Trong lòng Tô Vũ thấy hơi uể oải.
Tại Nhân cảnh, hắn thường nghe người ta nói hết sức kích động, tỉ như Đại Hạ phủ giết Thần Ma tè ra quần, tỉ như Đại Tần phủ chuyên sát lục tiểu tiên nữ. . . Tỉ như đại quân của các đại phủ thừa sức trấn áp vạn tộc!
Khi đó Tô Vũ đều tin hết, bất quá ra ngoài rồi mới phát hiện Nhân tộc không có trâu bò như hắn đã từng nghĩ.
Mấy đại tộc như Thần Ma Tiên chẳng qua là không muốn cùng Nhân tộc vạch mặt ở thời điểm hiện tại mà thôi, miễn cho tổn thất quá lớn, trên thực tế, từ trong cốt tủy bọn họ vẫn vẫn cảm thấy mình cao hơn Nhân tộc một bậc.
Thần Ma Tiên chỉ là đang chờ cơ hội nên mới không vội phát động chiến tranh.
Mà Nhân tộc cũng đang hòa hoãn chiến tranh lại là vì cầu một đường sinh tồn.
Không nói đâu xa, sự khác biệt chênh lệch thể hiện rõ tới nỗi cả Tô Vũ cũng tự cảm thụ được.
Chẳng hạn như khi các cường tộc muốn đuổi giết hắn, Nhân tộc khó mà ra mặt.
Đổi ngược lại Nhân tộc đuổi giết Ma Đa Na thử xem, Ma tộc tuyệt đối sẽ bùng nổ!
Đây chính là sự bá đạo của Ma tộc.
Thần Tiên hai tộc cũng không kém bao nhiêu.
Thậm chí Long tộc cũng có mặt mũi hơn nhiều so với Nhân tộc tại chư thiên, bởi vì Long tộc có tính bao che khuyết điểm, duy chỉ có Nhân tộc là không bao che khuyết điểm nổi.
Giờ khắc này Tô Vũ cảm thấy vô cùng uể oải, vô cùng mất mát.
Chính tai nghe được cường giả Nhân tộc đại biểu cho Chiến Thần điện lên tiếng nhưng vẫn bị cường tộc phản bác, đã vậy đối phương còn không dám ra sức tranh đoạt khiến Tô Vũ thấy hơi thất vọng.
Dĩ nhiên hắn biết, Nhân tộc cũng có chỗ khó, thực lực không bằng bọn họ thì biết làm sao hơn.
Thực lực không bằng, đã vậy nội bộ còn tranh chấp phân tán. . . Đáng đời bị người khi dễ!
Trong lòng Tô Vũ thầm mắng!
Đáng đời!
Không chỉ như thế, Nhân tộc còn có vô địch nội gián, đáng đời mất mặt trước vạn tộc!
. . .
Ngay lúc Tô Vũ đang nghĩ những thứ này.
Bên trong một tòa tiểu lâu cao cao ở gần đấy.
Chu Quảng Thâm uống trà, cười hỏi: "Người vừa đại diện cho Chiến Thần điện ban nãy là ai nhỉ?"
Ám Ảnh đáp: "Chiến Thần điện Kim Thế Lập!"
"Đại Kim phủ à?"
"Vâng!"
Chu Quảng Thâm cảm khái: "Tính tình tên này cũng đủ mềm, may mà không phải Hạ Long Võ hay Tần Trấn đến, bằng không thì nơi đây đã xảy ra một trận chiến long trời lở đất rồi."
Tướng chủ Thiên Đạo quân xen vào: “Là do hắn không có thực lực như hai vị kia mà thôi, vả lại gần nhất thái độ của Cầu Tác cảnh không rõ ràng, lần này bọn họ cũng không phái người tới. . ."
Chu Quảng Thâm chợt cắt lời: "Ta là một trong cửu đại gia của Cầu Tác cảnh, làm sao lại nói là không có phái người tới?"
". . ."
Mấy người đờ đẫn nhìn hắn.
Chu Quảng Thâm cười cười, không thèm quản bọn họ, giờ phút này, chờ thanh âm bên dưới đều yên tĩnh, hắn mới mở miệng: "Văn Minh sư Nhân tộc sẽ lấy 200 danh ngạch, đây là phần của Cầu Tác cảnh. Đừng cự tuyệt, cũng không cần nói với ta, ta không giải quyết được đâu. Đây là ý tứ của mấy người Đại Chu vương, các ngươi không muốn thì đi tìm Đại Chu vương lý luận đi!"
Vứt xuống lời này xong, hắn liền mặc kệ các tộc khác.
Không liên quan gì tới ta!
Ám Ảnh kinh ngạc nhìn hắn, "Điện hạ, Cầu Tác cảnh bảo ngài tới tranh thủ danh ngạch thật à? Vì sao không phái những người khác. . ."
"Tùy tiện nói một chút thôi mà."
Chu Quảng Thâm lơ đễnh đáp: "Lời này coi như truyền đến tai Đại Chu vương thì ông ta có thể làm gì? Cầu Tác cảnh không muốn danh ngạch, ngươi cho rằng Chiến Thần điện sẽ đồng ý? Ta nói muốn 200 suất, chẳng lẽ Đại Chu vương còn phản bác?"
"Huống chi có thể cầm về nhiều như vậy hay không cũng khó nói, tùy tiện nói một chút đi, sợ cái gì."
Hắn lại nhấp một ngụm trà, thái độ bàng quan.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất