Tử Khâm nghĩ Diệp Viễn sẽ tức giận, sau đó lớn tiếng chất vấn hắn ta.
Thế nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán.
Diệp Viễn chỉ thản nhiên đáp lại ‘Ta đã hiểu’ rồi quay người đi khỏi.
“Ha, gì mà Á Thánh, chẳng qua là đồ nhát gan, còn không dám đánh rắm nữa là.” Lãnh Thiên Kỳ tỏ ra coi thường và lên tiếng.
Triệu Tử Hiên cũng cười nói: “Đan Đạo lợi hại hơn nữa cũng chỉ là tên tiểu tử mà thôi. Ta đoán chừng bây giờ hắn ta khóc nhè với Thánh Tổ Đại Tế Tư.”
“Ha ha ha…” Đám đông cười vang một trận.
“Thánh Tổ Đại Tế Tư có thân phận gì, sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà ra mặt? Tiểu tử này còn quá non!” Thanh Vũ Thiên Đế cũng lên tiếng coi thường.
Tử Khâm Thiên Đế lại cau mày, cứ cảm giác có gì đó không đúng.
Hắn ta không biết nhiều về Diệp Viễn nhưng xét đến thái độ lúc trước của Diệp Viễn đối với Thanh Vũ Thiên Đế, hắn ta không giống người dễ dàng nhận thua như vậy.
Lúc hắn ta đang suy ngẫm, đám người của Triệu Tử Hiên tới cảm ơn.
“Cảm ơn Tử Khâm đại nhân ra tay trượng nghĩa, Tử Hiên cảm kích vô ngần.”
Tử Khâm Thiên Đế cười nói: “Bổn đế chỉ là nói thật mà thôi, Tử Hiên không cần khách sáo.”
Triệu Tử Hiên oán hận nói: “Á Thánh quả thật là thiên tài Đan Đạo hiếm thấy, nhưng người có hơi bá đạo một chút. Rõ ràng đuối lý, còn ép bọn ta phải xin lỗi, đúng là làm gì có lý đó.”
Tử Khâm gật đầu: “Chuyện này, Á Thánh quả thật đuối lý.”
Thật ra, trong lòng họ biết rõ mồn một.
Chuyện này vốn là một tay họ bày ra, trong lòng Triệu Tử Hiên cũng biết rõ.
Cho nên mặc kệ thế nào thì Tử Khâm Thiên Đế cũng sẽ không đứng về phía Diệp Viễn.
Nếu không thì chẳng khác nào tát vào mặt mình?
Bên này đang bàn tán xôn xao, một giọng nói như sấm vang lại từ phía xa xăm.
“Thần Điện Tế Tư Diệp Viễn, thỉnh Vân Hạ Sơn!”
Mười chữ này, đinh tai nhức óc, vang vọng toàn bộ thành Vân Tâm.
Tất cả đều tỏ ra ngạc nhiên, lập tức lộ vẻ kinh hãi.
“Cái gì? Á Thánh, hắn ta… lại muốn lên núi! Vân Hạ Sơn, đó là nơi trú ngụ của Lâm Phong Thiên Đế mà. Đây… lần này rắc rối to rồi.”
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào chàng thanh niên mặc áo choàng gấm đi bên cạnh Triệu Tử Hiên.
Chàng thanh niên mặc áo choàng gấm này tên là Chúc Thiên Tường, là đệ tử mà Lâm Phong Thiên Đế vừa ý nhất.
“Lên núi, đây là hành vi tát vào mặt thẳng thừng đây mà. Á Thánh định một mình khiêu chiến cả một thánh địa ư? Quá điên cuồng rồi! Ngông quá đi!”
“Ngươi sai rồi, e là mục đích của hắn ta không chỉ là một Vân Hạ Sơn đâu.”
“Cái gì? Ý của ngươi là…”
Ánh mắt của mọi người lại một lần nữa nhìn sang nhóm năm người của Triệu Tử Hiên.
Mục đích của Á Thánh, không chỉ là một Vân Hạ Sơn, mà là muốn khiêu chiến cả năm đại thánh địa.
Họ đoán đúng rồi.
Mục tiêu của Diệp Viễn chính là khiêu chiến năm thánh địa lớn.
Các ngươi chẳng phải không xin lỗi sao?
Được thôi.
Vậy, ta sẽ lật đến mức toàn bộ thánh địa của ngươi không còn ánh sáng nữa.
Tử Khâm Thiên Đế và Triệu Tử Hiên cùng những người khác rõ ràng là cùng một giuộc, họ cấu kết nhau làm chuyện xấu, Diệp Viễn muốn nói lý cũng không cách nào nói được.
Cho nên, hắn dứt khoát không thèm nói lý nữa.
Nếu ngươi không nói lý, vậy ta cũng chẳng cần nói lý làm gì.
Ta muốn đánh cho ngươi phục!
Cái gọi là lên núi, có nghĩa là Diệp Viễn đi một mạch từ chân núi lên đỉnh khiêu chiến tất cả cường giả của Vân Hạ Sơn.
Chỉ cần ai không phục thì đều có thể ra đấu một trận.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất