Đây là thiên tài Thủy Ma tộc, là hậu duệ của vô địch.
Bất quá Tô Vũ lại cảm giác hậu duệ của vô địch không đáng tiền, cách ba đời về sau càng không là gì, mà trên thực tế, hậu duệ của vô địch chính là biển chữ vàng, người bình thường căn bản không dám trêu chọc, dù cho Nhật Nguyệt của các tiểu tộc thì cũng là như thế, tiểu tộc còn chẳng có vô địch, nào ai dám đi trêu chọc.
"Có ai thấy Phù Thổ Linh không?"
Thiên Đạc hỏi một câu, Liệp Thiên các nói Phù Thổ Linh đã vứt bỏ điểm bảng, hiện tại dò xét không được, gã chỉ có thể tự mình đi tìm.
Rất nhanh, trong hư không có sinh linh cẩn thận đáp: "Hình như ta từng thấy nó tại hướng tây bắc một lần, bất quá. . . không xác định có phải Phù Thổ Linh hay không. Phù Thổ Linh là Thổ Linh tộc, nhưng ta lại thấy hắn đi trong nước cực nhanh. . ."
Thiên Đạc khẽ cười!
Không sai, chính là tên kia.
Quả nhiên, cái tên này khả năng đã hợp nhất ngũ hành, khó trách Thổ Linh nhất tộc mà lại dám đến vùng biển.
Nếu Phù Thổ Linh không thể hoạt động trong nước mà còn tới đây thì mới kỳ quái, hiện tại chẳng còn gì lạ nữa, có thể giải thích rõ tại sao tên kia lại xuất hiện ở nơi này, bảo sao gã tìm không thấy hắn, kể cả hắn giết Sơn Hải ngũ trọng ở đâu cũng khó mà biết.
"Đa tạ!"
"Không dám!"
Sinh linh nọ vội đáp lời sau đó nhẹ nhàng thở ra, lòng thì có chút vui vẻ, có thể trò chuyện với Thủy Ma tộc cũng đủ để nó nói khoác một hồi rồi.
Mà Thiên Đạc thì mau chóng bay về hướng tây bắc.
. . .
Hướng tây bắc, trên một khối phù đảo nho nhỏ.
Tô Vũ hóa thành thổ dân, ẩn giấu đi khí tức, yên lặng chờ đợi, hắn không lựa chọn gióng trống khua chiêng phóng thích khí tức, hắn tin tưởng Thiên Đạc có thể tìm tới chính mình.
Nếu tên kia chẳng thể tìm thấy mình thì Thiên Đạc quả là đồ ngớ ngẩn.
Tô Vũ đã lộ ra hành tung, thế mà còn tìm không thấy nữa thì tên kia chẳng xứng đáng lên bảng.
"Thiên Đạc. . ."
"Thiên Đạc đại chiến Phù Thổ Linh, lưỡng bại câu thương, Phù Thổ Linh lui bước, Thiên Đạc vừa lúc phá vỡ một vùng không gian thượng cổ, cướp đi một bộ thi thể vô địch cổ xưa. . ."
Tô Vũ âm thầm tính toán thật kĩ càng.
Còn chuyện có thể thành công hay không thì còn phải xem vận khí.
Còn nữa, Thiên Đạc có mang theo Hộ Đạo giả hay không?
Hẳn là không, bọn gia hỏa này ai ai cũng hết sức hung hăng càn quấy, đều không sợ chết, trừ phi đến đường cùng, bằng không chúng sẽ chẳng cầu viện vô địch.
Mặc kệ, xem trước đã rồi tính.
Tô Vũ tiếp tục ẩn núp.
Mà đúng vào thời khắc này, bốn phía có ma khí bốc lên!
Thiên Đạc đạp không đi tới, nhìn quanh một vòng, con mắt ngay lập tức nhìn thấy được phù đảo, gã hơi hơi ngưng lông mày, lạnh lùng nói: "Phù Thổ Linh, đi ra đánh một trận đi, ta đã phát hiện ra ngươi!"
Im ắng.
Thiên Đạc hừ lạnh một tiếng, một quyền cách không đánh ra!
Ầm ầm!
Tiếng vang thật lớn, phù đảo chấn động, sóng lớn cuốn tới.
Trên phù đảo, Tô Vũ trốn xuống bên dưới.
Giả làm Phù Thổ Linh thì giờ phút này hắn sẽ không chủ động nghênh chiến, chủ động nghênh chiến thì đâu còn là Phù Thổ Linh.
Thiên Đạc nhíu mày!
Ta thật sự đã phát hiện ngươi, ngươi cho rằng ta chỉ đang thăm dò ư?
Hào quang trong mắt của gã lấp lánh, một đạo ma quang bắn thẳng đến phù đảo, gã quát lạnh: "Phù Thổ Linh, ngươi có thể che giấu nổi ta sao?"
Oanh!
Trên phù đảo, đá vụn nổ tung!
Lúc này, Tô Vũ mới độn vào trong nước, cấp tốc truyền âm quát: "Thiên Đạc, ngươi làm cái gì? Ngươi và ta nước giếng không phạm nước sông, ngươi đừng gây sự vô cớ!"
Dứt lời, hắn hóa thành một dòng nước cấp tốc trốn chạy!
Ánh mắt Thiên Đạc sáng lên, "Chạy trốn bằng đường thủy. . . Phù Thổ Linh, ngươi quả nhiên đã hợp nhất ngũ hành, khó trách có khả năng đánh giết Sơn Hải ngũ trọng!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất