“Quá đáng! Cho dù sư tôn phong ngươi làm Á Thánh, nhưng trước khi ngươi đạt tới Thiên Nhân Cảnh thì cũng không có tư cách nói năng xằng bậy như vậy ở trước mặt sư tôn!” Người thứ ba trong mười một đệ tử tức giận nói.
Diệp Viễn nhìn hắn ta, cười nói: “Đây không phải là nói bậy, đây là anh hùng tiếc anh hùng! Diệp mỗ kính trọng khí phách của Thánh Tổ tiền bối cho nên vượt qua mới là sự kính trọng lớn nhất đối với hắn ta! Cái tiền bối cần không phải là a dua nịnh hót mà là một đối thủ mạnh xứng tầm! Một người ở trước mặt ngài ấy chỉ biết cung kính vâng vâng dạ dạ thì là sao xứng làm đối thủ của ngài ấy được?”
Tam đệ tử cười lạnh: “Vớ vẩn! Ngươi có thành tựu hôm nay còn không phải là do sư tôn bồi dưỡng người tài hay sao? Nhưng ngươi gặp mặt sư tôn lại không hề cảm thấy biết ơn chút nào, đúng là đồ vô ơn!”
Diệp Viễn nghe vậy cười lớn: “Có vẻ các ngươi đang xuyên tạc ý nghĩa của câu bồi dưỡng người tài rồi đấy. Mấy năm nay đúng là ta đã mượn tiếng tăm của Thánh Tổ tiền bối, nhưng nếu nói về bồi dưỡng người tài thì Diệp mỗ làm sao bằng các ngươi được chứ?”
Mấy người đệ tử nghe vậy thì sắc mặt trở nên rất khó coi.
Câu này ý ngoài lời nói, chính là nói các ngươi quá yếu!
Ai trong mấy người đệ tử ở đây không phải do chính tay Thánh Tổ Đại Tế Tư dạy dỗ ra? Bọn họ đã hưởng thụ vô số tài nguyên của Thần Điện Tế Tư nhưng đến bây giờ chưa ai có tư cách ngồi đối diện sư tôn.
Đây chính là sự chênh lệch!
“Diệp mỗ có thành tựu ngày hôm nay không phải dựa vào ai bồi dưỡng mà là dựa vào nỗ lực của bản thân để đổi lấy! Dựa vào người khác thì mãi mãi cũng không thể trở thành cường giả chân chính được! Các ngươi như vậy, những đệ tử kia của Dược Tổ cũng như vậy! Đi con đường của người khác đương nhiên đều là đường tắt, nhưng không thể tự tìm con đường riêng cho mình thì các ngươi chỉ có thể mãi mãi dậm chân tại chỗ mà thôi. Còn ta thì lại có thể ngồi ở chỗ này!”
Trừ Cấp Mặc ra thì sắc mặt của những đệ tử khác đều là giật mình hoảng sợ.
Ngông cuồng!
Quá ngông cuồng!
Ở trước mặt sư tôn mà tên này còn dám ngông cuồng như vậy!
“Sư tôn, tên này không coi ai ra gì, vốn không để người vào mắt mà! Nếu sau này hắn có được thành tựu cao thì sẽ trở thành họa lớn trong nội bộ Thần Điện Tế Tư!” Nhị đệ tử gằn giọng nói.
Thánh Tổ Đại Tư Tế vẫn luôn im lặng không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi uống trà, mặc cho Diệp Viễn và đệ tử của mình đấu khẩu.
Lúc này hắn ta mới buông ly xuống, cười lớn: “Ha ha ha… Các ngươi sai rồi! Diệp Viễn chẳng những sẽ không trở thành kẻ thù của chúng ta mà ngược lại sẽ trở thành đồng minh mạnh nhất của chúng ta! Nói cách khác, hắn mãi mãi là Á Thánh của Thần Điện Tế Tư!”
Nhị đệ tử khó hiểu hỏi: “Sư tôn, không thể nào như vậy được! Đệ tử đã gặp qua không ít người cao ngạo ngông cuồng như hắn rồi. Loại người này sao có thể trở thành đồng minh của chúng ta được?”
Thánh Tổ Đại Tế Tư liếc nhị đệ tử rồi nói: “Từng câu từng chữ của Diệp Viễn đều là châu ngọc, chỉ là các ngươi không ai hiểu mà thôi! Các ngươi có phát hiện mấy ngày nay lão Thất đã thay đổi rất nhiều hay không?”
Nhóm đệ tử hoảng hốt nhìn sang Cấp Mặc, nếu Thánh Tổ Đại Tế Tư không nói thì đúng là bọn họ cũng không chú ý tới. Mấy năm nay, thực lực của Cấp Mặc tiến bộ lớn không nói nhưng khí chất toàn thân cũng có thay đổi lớn, chẳng lẽ đều là do Diệp Viễn?
Nghĩ tới đó ai cũng ngạc nhiên không nhẹ.
Thánh Tổ Đại Tế Tư cười nói: “Diệp Viễn không phải không kính trọng ta mà là ngược lại, hắn rất kính trọng ta! Ta lựa chọn hắn không phải vì muốn hắn ở trước mặt ta vâng vâng dạ dạ, mà là muốn hắn trở thành một cường giả chân chính, giúp đỡ ta phá vỡ gông cùm xiềng xích! Hắn cũng không nợ ta gì cả, thành tựu ngày hôm nay hắn có được là nhờ vào nghị lực và năng lực mạnh mẽ của bản thân hắn! Từ lúc hắn ngồi vào vị trí đối diện ta kia thì cuộc chiến giữa bọn ta đã chính thức bắt đầu rồi! Mỗi động tác, mỗi lời nói đều sẽ là thứ để đánh giá đối phương. Nếu đã là đánh giá thì không thể để thua khí thế được! Nếu như hắn e dè lễ phép thì có nghĩa là hắn thua rồi!
Diệp Viễn nói đúng, hắn có thể bình tĩnh ngồi ở đối diện ta, còn các ngươi thì sao? Ai trong các ngươi có thể bình tĩnh ngồi trước mặt ta, bình tĩnh uống trà, ngồi nói chuyện phiếm với ta?”
Nhóm đệ tử ai nấy cảm thấy rất xấu hổ, sư tôn nói đúng, bảo bọn họ bình tĩnh ngồi đối diện uống trà với sư tôn, trong bọn họ không ai có thể làm được. Ngay cả đại đệ tử Thanh Minh Đại Tế Tư đi theo sư tôn lâu nhất cũng không làm được!
Thánh Tổ Đại Tế Tư cười nói: “Đây là đề của bài học đầu tiên Á Thánh cho các ngươi đấy, suy nghĩ kỹ lại đi! Sự xuất hiện của hắn nói không chừng là cơ hội thay đổi cuộc đời của các ngươi đấy!”
Trong lòng mọi người chấn động, thảo nào sư tôn kêu tất cả bọn họ tới đây, ban đầu họ còn tưởng là sư tôn muốn cho họ xem Đại Hội Đan Đạo Vạn Vực, bây giờ mới hiểu hoá ra là vì Diệp Viễn!
Sư tôn đúng là đã khổ tâm lo lắng cho bọn họ rồi!
Thánh Tổ Đại Tế Tư châm trà cho Diệp Viễn, cười nói: “Ha ha, đương nhiên ta biết ngươi có tiềm năng và năng lực đấy, nhưng mà, ta cũng sẽ không thua đâu!”
Diệp Viễn cười nói: “Thắng thua rất quan trọng, nhưng cũng không quan trọng! Thua, thì còn phải xem thua có đáng hay không!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất