Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

 

 Đám người này nghe xong thì phẫn nộ, lời Diệp Viễn nói đã đặt bản thân hắn lên vị trí Luyện Dược Sư hàng đầu của Thông Thiên Giới.  

 

Tên tiểu tử này cũng mặt dày quá rồi đấy!  

 

Xem ra, cái danh Á Thánh của hắn thật sự bành trướng không ít ha.  

 

Diệp Viễn cũng không để bụng, thản nhiên nói: “Đúng rồi, nếu ta thắng, các ngươi thả hai người đó và xin lỗi họ, sau đó đưa linh dược cho họ. Nếu không thì Diệp mỗ phải hỏi thăm Dược tổ, xin ý kiến của hắn ta đấy.”  

 

Triệu Tử Hiên tỏ ra coi thường và lên tiếng: “Được, ngươi thắng bọn ta, xin lỗi thì có sao? Nhưng ta sợ hôm nay ngươi sẽ bị tai tiếng đó.”  

 

“Ha ha, còn đòi tìm Dược tổ xin ý kiến, ta sợ là ngươi không còn mặt mũi gặp ngài ấy đâu!”  

 

“Ngươi quá coi thường anh hùng trong thiên hạ. Mấy người bọn ta theo sư tôn nhiều năm, đã có được không ít chân truyền, ngươi cứ chờ thua đi!”  

 

Diệp Viễn không tỏ rõ ý kiến, thản nhiên lên tiếng: “Không cần phải làm cho phức tạp thế đâu, các ngươi ra đề, mỗi người luyện chế một viên đan dược mà mình sở trường nhất, nếu ta thua bất kỳ ai trong các ngươi thì coi như thua.”  

 

Diệp Viễn cơ bản không coi mấy cái tên này ra gì.  

 

Họ quá yếu!  

 

Nhưng lời này nói ra, người khác nghe thấy lại cho là quá ngông cuồng.  

 

Mỗi người có mặt, đều là nhân tài mới xuất hiện của Luyện Dược Giới, sự tồn tại kinh thiên động địa.  

 

Tài năng của họ, không ai dám phủ nhận.  

 

Hơn nữa, mỗi người có lĩnh vực sở trường khác nhau, là đại năng Đan Đạo bình thường cũng không dám nói như vậy.  

 

Dẫu sao, đám đại năng kia lợi hại nhưng cũng có nhược điểm của mình.  

 

Những khuyết điểm này không tính là khuyết điểm trước mặt một số người, nhưng trước mặt cái tên Triệu Tử Hiên này thì sẽ bị phóng đại vô hạn.  

 

Triệu Tử Hiên nghe xong, thản nhiên nói: “Đây là do ngươi nói đó nha.”  

 

Diệp Viễn không kiên nhẫn lên tiếng: “Bắt đầu màn biểu diễn của các người đi.”  

 

“Lạch cạch!”  

 

Mấy tên này lấy dược đỉnh từ Trữ vật giới ra, bắt đầu luyện đan trên phố.  

 

“Đó là… Hiên Viên đỉnh!”  

 

“Còn có Tàn Phong đỉnh, Vân Yên đỉnh… Ôi trời, đây đều là Thiên Đế Linh Bảo đỉnh phong tiếng tăm lẫy lừng!”  

 

“Những Thiên Đế Linh Bảo này là dược đỉnh mà năm xưa Dật Tiên Thiên Đế dùng trước khi nổi tiếng, không ngờ lại truyền cho đám người này rồi.”  

 

“Có những bảo đỉnh này, chất lượng của đan dược chắc chắn sẽ nâng cao một bậc. Hi hi, ta lại muốn xem thử, Á Thánh làm sao thu dọn tàn cuộc đây!”  

 

Đám đệ tử này rõ ràng đều có sự coi trọng của các trưởng bối, bảo đỉnh nổi tiếng năm xưa đều tặng cho họ.  

 

Có được những bảo đỉnh này, thực lực của họ như hổ thêm cánh.  

 

Lúc này, đã có không ít người đang chờ xem trò cười.  

 

Á Thánh có lẽ cũng rất có tài năng nhưng hắn quá khinh thường, các công tử có mặt tại đây cũng đâu phải là người bình thường.  

 

Triệu Tử Hiên và những người khác bàn bạc một lúc, khóe miệng lộ ra vẻ đắc chí.  

 

Đám đông nhìn thấy cảnh này, ai nấy cũng vô cùng lo sợ.  

 

Mấy tên này chắc chắn muốn ra đề khó cho Diệp Viễn rồi.  

 

“Á Thánh, đan dược ta luyện chế là Thất Bảo Huyết Ngưng Đan, ngươi xem cho kỹ đây!”  

 

Triệu Tử Hiên cười mỉa, bỏ một loại linh dược vào dược đỉnh.  

 

Người khác cười khẩy nhìn Diệp Viễn: “Á Thánh, thứ mà ta luyện chế là Cửu Khiếu Thiên Trần Đan, ngươi xem cho kỹ đây!”  

 

“Á Thánh, thứ mà ta luyện chế là Chính Nhất Hoàng Cực Đan.”  

 

Đám người của Triệu Tử Hiên tổng cộng có năm người, mỗi người đều báo tên một loại đan dược, vẻ mặt của người bên cạnh tỏ ra ngạc nhiên vài phần.  

 

Những đan dược này, quá hiếm rồi!  

 

Chúng không những hiếm, hơn nữa cũng khó khi luyện chế.  

 

Năm loại đan dược, có thể nói là năm kiểu cực đoan.  

 

Luyện Dược Sư thông thường cơ bản không thể đồng thời giỏi cả năm loại đan dược này.  

eyJpdiI6Ik52TzVGRGZVXC8wQ3pmeVh0Q2Nqejh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkFWeXpPT3pLdmg0b0llS2VUdGV4QXpnSlo1bXJaSUpWaHZxbW9cL3R3RzRBQ1Bla1VqNzNDSHltREpsTUFrUkFIIiwibWFjIjoiYzA0ODU0ZjIyMGRjNWI3YjQxNDQyNjhlMGM5YTkxYTNlZmViNTdhMWE3NjlhM2UwYmUwNjI5MDRmYjY5OGRhZiJ9
eyJpdiI6Imc1REVYM3dvNkd6c2lrazdaK1pHeVE9PSIsInZhbHVlIjoic0t2a2NrcG5aSGRDT3duQmlmY2t1elZocUlQME1cLzl1dFM1S1M2SzBHdlBYZnBvVmpLOVdwYVMzSTIxMlwvM3dYT1wvd3hoYndHanBPeDhGZHJUSDhWdVh3NWtaZTF1Z3h1STJ0cmVEd0hWRTlRUGVvVlprZTNzR3Q4M0F2Nko4QytCSjc5NVJJc0RqUGZpUUUwdXE3czJmNlhwWnJYeVwvcjBWZ2RwUFwvTTdkRk90Q2l2bVh2MmpBK0lkODc2amNqXC9ma2tCUmN5NkE4UzhjTzlYRHY3MXpCV25OWkU0ZkxHSW9PSGFhT2FRVmdrM0xiNjVZa2hqQkhaQXRLMlFvRjNHK2ljNXNvOVBBZVRhdkpIYVFEVG9nYkZZVWlLVHpxc1d2YnpiV2tHeHBlemZWSGM1dm53Y0FPYTIxdElFY1Jvek4iLCJtYWMiOiIyOTQ4YjM1ZTVjNTE4MjFmZmJjYjY4MmYwYzYyMjg2YzNhODczZDU0MTVlYzUwZGE2MGEwM2E5M2RlN2U5ODg1In0=

“Ha ha, như vậy thì vui rồi!” 

Ads
';
Advertisement