Tô Vũ nhìn chằm chằm vào Tử Linh, con Tử Linh này cũng không để ý đến hắn, nó vẫn tiếp tục chăm chú khắc họa.
Khắc họa một hồi, một nửa Tô Vũ xuất hiện, không phải Thiên Đạc mà là Tô Vũ, là diện mạo thật của hắn!
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, làm sao con Tử Linh này có thể nhìn ra chính mình?
Bọn chúng phân rõ chân thân kiểu gì?
Hết sức huyền bí!
Tô Vũ không nói gì, chờ con Tử Linh nọ tan biến, hắn mới nhanh chóng chuyển đổi thành Tử Linh, tiến hành khắc họa lên tấm bảng bên ngoài, đổi thành diện mạo của một người bình thường chứ không phải gương mặt của hắn.
Cứ như vậy, dù cho điều tra toàn thành thì các cường giả cũng sẽ không nghĩ tới mình có thể sửa đổi dáng vẻ trên tấm bảng gỗ này.
Sau một khắc, thân thể Tô Vũ chấn động!
Trong phòng bỗng nhiên có hàng loạt tử khí xâm nhập tới, vô phương chống cự, chút tử khí ấy cấp tốc xâm nhập vào thân thể hắn. Cơ thể Tô Vũ bị ăn mòn, trong chớp mắt đã âm u đầy tử khí, thế nhưng trong lớp tử khí ấy lại ẩn chứa một tia sinh cơ.
Chúng khiến cho hắn bị ăn mòn nhưng lại không đến mức mất mạng.
Tô Vũ quái lạ nhìn nhìn về phía cổ ốc, tử khí bỗng nhiên xuất hiện này ở đâu ra?
Cải tạo nhục thân của mình ư?
Hình như bọn chúng đang khiến nhục thân của hắn càng phù hợp với tiêu chuẩn Tử Linh hơn.
Tâm tư Tô Vũ khẽ động, hắn cấp tốc nghịch chuyển thành Tử Linh, những tử khí mới dung nhập kia dường như có điểm mờ mịt, bất quá rất nhanh chúng lại hò vàoa với tử khí nghịch chuyển của Tô Vũ.
Tô Vũ tiếp tục nghịch chuyển, toàn bộ tử khí đều bị hắn làm cho tiêu tán, sau đấy hắn thôn phệ Thiên Nguyên khí, bài xuất hết thảy tử khí đi.
Một lát sau, hai mắt Tô Vũ sáng bừng!
Trong cổ ốc lại lần nữa tiêu xạ ra một đạo tử khí, tiếp tục cải tạo hắn!
Rõ ràng, nó có thể phát giác được hắn không bị cải tạo nên mới lần nữa xuất hiện!
Tô Vũ mỉm cười, ánh mắt sáng lấp lánh.
Thú vị!
Nói như vậy, dù hắn rời khỏi cổ thành thì cũng sẽ không nhận ảnh hưởng quá lớn, dĩ nhiên, nếu hắn ở trong thành hay trong phòng thì tử khí này sẽ một mực cải tạo thân thể hắn.
Nghĩ đến đây, hắn lại thử nghiệm thêm lần nữa.
Quả nhiên, khi hắn xóa tan hết tử khí trong nội thể thì không bao lâu sau, cổ ốc lại bắn ra một đạo tử khí, kiên trì không ngừng muốn cải tạo hắn!
Tô Vũ nhếch miệng cười!
Lần này là hắn thật sự muốn cười, tử khí có thể bị nghịch chuyển, nguyên khiếu nghịch chuyển pháp vẫn cực kỳ có ích!
Khi hắn tiêu hao hết một đạo tử khí, cổ ốc sẽ bắn ra tử khí, không ngừng cải tạo thân thể hắn!
Sở dĩ cần ba ngày đại khái là vì ba ngày sau mới có thể triệt để chuyển đổi hắn thành thân thể Tử Linh.
Đúng vậy, lúc này Tô Vũ đại khái đã hiểu rõ, kỳ thật cư dân cổ thành đều xem như một nửa Tử Linh!
Những người này sau khi chết có lẽ đều sẽ hóa thành Tử Linh!
"Ta có thể nghịch chuyển tất cả những thứ này!"
Hết thảy cũng phải chờ đợi ngày thứ ba.
Nếu có thể chạy thì hắn sẽ trốn ngay, nếu không thể vậy liền chuyển đổi thành cư dân, trụ lại ở chỗ này.
"Không. . . Ta không cần chuyển đổi thành cư dân cũng được. . ."
Tô Vũ thì thào một tiếng, mẹ nó, hắn quên mất một chuyện, hắn có khả năng tự mình làm giả bảng hiệu cư dân, đã như vậy hà tất phải chuyển đổi làm gì?
Đương nhiên, nếu không có đầy đủ tinh huyết để rút ra Thiên Nguyên khí thì hắn cũng phải chuyển đổi, bằng không sẽ khó lòng trụ lại trong cổ thành đầy rẫy tử khí này.
Có điều trong ngày thường, hắn hoàn toàn có khả năng tự khắc bảng hiệu cho mình, khắc họa chân dung của một cư dân!
Nhờ đó sẽ không khiến bất cứ ai hoài nghi.
Trong lòng Tô Vũ vẫn không ngừng tính toán, thỏ khôn có ba hang, hắn cũng đang nghĩ thêm nhiều đường lui cho mình.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất