Khang Lẫm trưởng lão buộc phải rút lui, nếu chỉ có một mình Đỗ Mục trưởng lão thì có lẽ hắn sẽ có thể cứng rắn hơn một chút.
Thế nhưng trong chớp mắt, xung quanh Lâm Huyền đã có rất nhiều người vây kín.
Quan trọng hơn là những người này đều là những trưởng lão chiếm vị trí rất quan trọng trong tông môn, làm mích lòng một người thì còn chấp nhận được, nhưng nếu làm mích lòng hết tất cả bọn họ thì quãng thời gian sau này ở trong tông môn của hắn sẽ rất khó khăn.
Hơn nữa cho dù hắn có nhất quyết kiên trì muốn đánh Lâm Huyền vì Khang Đông đã chết đi chăng nữa, thì những vị trưởng lão đằng sau lưng cũng sẽ không giúp hắn, chính bản thân hắn cũng cần phải cân nhắc thiệt hơn, cái gì được cái gì mất.
Khang Lẫm sẽ không tự mãn đề cao tình bạn giữa các trưởng lão với mình, đặc biệt là Lỗ Húc, Đường chủ của Bạch Hổ Đường.
Phất tay áo bỏ đi là cách tốt nhất để hắn có thể giữ lại mặt mũi rồi.
Nhìn Khang Lẫm trưởng lão rời đi, trong lòng Lâm Huyền bình tĩnh trở lại, ban đầu khi quyết định đối đầu với Khang Đông, hắn đã cố gắng tăng cường sức mạnh để cho những vị trưởng lão này xem xét.
Nếu những trưởng lão này đánh giá cao tài năng thiên phú của hắn, thì hắn sẽ dễ dàng lấy được một số lợi ích từ họ.
Đấy là chiến lược của Lâm Huyền.
Chẳng qua là Lâm Huyền hơi ngạc nhiên một chút, vì hắn không ngờ là Lỗ Húc đường chủ cũng đến nói thay cho hắn.
Lâm Huyền hành lễ với các vị trưởng lão.
"Cảm ơn các vị trưởng lão đã sẵn lòng lên tiếng giúp đỡ cho Lâm Huyền đệ tử!"
Tất cả bọn họ cười ồ lên.
"Tất cả chúng ta đều đã nghe nói về ân oán giữa ngươi và Khang Đông trưởng lão. Hắn dựa vào thân phận của mình để kiếm cớ muốn giết hại đệ tử khác. Làm sao mà chúng ta có thể mặc kệ để hắn làm xằng làm bậy được!"
"Đúng vậy, từ xưa tới nay, chúng ta vốn rất xem thường những loại người dựa vào tiền để bước vào tông môn, thế mà hắn lại còn muốn giết chết thiên tài của tông môn, đúng là tự đi tìm đường chết!"
Lâm Huyền lại lên tiếng cảm ơn một lần nữa, sau đó bước đến trước mặt Lỗ Húc.
"Lỗ đường chủ, rất cảm ơn ngươi.”
Lâm Huyền không ngốc, sở dĩ Khang Lẫm rút lui, chính là vì Khang Lẫm kiêng kỵ vị trước mắt hắn đây.
Lỗ Húc vẫn híp mắt cười tủm tỉm khéo léo như cũ.
"Ta chỉ ở đây để đóng vai làm người hòa giải thôi."
Lỗ Húc không nhận lời cảm ơn của Lâm Huyền, nhưng cũng không từ chối.
Lâm Huyền hiểu được suy nghĩ của hắn, nếu Lỗ Húc muốn ngồi vững ở vị trí này, hắn chắc chắn phải mềm dẻo, không thể để cho người khác ảo tưởng là hắn đang đứng ở phe mình.
"Dù sao cũng cảm ơn!"
Trước khi Lỗ Húc rời đi, hắn cho Lâm Huyền một lời khuyên chân thành.
"Tu vi của Khang Lẫm không thấp giống như của Khang Đông, thực lực của hắn rất mạnh mẽ, cộng thêm gia tộc đứng sau hắn có cống hiến rất nhiều đối với tông môn, cũng chính bởi vậy mà hắn mới có địa vị trong tông môn như bây giờ."
"Ngươi đã giết chết đệ đệ của hắn, mặc dù quan hệ giữa hai huynh đệ bọn họ cũng không tốt lắm, thế nhưng vì thể diện mặt mũi của bản thân hắn và gia tộc, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua trách nhiệm của ngươi."
"Bây giờ tông chủ không có mặt ở tông môn, tất cả mọi việc bên trong tông tạm thời sẽ do Đại trưởng lão quản lý."
"Vừa nãy Khang Đông sẽ không chỉ nói những lời ác độc suông thôi, chắc chắn hắn đã đi tìm Đại trưởng lão để buộc tội ngươi rồi."
"Nếu ngươi muốn sống sót, thì bây giờ một là rời khỏi tông môn, cao chạy xa bay."
"Hai là thể hiện giá trị cốt lõi của ngươi trước mặt các vị trưởng lão."
"Thể hiện cho họ thấy rằng giá trị của ngươi cao hơn Khang Đông!"
Nói xong những lời này, Lỗ Húc lập tức rời đi.
Đỗ Mục trưởng lão đi đến bên cạnh Lâm Huyền.
"Lỗ đường chủ nói đúng đấy, Lâm Huyền, chuyện này vẫn còn chưa kết thúc, ta nghĩ sắp có người đến gọi ngươi đi gặp Đại trưởng lão rồi."
Lâm Huyền không cảm thấy ngạc nhiên trước kết quả này.
Thể hiện giá trị của mình với tông môn? Lâm Huyền mỉm cười, trên đời này, kẻ mạnh mới là kẻ được coi trọng, thực lực càng mạnh thì giá trị càng lớn.
Đỗ Mục trưởng lão an ủi hắn.
"Lát nữa chúng ta sẽ đi cùng ngươi."
"Với tài năng của ngươi, ta nghĩ Đại trưởng lão chắc chắn sẽ không trừng phạt ngươi nặng lắm đâu."
Đúng như lời Đỗ Mục trưởng lão nói, chỉ khoảng chừng một lúc sau đã có người tìm tới.
Là một đệ tử của nội môn.
Hắn đi tới trước mặt các vị trưởng lão, trước tiên hắn cúi đầu hành lễ một cái rồi sau đó mới đi sang chỗ Lâm Huyền.
"Ngươi là Lâm Huyền sư đệ đúng không?"
Lâm Huyền gật đầu một cái.
"Đại trưởng lão bảo ta tới tìm người."
"Được rồi, sư huynh, làm phiền huynh dẫn đường đi."
Các vị trưởng lão cũng định đi theo Lâm Huyền, nhưng lại thấy đệ tử nội môn kia lúng túng nói.
"Đại trưởng lão dặn dò, chỉ được đưa một mình Lâm Huyền đi gặp hắn thôi"
Vẻ mặt của Đỗ Mục trưởng lão sửng sốt một chút, ngay sau đó bắt đầu trở nên khó chịu.
Hắn không nghĩ là Đại trưởng lão sẽ không cho bọn họ đi cùng Lâm Huyền.
"Chắc chắn là tên khốn Khang Lẫm đã nói cái gì đó cho Đại trưởng lão!" "Không được, để ta đi cùng ngươi!"
Lâm Huyền mỉm cười nói: "Đỗ trưởng lão, nếu Đại trưởng lão chỉ yêu cầu được gặp một mình ta thì cứ để ta tự mình đi tới đó đi"
Hắn hạ giọng nói: "Đừng lo lắng, không sao đâu."
Sau đó, Lâm Huyền đi theo đệ tử nội môn dưới sự dẫn đường của hắn.
Đỗ Mục trưởng lão vẫn còn đang rất bối rối, Lộ trưởng lão đứng bên cạnh an ủi.
"Tiểu tử này hung dữ lắm, chắc cũng sẽ không có chuyện gì đâu."
Trong lòng Đỗ Mục trưởng lão không khỏi chua xót, sợ rằng nếu Lâm Huyền xảy ra chuyện gì, thì toàn bộ Càn Long Tông cũng sẽ phải đi theo để đền mạng mất.
Vừa nghĩ đến việc Lâm Huyền có thể giết chết Hoang Long, hắn càng cảm thấy kinh ngạc và khiếp sợ về thân phận của cao nhân thần bí đứng sau Lâm Huyền.
"Không được, ta vẫn nên đi theo hắn rồi đứng ngoài cửa cũng được. Nếu có chuyện gì xảy ra, thì ta còn có thể ngăn cản!"
Nghĩ đến đây, Đỗ Mục trưởng lão vội vàng rời đi.
Vừa qua được khoảng chừng nửa nén hương, Lâm Huyền đã đi đến trước một gian nhà cổ, chỗ này so với những công trình kiến trúc khác của tông môn thì vương đầy dấu vết trầy xước của năm tháng hơn nhiều.
Đệ tử nội môn dẫn đường xong, dừng lại.
"Đại trưởng lão đang ở trong đó, sư đệ, ngươi vào đi."
"Cảm ơn sư huynh đã chỉ đường."
Cửa của gian nhà cổ mở ra, Lâm Huyền sải bước đi vào.
Cho dù phía trước là chiến tranh hay hòa bình, thì đấy cũng là việc nhất định sẽ phải xảy ra, hắn biết là mình không thể tránh khỏi, Lâm Huyền không sợ hãi tí nào, bình tĩnh đối mặt với tình huống trước mắt.
Bước vào gian nhà cổ, Lâm Huyền nhìn thấy một lão giả với mái tóc bạc trắng.
Tuy rằng lão nhân gia đã lớn tuổi, nhưng thần thái lại giống như một thanh niên trẻ tuổi vậy.
Lâm Huyền không cảm nhận được một chút khí thế nào trên người hắn, nhưng áp lực trong lòng vẫn đột ngột tăng lên.
Lâm Huyền rất chắc chắn là thực lực của lão giả trước mắt hắn còn cao hơn cả Đỗ Mục trưởng lão, thậm chí là còn cao hơn cả Hoang Vương Châu Ngô!
"Lâm Huyền đệ tử, xin kính chào Đại trưởng lão."
Lão giả xoay người lại, vẻ mặt bình tĩnh, không biết đang vui hay giận.
Lâm Huyền liếc nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng của Khang Lẫm đâu cả.
"Ta để cho Khang Lẫm về trước rồi."
Đại trưởng lão mở miệng, trong giọng nói hàm chứa sự uy nghiêm, không thể kháng cự.
Lâm Huyền không trả lời.
Đại trưởng lão nhìn hắn từ trên xuống dưới, áp lực trong lòng Lâm Huyền càng ngày càng tăng.
"Không khoe khoang khí thế, không tỏ vẻ tức giận mà vẫn khiến người khác khiếp sợ, làm cho những người có cảnh giới thấp hơn gục ngã mà không cần động tay chiến đấu. Đây chính là khoảng cách chênh lệch của thực lực!"
Nếu là đệ tử khác, thì chắc là hắn đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đi đứng không vững, chân tay nhũn hết cả ra rồi.
Nhưng Lâm Huyền đã dám đối mặt đánh một trận với cả Hoang Long, áp lực của Đại trưởng lão vẫn chưa đủ tầm để tâm trạng của hắn lung lay giao động đâu.
Hắn ngẩng đầu lên, mặt đối mặt nhìn Đại trưởng lão, không hề nhượng bộ.
Đại trưởng lão bị Lâm Huyền nhìn chằm chằm, không những không thấy tức giận, ngược lại còn cười ra một tiếng.
Hắn hỏi.
"Tay chân của hơn một trăm tên đệ tử ngoại môn là do ngươi cắt đứt?"
"Vâng."
Lâm Huyền không hề có ý che giấu hay biện mình, câu trả lời của hắn không tỏ vẻ khiêm tốn cũng không bày kiểu kiêu ngạo.
"Khang Đông và Hoàng Mãng, cũng là do ngươi giết?"
"Đúng vậy."
"Một mình ngươi giết chết hai vị trưởng lão, cảnh giới của Hoàng Mãng so với người còn cao hơn gấp ba lần, ngươi làm như thế nào?"
Lâm Huyền hơi giật mình, trong lòng thấy bất ngờ, không phải do Đại trưởng lão cứ dò hỏi hắn mãi, mà là do Đại trưởng lão đã nhìn thấu cảnh giới của hắn.
"Bọn họ quá yếu."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất