danh xứng với thực.
“Thực lực của Thánh Tổ tiền bối mới là làm cho vãn bối mở rộng tầm mắt.” Diệp Viễn ngồi đối diện Dực, cười nói.
Từ lúc Diệp Viễn vào Thông Thiên Giới tới nay, trên Đan Đạo dường như là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, chưa bao giờ gặp đối thủ. Nhưng lúc này Diệp Viễn biết, hắn đã gặp được đối thủ chân chính rồi!
Dược Tổ và Thánh Tổ Đại Tế Tư là hai ngọn núi lớn trong Đan Đạo, là đỉnh cao của cả thế giới.
Muốn vượt qua bọn họ là chuyện ngàn khó vạn khó!
Cho dù Diệp Viễn đã lĩnh ngộ được Đại Đạo căn nguyên nhưng nói đến trình tự Đan Đạo thì vẫn chênh lệch rất nhiều so với họ. Vừa rồi Diệp Viễn đã sâu sắc cảm nhận được sức mạnh của Thánh Tổ Đại Tế Tư, giống như một ngọn núi cao chắn trước mặt hắn không thể nào vượt qua vậy. Đương nhiên cũng là do Diệp Viễn còn quá trẻ, so với thời gian nghiên cứu Đan Đạo của Dược Tổ hay là Thánh Tổ Đại Tế Tư đều cách quá xa.
Dực rót đầy ly trà cho Diệp Viễn, cười nói: “Ta quả nhiên không nhìn lầm người, ngươi không làm cho ta thất vọng! Bây giờ chỉ mới qua hai ngàn năm ngắn ngủi mà thực lực Đan Đạo của ngươi đã tiến bộ khủng khiếp như vậy, đúng là vượt xa tưởng tượng của ta.”
Diệp Viễn cười nói: “Thật ra từ lần đầu tiên lúc Mạc Vấn bị phá thì ngài đã biết là sẽ có ngày hôm nay rồi không phải sao? Nói về Đan Đạo thì vãn bối tự tin không thua bất cứ ai, cho dù là ngài hay là Dược Tổ!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất