Mà trong con mắt của mọi người, thiên tài dù có phải chết thì cũng sẽ không nguyện ý chuyển đổi thành cư dân, bởi như thế có nghĩa là vào lúc sinh tử lưỡng nan, kẻ đó đã trở thành khôi lỗi của cổ thành.
Cả đời đều bị cổ thành khóa lại.
Sống như vậy thì thà dứt khoát chết đi còn hơn.
Nhưng dĩ nhiên Tô Vũ còn có đường lui, hắn không giống với mọi người.
"Ta có thể thử một phen, dù sao nếu chỉ có hai ngày chuyển đổi thì cũng sẽ không chuyển đổi hoàn toàn, tùy thời có thể từ bỏ. . ."
Lòng Tô Vũ khẽ động, hắn bắt đầu chờ đợi màn đêm buông xuống.
Không có gì đáng sợ cả!
Dù hắn thật sự trở thành cư dân cổ thành thì cũng tốt, những vị thành chủ kia không phải đều là cư dân cổ thành sao?
Nhật Nguyệt cửu trọng có đôi khi không thể không thỏa hiệp, Tô Vũ hắn thì cần gì phải để ý quá mức.
Phiền toái lớn nhất của việc làm cư dân là kể cả lúc rời khỏi thành trì, tử khí vẫn tồn tại như cũ, không ngừng thiêu cháy, rất nhanh sẽ bỏ mệnh, bất quá Tô Vũ lại không sợ.
Hắn vẫn còn có rất nhiều thủ đoạn.
Dù không có nguyên khiếu nghịch chuyển pháp thì hắn vẫn có thể tùy thời rút ra hàng loạt Thiên Nguyên khí để chống cự tử khí, điểm này những người khác sẽ chẳng cách nào làm được.
Đến lúc đêm khuya, Tô Vũ len lén mở cửa phòng ra.
Bốn phía không có một ai.
Không biết là đã trốn đi hay là thật sự không có ai.
Tô Vũ bắt đầu đi loanh quanh trong thành, một mực dùng ngọc cảm ứng để cảm nhận biến hóa.
Không ai truy tung mình ư?
Làm sao có thể?
Tô Vũ cau mày ngẫm nghĩ, bọn gia hỏa này thế mà không giám sát mình, hay là chúng đều ở bên ngoài ngàn mét?
Hoặc là chúng đã dứt khoát ra ngoài cửa thành?
Dù sao “Thiên Đạc” đang ở trong cổ thành cũng sẽ không chạy được.
Mà đám kia ở cửa thành còn có thể phòng ngừa tử khí xâm nhập.
Tô Vũ nhíu mày, hắn chạy về hướng cửa thành.
Ẩn thân, ẩn núp.
Rất nhanh, hắn đã đến cổng lớn.
Tô Vũ vừa đến phụ cận thì âm thầm líu lưỡi.
Ôi đệt!
Thật là độc ác!
Trên ngọc cảm ứng của hắn xuất hiện 8 điểm sáng Nhật Nguyệt, tất cả đều ở ngoài cửa thành, điều này đại biểu ngoài thành có 8 vị Nhật Nguyệt đang trông coi.
Khó trách họ lại lười ở trong thành giám sát mình.
Một mặt là muốn bớt đi sự đề phòng từ Tô Vũ, một mặt khác cũng là vì không làm kinh nhiễu đến Tử Linh.
Ngoài thành nhiều Nhật Nguyệt như thế thì “Thiên Đạc” có muốn thoát ra cũng không thể.
Tô Vũ cấp tốc ẩn núp đến địa phương khác, mấy nơi ấy có vài lỗ hổng trực tiếp thông ra sông tử khí.
Hắn nhìn một vòng, không có ai giám sát.
Có thể là vì nơi đây tử khí nồng đậm dọa người.
Nhật Nguyệt tới đây cũng có thể bị ăn mòn tới chết.
"Chỗ này. . . Ta cũng cảm thấy nguy hiểm!"
Tô Vũ lắc đầu, suy nghĩ một chút bèn tìm một gian phòng nhỏ ở phụ cận, rất nhanh hắn lại ném ra ngoài một viên ngọc phù, phía trên có dính máu của chính mình.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất