Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

 Thậm chí… có thể đạt đến thần phẩm Hưu Linh!  

 

 

“Chuyện này… chuyện này không thể nào. Trận đạo luyện đan, sao có thể giống như ngươi luyện chế ra như vậy được? Ngươi… ngươi làm sao làm được thế?” Triệu Tử Hiên hồn bay phách lạc nói.  

 

Diệp Viễn thản nhiên đáp: “Không có gì là không thể, chỉ tại ngươi quá yếu, không cách nào hiểu được. Ngươi cảm thấy ở tuổi này của ta, không thể đạt được trình độ như ngươi, đó chỉ là vì kiến thức của ngươi hạn chế sự tưởng tượng của ngươi. Trong Đan Đạo, làm vãn bối của Diệp mỗ, không thiệt thòi cho các ngươi chứ!”  

 

Nhóm năm người của Triệu Tử Hiên đều kinh hồn bạt vía, sự tự tin của họ bị đả kích đến thương tích đầy mình.  

 

Từ trước đến nay, họ đều coi mình là thiên tài số một trong Đan Đạo.  

 

Đám người này, bình thường không chịu phục ai, đều nghĩ ta đây là số một thiên hạ.  

 

Nhưng hôm nay, Diệp Viễn lại đập tan trạng thái này, đánh tan tành sự kiêu ngạo của họ.  

 

“Thả người, xin lỗi!” Đột nhiên Diệp Viễn xụ mặt, khí thế bức người.  

 

Mang theo uy thế chiến thắng, giọng của Diệp Viễn làm mọi người đinh tai nhức óc.  

 

Nét mặt của Triệu Tử Hiên và những người khác đều thay đổi đột ngột, cuối cùng không chịu được sức ép của Diệp Viễn, tuyên bố thả người.  

 

Đám người Chính Minh Thiên Đế nhìn Diệp Viễn, gương mặt già nua đỏ bừng, rất là hổ thẹn.  

 

Họ đã sống từng tuổi này, lại bị mấy tên tiểu tử này tính kế, còn hại Diệp Viễn phải xuất đầu lộ diện, trong lòng họ thấy áy náy.  

 

Diệp Viễn cũng không biểu hiện gì nhiều, mà nhìn sang Triệu Tử Hiên, thấp giọng nói: “Xin lỗi!”  

 

Vẻ mặt của Triệu Tử Hiên và những người khác thay đổi, lúc trước đồng ý, là tự nghĩ mình sẽ thắng chắc, ai ngờ lại có kết cục thảm bại.  

 

Trận đấu đan mấy ngày nay đã thu hút vô số cường giả.  

 

Bây giờ, xin lỗi ở trước mặt nhiều người như vậy, coi như làm mất uy tín thể diện của sư tôn nhà mình.  

 

Nghĩ tới đây, hắn ta rụt cổ và nói: “Người cũng đã thả rồi, còn muốn bọn ta xin lỗi gì nữa? Chuyện này, vốn chính là tuỳ tùng của ngươi va trúng bọn ta trước, đi tới đâu nói lý thì ta cũng đứng vững được. Ta dạy dỗ họ là đạo lý hiển nhiên.”  

 

Diệp Viễn cau mày, ánh mắt lướt qua mấy tên còn lại, hắn trầm giọng nói: “Mấy người các ngươi cũng như vậy ư?”  

 

Mấy tên kia dĩ nhiên cũng không chịu hạ uy tín của mình, làm sao có thể xin lỗi trước đám đông được?  

 

“Đương nhiên, chuyện này vốn là tuỳ tùng của ngươi không đúng, muốn xin lỗi thì cũng là hắn ta xin lỗi chứ!”  

 

“Ha, cho dù ngươi là Á Thánh, cũng không thể không nói lý như vậy chứ?”  

 

“Sao vậy? Nhìn dáng vẻ của Á Thánh, lẽ nào muốn dùng sức mạnh? Nhưng thực lực của tuỳ tùng ngươi quá yếu rồi.”  

 

Đám người này, ai cũng hống hách, tuỳ tùng họ dẫn theo đều là Thiên Đế tầng chín, muốn ngược Chính Minh Thiên Đế thì cũng dễ dàng quá rồi.  

 

Cho nên họ đều có chỗ dựa nên không sợ.  

 

Đột nhiên, Diệp Viễn quay người rời khỏi, đi về phía đám đông.  

 

Triệu Tử Hiên và những người khác nghĩ Diệp Viễn rời đi như thế thì lên tiếng coi thường: “Ha ha, Á Thánh thì sao chứ? Chẳng qua là tiểu tử vừa mới vào Thiên Đế mà thôi. Ta không xin lỗi, ngươi có thể làm gì được ta?”  

 

Diệp Viễn đi ra, đám đông tự động mở đường.  

 

Tuy nhiên, trong đám đông có hai người lại tỏ ra rất xấu hổ.  

 

Hai người này chính là Lãnh Thiên Kỳ và Thanh Vũ Thiên Đế.  

 

Họ dày công bố trí thế cục này, lại thành cuộc chiến nổi danh của Diệp Viễn, đúng là trớ trêu mà!  

 

Nhưng họ trốn trong đám đông, còn tưởng Diệp Viễn không phát hiện, ai ngờ hắn lại đi thẳng về phía họ.  

 

Không thể tránh khỏi!  

 

Không ngờ, Diệp Viễn đi ngang qua người họ, dường như không ai nhìn thấy họ vậy.  

 

Diệp Viễn tiếp tục đi về trước, từ từ đi tới trước mặt một người, bình tĩnh nói: “Tử Khâm huynh, các ngươi là chủ nhà, chuyện này… thành Vân Tâm của các ngươi có quản không?”  

 

Người này chính là Tử Khâm Thiên Đế!  

 

Hoá ra hắn ta cũng trốn trong đám đông, quan sát thực lực Đan Đạo của Diệp Viễn.  

 

Thành thật mà nói, hắn ta thật sự sửng sốt.  

 

Hắn ta hoàn toàn không ngờ Diệp Viễn lại thắng bằng cách này.  

 

Quá đặc sắc!  

 

Nhưng hắn ta không ngờ, trong nháy mắt Diệp Viễn đã tìm thấy hắn ta trong đám đông và đến chất vấn hắn ta.  

 

Tử Khâm Thiên Đế còn có một thân phận, đó chính là chủ thành Vân Tâm.  

 

Chuyện này, lẽ ra hắn ta phải lo.  

eyJpdiI6Ik5INjZvUnZraVRJNnk4T3p5VVdqNlE9PSIsInZhbHVlIjoiZ3JSMTlyWWNNQ3FUUEIrcEJEZFU4dDlDa2RWMDczUlhoR1dBM1FKckpmUFAwa1k1bGFxKzFCbmxReGE2U1U1ayIsIm1hYyI6ImM5MWRiMTJkNDBkYWVjYWMzODAyNDNkMGI3ZWRlZjRhYjQ0NGY1NTM3OGYzN2NiYzRhNGVhYzhmMzI2MTA5MWQifQ==
eyJpdiI6IkNpUk01Q25wS1V6K0dCYXdrUUZDNUE9PSIsInZhbHVlIjoiUk1zN3pSVjFjazd2NDJUWVwvRnA3U0xcL3FVdDNWTXAydUVSTVhPYWJSU0FHRmJJUTJmTzZtdVZRMzFocEVcL3FKeTBTXC80WjJxeFVUYWFPdkxoaDlKRTZWMGRpYzJEUW1UaGROVVZBR3VRVndlQVd4RDRWcEdoODNybHBKVFJNV3pzVG9MSGp1djJSYUVKbUZqNUh3WGd5YzdwS3NWU2dBbmlUdzZDSVhXS0xYSVwvTzFuazBlcWlJUVY5T1l0aWg1d2pMNjBWa2Q3S2V3VWtHSUM2WXlHXC9Ta1wva2xhaGhWNlFFRTRqb2s0bG9JTHZFTTZrXC9IU3BmK0YrOG1qTXpScjhpR0pUSXltNzgyQ3Q0bjJKemNFQXNUNmZSb1V3Z2d5TEpoMks2eSthaDFVNmZ0aUh3dVJyQ2dvUDhNb2tpOTZRY0RBRlRGOTdQeU1MWHhIZUx6RnpSWHlZM25zXC9vRERvR0pOOHJPanNUUGFPTXNTVHlLSkJWTkc3Rm1zZkpCM0JPUWF0WHN0dklsTnpucDZmTmExY0R6UW02TXBcL0lXcWszQWk5Y1R0OWtwSWcxWmxjeW41TkJ6aEN6bVlvT2lFVFBidTFFM0pkQ3JRM0RnMWkraDhlTHhuTHBOeVVadVdOUE9GTXNVMlRnVEh3PSIsIm1hYyI6IjcwODAzY2ZiOTE5ZjM5ZDA1M2UxYzQ1MDUzOTVkYWVmZGYwOWMzMmUwOTIwYzA2MDY1YWYxOWU0M2EzMTliMmUifQ==

Ads
';
Advertisement