Mà dẫn đội Ưng Vệ đang chuẩn bị rời đi, nghe vậy thì thở dài một tiếng, lắc đầu truyền âm nói: "Tiểu tộc mất đi cơ hội tới Tinh Vũ phủ đệ sang năm rồi."
Thấy bọn họ vẫn mờ mịt thì y bèn giải thích: "Tinh Vũ phủ đệ là một nơi rất đặc thù, danh ngạch tiến vào có hạn chế. Tinh Vũ phủ đệ chia thành bốn phương, mỗi phương có chín tầng chia thành 810 cửa, một cửa chỉ có thể cho một sinh linh vào trong, xem như 3240 suất! Mặt khác, Tinh Vũ phủ đệ còn có một lối đi đặc thù có thể tiến nhập 360 người, tổng cộng tất thảy có 3600 vị được đi vào!"
"Bây giờ, Thần tộc trực tiếp chiếm 810 cửa phía tây, không cho những người khác tiến vào, xem bộ dáng là đã hoàn toàn phong tỏa!"
Tô Vũ ngoài ý muốn.
Còn có thể làm vậy?
Hắn có biết chuyện hạn chế danh ngạch, ở Nhân tộc, Đại Minh phủ chỉ được 10 vé, có những phủ còn nhận được ít hơn.
Đại Hạ phủ thì 20 cái, Đại Hạ phủ là một trong ba đại phủ hàng đầu Nhân tộc nhưng cũng chỉ thể nhận được 20 suất.
Nhân tộc đại khái trung bình 10 suất một phủ, như vậy tính ra cũng chỉ mới có 360 danh ngạch.
Thế mà Thần tộc trực tiếp chiếm đoạt 810 cái?
Đương nhiên, phải tính tới việc có lẽ bọn họ còn cần danh ngạch để đưa cho tiểu tộc, dù sao cũng có không ít tiểu tộc phụ thuộc vào Thần tộc.
Cường giả Thần tộc vừa nói xong, trong hư không lại có vị khác thản nhiên cất tiếng: "Động tác của Thần tộc các ngươi thật mau lẹ, sớm như vầy đã phong tỏa môn hộ phía tây. . ."
Nói rồi, đối phương lại chậm rãi bổ sung: "Nếu Thần tộc đã thông báo thì ta cũng nhiều lời một câu, 810 cửa ở phía Nam thuộc về Ma tộc, bất luận sinh linh nào cũng không được đặt chân đến."
"810 cửa ở phía bắc là địa bàn của Tiên tộc ta."
"810 cửa ở phía đông là do Nhân tộc quản. . ."
Ba vị phía trước tuyên bố thì không có việc gì, nhưng lúc này lời còn chưa dứt, trong hư không, có cường giả lạnh lùng cắt ngang: "Từ lúc nào mà Nhân tộc muốn chiếm hết môn hộ ở phía đông? 810 cửa ở bên này, Nhân tộc lấy 300, Long tộc 300, còn lại thì chia đều cho bách cường chủng tộc."
". . ."
Kỳ thật Tô Vũ còn đang mơ mơ hồ hồ, nhưng bấy giờ nghe đối phương nói như thế thì bất giác bỗng thấy nổi nóng.
Vì sao Nhân tộc lại không thể chiếm cứ 810 cửa?
Thần Tiên Ma riêng phần mình chiếm cứ một phương, duy chỉ có Nhân tộc bên này vừa mới mở miệng thì đã bị người chèn ép.
Tô Vũ cảm thấy phẫn nộ, bất quá sau một khắc, hắn liền thấy thất vọng, bởi vì Nhân tộc. . . lùi bước.
Trên không trung, người nói chuyện ban nãy đã nhún nhường: "Được rồi, vậy thì 400 cửa phía đông thuộc về Nhân tộc, còn lại mọi người tự chia đi!"
Cường giả phản bác lời Nhân tộc trước đó lại lạnh lùng chất vấn: "Nhân tộc phân được tới 400 suất sao?"
Người kia bật cười, thản nhiên đáp: "Ta chỉ đại biểu cho Chiến Thần điện, không thể tùy tiện thay mặt Cầu Tác cảnh. . . 400 suất này là của Chiến Thần điện, Cầu Tác cảnh bên kia sẽ tự mình tới đoạt! Không phục thì mấy vị Đại Tần vương bọn họ sẽ tới tìm các ngươi! Còn có, đừng phản bác với ta làm gì, ta chỉ đại biểu cho ý tứ của vô địch, ta cũng không phải vô địch, dù sao hiện tại hôm nay đến đây kiểm kê đặt chỗ một thoáng mà thôi, đến ngày Tinh Vũ phủ đệ mở ra thì vẫn phải tùy vào bản lĩnh!"
Trong hư không, vô số vị cường giả âm thầm truyền âm trao đổi lẫn nhau.
Tô Vũ thì thầm thở dài một tiếng.
Tinh Vũ phủ đệ còn chưa mở ra mà khí thế của Nhân tộc đã bị chèn ép tới như vậy.
Ban nãy rõ ràng Thần Ma Tiên nói chuyện, không ai dám phản bác, nhưng Nhân tộc mới vừa phát biểu một câu thì đã lâm vào cảnh phải cò kè mặc cả với chủng tộc khác, thật mất mặt!
Khi Tô Vũ mới vừa đến Chư Thiên chiến trường, thấy được sự tồn tại của vạn tộc, thấy được tiểu tộc thê lương, thấy được cường giả và thiên tài Nhân tộc mạnh mẽ, tuy không nói gì nhưng thật ra trong lòng hắn vẫn thấy rất kiêu ngạo.
Nhìn mà xem, tộc chúng ta rất mạnh!
Vô địch rất nhiều!
Là bá chủ Đông phương!
Có điều hiện tại. . . Có cảm giác bị người ta đánh trở lại nguyên hình rồi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất