Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Lâm Huyền lau sạch vết máu trên Kinh Hồng Kiếm, thu hồi lại nguyên giới.   

             Giọng nói của Bạch Linh Nhi vang lên trong đầu hắn.  

             "Lâm Huyền... Ngươi làm như vậy có ổn không?"  

             Tuy rằng Bạch Linh Nhi chưa quen với quy tắc xã hội loài người, thế nhưng nó đã từng nghe nghĩa phụ nói qua, rằng mặc dù xã hội loài người cũng là cá lớn nuốt cá bé, thế nhưng lại coi trọng quy tắc hơn so với thế giới yêu thú.  

             Quy tắc, là do cường giả tạo ra.   

             Lâm Huyền biết Bạch Linh Nhi đang lo cho mình, hắn cười rồi an ủi: "Yên tâm đi, nếu như không nắm chắc hoàn toàn, vậy thì chắc chắn sẽ không thể hành sự một cách lỗ mãng được đâu."  

             Bạch Linh Nhi chỗ hiểu chỗ không, nó cảm thấy có rất nhiều cường giả đang tiến tới, nên vội vàng chui vào trong lòng Lâm Huyền mà trốn.  

             Người đầu tiên đuổi tới, không phải là Đỗ Mục trường lão mà là kẻ khác.   

             Kẻ này mặc trên mình quần áo của trường lão nội môn, toát ra khí thế phi phàm.  

             Là Tụ Khí Cảnh cảnh tầng sáu!  

             Cũng là Tụ Khí Cảnh cảnh tầng sáu, thế nhưng Lâm Huyền vô cùng chắc chắn, rằng nếu như Hoàng Mãn chiến đấu với người này, vậy thì nhất định sẽ thua vô cùng thảm.  

             Cho dù là bản thân mình ra tay cũng không thể thắng một cách dễ dàng.  

             Khác với ngoại môn, nhưng phàm là người có thể làm trưởng lão nội môn đó, đều là những võ giả có thực lực thật sự.  

             Hơn nữa Lâm Huyền phát hiện, vị trưởng lão này tuổi tác không lớn, chỉ hơn ba mươi tuổi thôi.  

             "Lẽ nào là vị sư huynh được thăng cấp lên thành trưởng lão từ nội môn sao?" Vị trưởng lão này nhìn thấy Khang Đông và Hoàng Mãn đều đã chết thì khẽ nhíu mày lại, lại nhìn thấy một loạt đệ tử ngoại môn đã bị đánh gãy chân, trong lòng càng thêm chấn động.  

             Hắn hỏi Lâm Huyền: "Xảy ra chuyện gì vậy?"  

             Câu trả lời của Lâm Huyền hoàn toàn đúng mực.  

             "Hai vị trưởng lão tập hợp đệ tử trong môn lại muốn giết ta, tiếc là không thành công."  

             Một tiếng tiếc là, đã nói rõ nguyên nhân cái chết của hai kẻ kia.  

             Không trộm được gà lại còn mất cả nắm gạo, hai vị trưởng lão ngoại môn đã bị Lâm Huyền giết chết rồi.  

             Ngay lúc vị trưởng lão này định mở miệng lần nữa, thì tiếng gào thét từ bốn phương tám hướng lại vang lên.  

             Một lát sau, hơn ba mươi vị trưởng lão đã đuổi tới đây.  

             Trên người những vị trưởng lão này tỏa ra khí thế đáng sợ, khiến cho người khác cảm thấy áp lực vô cùng.  

             "Khang Đông!"  

             Một vị lão giả đi tới trước mặt Khang Đông trưởng lão, sắc mặt tức giận.  

             Vậy mà dáng vẻ của hắn lại có vài phần giống Khang Đông trưởng lão.   

             Lâm Huyền lập tức nhớ ra, chắc hẳn người này là gia gia của Tiểu Ma Nữ, là ca ca của Khang Đông.  

             Khang Lẫm!  

             Khang Lẫm trưởng lão quay đầu nhìn về phía Lâm Huyền, người trên người vẫn còn dính vệt máu, ngay lúc này hai mắt lập tức ửng đỏ.  

             "Là ngươi!"  

             Khang Lẫm trưởng lão ngang nhiên ra tay, Lâm Huyền cảm thấy bản thân mình như bị một luồng khí thế khó có thể hình dung khóa chặt lất, không thể động đậy được chút nào.  

             Hóa Nguyên Cảnh!  

             Khác với tên vô dụng Khang Đông này, Khang Lẫm đã vượt qua Hóa Nguyên Cảnh Giới từ lâu!  

             Trong lòng Lâm Huyền dâng lên sự chấn động.  

             "Đây là sức mạnh của Hóa Nguyên Cảnh sao? Vậy mà đến năng lực phản kháng mình cũng chẳng có!"  

             Lúc này Lâm Huyền chỉ có thể sử dụng Bá Thể Thần Công để cứng rắn chống lại.  

             "Khang Lẫm trưởng lão, đừng giết chết người!"  

             Một tiếng thét chói tai vang lên từ sau lưng Lâm Huyền, trên mặt Lâm Huyền nở một nụ cười mỉm, cuối cùng cũng tới rồi.  

             Người tới, chính là Đỗ Mục trưởng lão.  

             Đỗ Mục trưởng lão ngay lập tức chạy tới trước mặt Lâm Huyền, đánh ra một chưởng tương tự.   

             Thực lực của Khang Lẫm trưởng lão không bằng Đỗ Mục trưởng lão, trực tiếp bị đánh bật về sau.   

             Hắn trợn mắt: "Đỗ Mục, ngươi làm cái gì vậy?"  

             Đỗ Mục trưởng lão không hề nhượng bộ: "Khang Lẫm, ngươi thân là trưởng lão, lại không biết phân biệt tốt xấu mà muốn giết chết một đệ tử, ngươi làm như vậy, có phải có chút quá đáng rồi không?"  

             "Quá đáng? Hắn giết đệ tử của ta còn giết cả Hoàng Mãn trưởng lão! Ngươi quay lại xem xem hơn một trăm vị đệ tử ngoại môn đã bị đánh gãy chân rồi kia kìa, ngươi nói ta giết tên đệ tử này có quá đáng hay không?"  

             Trong lòng Đỗ Mục trưởng lão chấn kinh, đến bây giờ mới nhìn rõ tình hình hiện trường.  

             Hắn nhẹ giọng hỏi: "Lâm Huyền, có chuyện gì vậy?"  

             "Khang Đông có thù với ta, liên kết với Hoàng Mãng định giết ta."  

             Nhớ lại tình huống ở trên lôi đài tỉ thí võ ngoại môn lúc trước, Đỗ Mục trưởng lão tin rồi.  

             "Người không cần lo lắng, hôm nay có ta ở đây, không ai làm gì được ngươi đâu!"  

             Lời của Đỗ Mục trưởng lão không hề có chút kiêng dè mà lọt hết vào tai những người khác, ý bảo vệ của hắn dành cho Lâm Huyền, đương nhiên là rất rõ ràng.  

             Khang Lẫm trưởng lão đã tức điên lên rồi: "Đỗ Mục, nếu như ngươi không tránh ra thì hôm nay ta sẽ giết cả ngươi luôn!"  

             Đỗ Mục trưởng lão chẳng có tí sợ hãi nào cả.  

             "Bao nhiêu năm nay ta vẫn luôn khổ luyện trong tông môn, thế nên danh tiếng mới trở thành một kẻ si mê võ thuật, xem ra ngươi đã quên, rằng Đỗ Mục ta là kẻ không phải ai cũng có thể khiêu khích đâu!"  

             Đỗ Mục trưởng lão để lộ khí phách và khí thế của mình khiến cho lòng của các vị trưởng lão khác cũng phải run lên.  

             Đúng thật, bao nhiêu năm nay, Đỗ Mục chưa từng lộ mặt, thế nhưng những lời đồn về hắn, lại khiến cho người khác khó có thể quên nổi.  

             Kẻ si mê võ thuật nhất ở Càn Long tông! Ngoại trừ tông chủ và mấy vị trưởng lão bí mật thì không ai là địch nổi.  

             Khang Lẫm trưởng lão tức tới mức bật cười: "Ngươi cho là ta một thân một mình giống ngươi chắc?"  

             Hắn vừa dứt lời, mấy vị mặc trang phục trưởng lão nội môn khác đã đứng bên cạnh Khang Lẫm trưởng lão.  

             Đương nhiên mấy vị trưởng lão này là cùng một giuộc với Khang Lẫm, hơn nữa kẻ nào cũng đều thuộc Tụ Khí Cảnh.  

             Đỗ Mục trưởng lão khẽ nhíu mày, trưởng lão Tụ Khí Cảnh như thế này, tuy là hắn không sợ, có thể đánh được thế nhưng lại không thể nào bảo vệ Lâm Huyền chu toàn được.  

             Bình thường hắn vẫn luôn khổ luyện, nên quả thật trong tông môn chẳng có mấy người bạn.   

             Đúng lúc này, có một giọng cười giễu vang lên.   

             "Sao thế, ỷ đông hiếp yếu à?"  

             Lâm Huyền nghe thấy giọng nói này, trong lòng lập tức trở nên vui mừng, là Lộ Bác Dương!  

             Quả nhiên, Lộ Bác Dương cũng tiến tới trước mặt Lâm Huyền rồi đối mặt với đám người Khang Lẫm.  

             Sắc mặt của Khang Lẫm có chút khó coi, tuy Lộ Bác Dương là trưởng lão ngoại môn, thế nhưng cũng là cường giả Hóa Nguyên Cảnh, chỉ là trầm mê vào con đường tượng gỗ, không muốn đảm nhận vị trí trưởng lão nội môn nhiều công nhiều việc mà dứt khoát đi vào ngoại môn.  

             "Lộ Bác Dương, ngươi đang làm cái gì vậy chứ?"  

             "Ngươi quản ta chắc?"  

             Lộ Bác Dương bái Lâm Huyền làm sư, mà lão sư của mình đang vướng phải rắc rối nên đương nhiên phải bảo vệ.   

             Chỉ là trưởng lão bái đệ tử làm sư, nói ra có chút mất mặt, hắn dứt khoát không thèm đáp lại Khang Lẫm nữa.  

             Khang Lẫm bị thái độ của Lộ trưởng lão chọc cả một bụng tức, thế nhưng hắn cũng không lo lắng, dù sao thì số người của bọn họ vẫn chiếm thế thượng phong.  

             "Có phải các vị nên bình tĩnh chút không?" Bên cạnh Lâm Huyền lại xuất hiện thêm hai người.  

             Là Vương Lân trưởng lão và Đặng Vỹ trưởng lão.   

             Vương Lân trưởng lão cũng bái Lâm Huyền làm thầy, còn Đặng Vỹ trưởng lão thì tiếc nhân tài, không hy vọng đan sư mạnh hơn mình lại ngã xuống tại đây.  

             Sắc mặt của Khang Lẫm càng thêm khó coi, tuy Vương Lân và Đặng Vỹ chỉ đạt đến đỉnh phong tầng chín của cảnh giới Tụ Khí Cảnh, thế nhưng bọn họ người thì luyện khí sư cấp hai người là luyện đan sư cấp hai, hai người này không thể nào đắc tội được.   

             Tuy rằng hai người bọn họ nhìn có vẻ là tới khuyên can thế nhưng lại đứng ngay trước mặt Lâm Huyền.  

             Khang Lẫm sắp điên rồi, rốt cuộc tên nhãi ranh này là ai, tại sao lại có nhiều trưởng lão mạnh như vậy bảo vệ hắn chứ?  

             "Ài, các vị đang muốn làm gì vậy? Mọi người đều là trưởng lão, cần gì phải giống như đệ tử, một lời không hợp thì ngồi lại nói chuyện với nhau một chút đừng làm hỏng hòa khí chứ!"  

             Mọi người nhìn về phía giọng nói kia, trong lòng chấn động.  

             Là đường chủ nội môn của Bạch Hổ Đường, Lỗ Húc!  

             Lỗ Húc híp mắt nhìn về phía Khang Lẫm.  

             "Khang trưởng lão, nể mặt Lỗ Húc ta, mọi người ngồi xuống nói chuyện được không?"  

             Đường chủ của Bạch Hổ Đường, quản lý phân phát tài nguyên cho các vị trưởng lão, đắc tội ai cũng không thể đắc tội hắn được.  

eyJpdiI6Ijc3c2dkRFZlK0xkZnc1YlpUYzhoYUE9PSIsInZhbHVlIjoidlYrbzVhbDk0UXB3M1QxNFUydENEa05EV0FGQ0VWTDdtRldTTlBXMWplOFRRcjRuOEtIeUtTRlA1WFBZQThIWXhldzVtb1hjQ0tmdys4SGE4bTUrT2xMUFYxSnI1TDk4OU1cL3lOWGc0NlNsRGNrYnJlUnNZQml6RTQ0T3JLa0o0SlwvbWJaOGpPRklNODVMUG1VMVlVdUQxT0t4MjJ6Z0pGUEk0RnFEN0lXK05sZExKVldkaHdXSEFpNGFEYkJvK0hwVEdjVjR5TG9LV3FDT0hRN2pORVN1eXpyR0U4c2pZM0o1MVZxdExaY0hJTVg1aXN4dVRySzQzaDdVOCtpaEpvVThLKzdSNnZsTTA4emt6bXAyRHo0bE5XNzAxTGlFeHVLaWNtZWhuV1ROQ3pBTVNlXC9cL1JseTBhT0JvWGN3eEJEQUxVZ1ZEZW80SHNIRXN4S3RiK2NyRnd3N0NmOFwvekhhdmJHbHozU0xPaUk9IiwibWFjIjoiMmFkNzJiOWE0MTkxMGI5N2Q3ZDZmOTIyN2E3YzRhNTViZjUwNTI0MGYyZjFkM2NkNzJjOWM3Njc0MmEwZjhiNyJ9
eyJpdiI6IjhPVmdmekFTMlB5U0gzYSswY25GeWc9PSIsInZhbHVlIjoiRDRVcGpLVGhpOGJZbDZTU2hMOFV0WDRoMjkybklXUzNkQmkwSnE0a2NZOVowbFI3Ykxuc3M0bkVEQ0k0SzM4cTVJWlJHQjliNlFOcTBja2E1QkpqZjVuOWRzWTU3M1wvYXRqQzhJR2tGdThUa253ZFFBY1pwV0tVVDRkXC8yTGNkRDlIV2swK1UyS1RqY1IyZW4rRFwvYjBsdlY5OTZXeWc5ajFoNlJ0UlVrRWlYdlRmV09YWHl6UTNSd2tJMHBieVhITWRncWowY1E4WGI4TFF4U3ViZVdNandycVlMWVFINjRUZ0w1eXA0eTFuYWlrcDN5RDZ0U3BxRnBaTkxHbzlaZWNSTVFPMmZUb0lcL2FFTmtMQVo1WkplZXJRNkdCT25hUEdnNlBxM1lNWHQzYWZDWkZjeFR5ZTN5WnBDUk9cL01CYyIsIm1hYyI6IjdhYmNkYmFlYjc5ZTE3ZTlhZjg5ZjQzZjY2M2MwNDhhYjcwYTg5NDU1YzFhZDA1ZTQyYzYzZDNkNzUzNTg3YTUifQ==

             "Ta sẽ bẩm báo cho đại trưởng lão, để ngài ấy quyết định!"

Ads
';
Advertisement