“Hắn chính là Á Thánh trong truyền thuyết đấy sao? Trông có vẻ cũng bình thường thôi.”
“Đúng vậy, còn trẻ như thế, thực lực có thể mạnh cỡ nào đây?”
“Xem ra lời đồn có tiếng mà không có miếng, Á Thánh có thể chỉ là có tài năng tốt thì mới được Thánh Tổ Đại Tế Tư coi trọng.”
Danh tiếng của Diệp Viễn đã vang dội từ lâu trong Luyện Dược Giới.
Mọi người đều kỳ vọng quá cao về hắn.
Cái gọi là nghe danh không bằng gặp mặt, diện mạo của Diệp Viễn mang lại cho người khác cảm giác không đáng tin.
Dù là tuyệt thế thiên tài như Triệu Tử Hiên, trong thời gian tu luyện ở Đan Đạo cũng có hơn một trăm ngàn năm.
Thiên tài Đan Đạo trẻ tuổi như Triệu Tử Hiên, vốn dĩ không thể bái Dật Tiên Thiên Đế làm thầy.
Những thánh địa Đan Đạo này, từ lâu đã có đệ tử nối dõi, có học trò khắp thiên hạ.
Dật Tiên Thiên Đế phá lệ nhận Triệu Tử Hiên làm học trò, có thể thấy tài năng Đan Đạo của hắn ta đáng sợ đến mức nào.
Còn về đám người bên cạnh, thực lực tài năng đều không thua kém gì Triệu Tử Hiên.
So ra thì Diệp Viễn có vẻ lép vế hơn.
“Hi hi, không biết Á Thánh đại nhân, có phải nên giải thích với bọn ta một chút không?” Triệu Tử Hiên nói với vẻ đắc chí.
Hắn ta chiếm lý lẽ, vả lại bối cảnh thâm hậu nên không sợ Diệp Viễn vạch lá tìm sâu.
Diệp Viễn nghe xong thì cười nói: “Tuỳ tùng của Diệp Viễn ta sỉ nhục ngươi thì đã sao? Cướp linh dược của ngươi thì đã sao? Bọn họ, có tư cách này! Ngươi có hài lòng với lời giải thích này không?”
Phách lối!
Bá đạo!
Á Thánh hắn cơ bản coi thường chơi mấy trò bụng dạ hẹp hòi với ngươi.
Triệu Tử Hiên và những người khác nghe xong thì ngơ ngác, họ thiết kế ra vụ này, chiếm đạo lý, có thể nói là vắt óc tìm kế.
Nhưng ai ngờ, Diệp Viễn cơ bản không mắc bẫy, không làm theo luật.
Triệu Tử Hiên cười mỉa lên tiếng: “Ha ha, nếu Á Thánh thật sự có thực lực của Á Thánh, dĩ nhiên nói câu này thì không ai dám phản bác. Nhưng ngươi có thực lực này sao?”
“Không có thực lực này, ngươi muốn dùng thân phận chèn ép bọn ta sao?”
“Thật xin lỗi, thân phận của mấy người bọn ta cũng không phải ngươi muốn dọa thì có thể dọa được đâu.”
Đám đông tỏ ra coi thường, một tiểu tử hỉ mũi chưa sạch cũng dám khoe mẽ trước mặt họ.
Á Thánh, thì giỏi lắm sao?
Hôm nay ta muốn ngươi thân bại danh liệt.
Diệp Viễn cười nói: “Mấy người bày nhiều trò như vậy, chẳng phải là muốn ép ta ra tay đấy sao? Ta sẽ cho các ngươi toại nguyện.”
Triệu Tử Hiên và những người khác vui mừng khôn xiết, tiểu tử này tự mình dâng tới cửa thì đừng trách họ.
Đám người họ đều là đệ tử đích truyền của Đại Thánh Địa, thân phận không bình thường.
Danh tiếng của Á Thánh có thể dọa được người khác chứ không dọa nổi bọn họ.
“Ha ha, đây là tự Á Thánh nói đó nha.” Triệu Tử Hiên cười nói.
Diệp Viễn thản nhiên lên tiếng: “Đám tiểu bối mấy người, bổn thánh vốn coi thường khi ra tay. Nhưng không đánh cho mấy tên tiểu tử nhà ngươi phục thì e là một số người sẽ có suy nghĩ xấu. Nếu là vậy thì giết mấy người bọn ngươi cho rồi.”
Vẻ mặt của đám đông lộ ra vẻ kỳ quái.
Tiểu bối?
Tên tiểu tử?
Giọng điệu này nghe sao mà giống ông cụ non thế!
Gánh cái danh Á Thánh, bản thân họ gì cũng không biết ư?
Triệu Tử Hiên nghe xong thì cười mỉa: “Vậy sao? Vậy hôm nay, mấy người bọn ta phải mở mang tầm mắt về thực lực của Á Thánh rồi.”
Diệp Viễn cười nói: “Thực lực của ta? Dựa vào ngươi thì không thấy được đâu, lão tổ nhà các ngươi ra thì còn được.”
“Vô tri!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất