Về phần Phù Thổ Linh thật thì không lo, tên kia âm hiểm vô cùng, Thiên Đạc công khai tìm gã, gã nguyện ý xuất hiện mới là lạ!
Sợ là sợ tin tức “Phù Thổ Linh” hàng giả lảng vảng ở ngoài biển bị Phù Thổ Linh hàng thật giá thật biết, đoán được là chính mình ngụy trang thì nguy, phiền toái!
"Tốt nhất là cũng lừa Phù Thổ Linh qua đây. . . Có điều nếu gã mang theo mấy vị Nhật Nguyệt tới vây giết ta, vậy thì coi như xong."
Tô Vũ thở dài, đại phiền toái!
Chính vì trước đó không giải quyết được Phù Thổ Linh nên hiện tại làm gì cũng vướng tay vướng chân, cứ lo canh cánh sẽ bị gã đâm một đao lúc nào không hay.
Coi như Phù Thổ Linh không dám hiện thân, bất quá biết được mình giả trang thành gã, sau đó mình bắt Thiên Đạc, Thiên Đạc thu được bảo vật rồi quay đầu lại đi đấu giá, Phù Thổ Linh có thể đoán ra chân tướng hay không?
Má nó.
Khả năng rất lớn là gã sẽ nghĩ đến điểm này!
Cái kia chính là trí mạng!
"Bắt Thiên Đạc xong, có lẽ nên tìm cơ hội thương lượng với Phù Thổ Linh một chút. . ."
Tô Vũ quyết định, trước bắt được Thiên Đạc đã rồi lại nói!
. . .
Rất nhanh, Tô Vũ ra khỏi thành.
Hắn lựa chọn một địa phương vắng người, dùng diện mạo của Phù Thổ Linh chém giết với một con yêu thú một hồi, sau đó cấp tốc tan biến ngay tại chỗ.
Mà không bao lâu sau, tin tức này đã truyền đến tai Thiên Đạc.
Nhận được tin, Thiên Đạc lập tức ra khỏi thành!
Gã muốn đi tìm Phù Thổ Linh!
. . .
Cùng lúc đó.
Trong một gian phòng bên trong tòa thành cổ duy nhất tại Cửu Tinh thành.
Phù Thổ Linh đang tập trung khôi phục nguyên khí. Mấy ngày nay, gã bị người đá kia phát hiện, đôi bên đánh mấy trận mà vẫn bất phân thắng bại, dưới sự bất đắc dĩ, gã đành phải trốn đến cổ thành.
Vẫn là cổ thành an toàn!
Đương nhiên, chỉ khi nào tên vương bát đản Tô Vũ kia không đến thì nơi đây mới an toàn!
Mặc kệ, gần nhất vận khí của gã không tốt, nếu gã không lầm thì hình như hỗn đản Tô Vũ cũng đang tìm mình. Trước cứ tránh một chút đã, ở trong cổ ốc đợi mấy ngày, biết đâu còn thu được cơ duyên nào đấy.
Chỉ cần Tô Vũ không tới đây gây náo loạn Tử Linh, khiến khắp nơi ngập tràn tử khí, thì thiên tài như gã có ở dăm ba bữa cũng chẳng sao.
. . .
Mà cùng một thời gian.
Thạch Tôn cũng thu được tin tức Phù Thổ Linh xuất hiện tại vùng biển.
Hắn không khỏi cảm khái, tên này chạy thật nhanh a!
Ta một đường truy đuổi tới cổ thành, vốn còn tưởng rằng tên thổ dân đó đang trốn bên trong cổ ốc nào đó, không nghĩ thì ra gã lại chạy ra vùng biển rồi.
Đã như vậy. . . Ta đây liền đi tìm ngươi, ngươi cho rằng nơi có nước thì có thể ngăn cản ta?
Phù Thổ Linh, ngươi quá coi thường ta!
Ta là một tôn thạch nhân không-sợ-nước!
Hắn quay đầu liền đuổi về phía vùng biển nơi “Phù Thổ Linh” từng xuất hiện.
Phù Thổ Linh khẳng định đã dùng chướng nhãn pháp lừa mình, khó trách hai ngày nay không có động tĩnh gì, nguyên lai là gã đã sớm không còn ở đây, cục đất đáng chết!
Giờ khắc này, Phù Thổ Linh vẫn đang ẩn mình trong một gian cổ ốc, một bên dưỡng thương, một bên chờ đợi cơ duyên xuất hiện, gã còn không biết thạch đầu nhân đang truy sát mình đã chạy mất.
Hiển nhiên lại càng không biết chuyện Tô Vũ lúc bấy giờ đang bày ra thiên la địa võng, chỉ chờ Thiên Đạc mắc câu thì sẽ chính thức mở ra kế hoạch lừa gạt siêu cấp của hắn.
Vùng biển.
Sao trời tô điểm, sóng lớn rì rào.
Thiên Đạc hành tẩu trên hư không, mắt của gã như ngọn lửa, trên trán có dấu hiệu hỏa diễm rõ ràng.
Thủy Ma nhất tộc!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất