Trong thế giới này, ai dám nói mình nhất định có thể đánh bại các cường giả đẳng cấp lão tổ này?
Diệp Viễn làm vậy là chặn danh tiếng của mình và danh tiếng của Thần Điện Tế Tư.
Lần này đại hội Đan Đạo Vạn Vực, cường giả Đan Đạo như mây.
Có thể nói các cường giả Đan Đạo của Thông Thiên Giới đều tụ tập cả tại đây.
Một khi Diệp Viễn thất bại, không những bản thân hắn mà cả Thần Điện Tế Tư cũng trở thành trò cười trong Luyện Dược Giới.
Dẫu sao, Diệp Viễn vốn không phải nhân vật tầm thường.
Hắn là Á Thánh của Thần Điện Tế Tư.
Đương nhiên, nếu Diệp Viễn thắng, vậy dòng dõi của Phong Lâm Thiên Đế sẽ trở thành trò cười trong Luyện Dược Giới.
Một người càn quét toàn bộ thánh địa, không mất mặt cũng lạ đấy.
“Thần Điện Tế Tư Diệp Viễn, thỉnh Vân Hạ Sơn!”
Giọng của Diệp Viễn lại vang lên một lần nữa.
Cả thành Vân Tâm đều vỡ oà.
Trước khi đến, mọi người đều như sấm vang bên tai với danh tiếng của Á Thánh.
Nhưng ai cũng không ngờ, Á Thánh lại không phải dạng vừa.
Một lời không hợp liền lên núi.
Chúc Thiên Tường cười mỉa: “Cái tên tiểu tử này điên rồi sao? Hắn ta cho mình là ai chứ? Trên đời này trừ mấy vị kia, có ai dám nói thắng sư tôn dễ dàng đâu? Treo cái danh Á Thánh, hắn ta thật sự tưởng mình là cường giả đẳng cấp lão tổ à?”
Triệu Tử Hiên cười lớn: “Ha ha ha… đúng là tức cười chết mất thôi. Lúc nãy ta còn thật sự bị tên tiểu tử này doạ một phen. Quậy nửa ngày trời, tên này chính là một đứa trẻ chưa trưởng thành, đang giận dỗi ư? Lúc này, Vũ Sơn kia e là đang nổi cơn tam bành rồi nhỉ? Đồ ngu ngốc!”
Sau khi Tử Khâm Thiên Đế ngạc nhiên, hắn ta cũng bật cười: “Ta đúng là đánh giá thấp tính khí của người này, lại quậy đến mức tự tìm cái chết. Lần này, muốn thu dọn tàn cuộc cũng không dọn nổi rồi.”
Đại hội Đan Đạo Vạn Vực còn chưa chính thức bắt đầu, bầu không khí đã bị Diệp Viễn đẩy lên cao trào.
Hành động của hắn, ngay lập tức làm bùng cháy đại hội Đan Đạo Vạn Vực đang yên tĩnh.
Mặc kệ là những tên đầu sỏ hay là đám tôm tép, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung về Vân Hạ Sơn.
Đám đông lao ra khỏi thành như thuỷ triều, hướng về Vân Hạ Sơn.
Làm sao có thể bỏ qua sự kiện lớn như vậy?
“Thần Điện Tế Tư Diệp Viễn, thỉnh Vân Hạ Sơn!”
Giọng của Diệp Viễn lại vang lên lần ba, cả Vân Hạ Sơn đều có thể nghe thấy.
Trên đỉnh Vân Hạ Sơn, trong đại điện, Phong Lâm Thiên Đế chau mày.
Đám đệ tử trước mặt hắn ta, ai nấy cũng đều phẫn nộ.
“Sư tôn, tiểu tử này thật sự cho là mình có bản lĩnh, lại dám khiêu khích một thánh địa lớn?”
“Sư tôn, một mình ta có thể đuổi hắn ta đi?”
Phong Lâm Thiên Đế chau mày: “Bổn đế vốn không chọc đến Thần Điện Tế Tư, tại sao tiểu tử này lại làm ra hành động đáng ngạc nhiên như vậy”
Đám đông nhìn nhau, không biết tại sao.
Đột nhiên, Phong Lâm Thiên Đế chợt nghiêm nghị: “Thiên Tường đâu?”
Đám đệ tử nhìn thoáng qua, Chúc Thiên Tường quả nhiên không có đây.
Họ rất hiểu tên tiểu sư đệ này, với tính của hắn ta lẽ ra phải xuất hiện từ lâu mới phải.
“Sư tôn, tiểu sư đệ và đám người của Triệu Tử Hiên đến thành Vân Tâm rồi ạ.” Đại sư huynh Chương Chi Linh nói.
Nét mặt của mọi người thay đổi, lập tức đoán ra chuyện gì xảy ra.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất