Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Bọn họ quá yếu, cái ngôn ngữ trần trụi này khiến cho Đại trưởng lão khá bất ngờ.  

             Không chấp thực lực của Khang Đông trưởng lão mới ở Tụ Khí tầng ba, nhưng thực lực của Hoàng Mãng được xếp ở hàng Tụ Khí Cảnh Giới tầng sáu.  

             Thế mà Lâm Huyền, người đang chỉ ở Tụ Khí tầng ba, lại cho rằng Hoàng Mãng...Quá yếu?  

             "Nếu không bởi vì bọn họ quá yếu, thì tại sao mà đến chết cũng chẳng làm tổn thương được một sợi tóc của ta."  

             Lâm Huyền không hề khoác loác, từ lúc đánh nhau cho đến khi giết chết hai người bọn họ, bất kể là Khang Đông hay Hoàng Mãng, thì cũng không thể làm hắn bị thương dù là một chút.  

             "Ồ?"  

             Giọng điệu của Đại trưởng lão cao lên, bỗng dưng trên người hắn bộc phát ra một luồng khí thế mãnh liệt.  

             Luồng khí thế này giống như một ngọn núi lớn, từ trên trời giáng xuống, đập thẳng xuống cơ thể Lâm Huyền.  

             "Hừ!"  

             Lâm Huyền rên lên một tiếng, thi triển Phách Thể Thần Công.  

             Từ trong cơ thể hắn vang lên một tiếng "cạch", trước kia khi hắn thi triển Phách Thể Thần Công, đến ngay cả Hắc Phong Báo cũng không thể cắn nát Phách Thể, thế mới thấy áp lực bây giờ hắn đang phải chịu đựng thật khó mà tưởng tượng nổi.  

             May mắn thay, luồng khí thế của Đại trưởng lão rất nhanh chóng biến mất và trở nên vô hình, nếu không Lâm Huyền sẽ buộc phải vận chuyển Thần Đạo Công Pháp để hỗ trợ Phách Thể.  

             "Ngươi không nói dối, ngươi thật sự có lý do để kiêu ngạo."  

             Giọng điệu của Đại trưởng lão ẩn chứa một chút tán thưởng.  

             "Nhưng ta thật sự rất tò mò, ngươi đã học võ kỹ hộ thế ấy ở đâu?"  

             Lâm Huyền phát hiện, đôi mắt của Đại trưởng lão ánh lên tia sáng như cây đuốc.  

             Tự dưng hắn có cảm giác mình đã bị Đại trưởng lão nhìn thấu.  

             Lâm Huyền chắc chắn, nếu trong lúc mình trả lời câu hỏi mà có bất kì biểu hiện nào không được tự nhiên thì sẽ bị Đại trưởng lão cho là nói dối.  

             Hậu quả để lại sẽ rất tai hại.  

             Tuy nhiên, Lâm Huyền cũng không lo lắng chút nào, tâm tình của hắn bình tĩnh như nước, tường thuật lại từ đầu đến cuối những điều mình đã nói lúc ban đầu cho Đại trưởng lão.  

             Hắn thấy rằng khi nói tới việc có cao nhân thần bí đến Tàng Kinh Các của tông môn để đọc tất cả các cuốn sách, đôi mắt của Đại trưởng lão hơi nheo lại.  

             Đại trưởng lão yên lặng một lúc, không nói mình tin, nhưng cũng không nói mình không tin.  

             "Ta có biết mối ân oán giữa ngươi với Khang Đông và Hoàng Mãng."  

             "Chuyện lần này mặc dù là lỗi của bọn họ, nhưng dù sao ngươi cũng là đệ tử, bọn họ là trưởng lão, ngươi không được phép giết chết bọn họ."  

             Lâm Huyền nhìn chằm chằm Đại trưởng lão, chờ hắn nói xong.  

             "Tạm thời bây giờ ta sẽ không trừng phạt ngươi, nhưng ngươi phải lập công chuộc tội."  

             Lập công chuộc tội.  

             Lâm Huyền hỏi ngược lại.  

             "Là việc gì?"  

             "Đấu võ liên Châu!"   

             Lâm Huyền không cảm thấy ngạc nhiên với câu trả lời của Đại trưởng lão, bởi vì trước đấy Đỗ Mục trưởng lão cũng đã từng một lần cầu xin hắn tham gia rồi.  

             Đấu võ liên Châu quyết định Càn Châu, hay nói Càn Long Tông có thể được phân công bao nhiêu tài nguyên ở trong tay Đế Quốc, điều này sẽ trực tiếp quyết định đến sự tồn vong của Càn Long Tông.  

             Kỷ lục trước đấy của Càn Châu trong hai mươi tư châu đều đội sổ đứng cuối, nếu như lần này vẫn không có cải thiện, e rằng Càn Long Tông sẽ xảy ra một đống hỗn loạn mất.  

             "Ta muốn ngươi giúp Càn Châu đạt được vị trí trong số tám cái tên đứng đầu của cuộc đấu võ!"  

             Từ hạng hai mươi tư lên hạng thứ tám, nếu để người khác nghe thấy cái kiểu nhảy vọt như này, chắc chắn bọn họ sẽ nói không thể.   

             Thế nhưng, Lâm Huyền đã không do dự mà đồng ý.  

             "Không thành vấn đề."  

             Đại trưởng lão hỏi ngược lại: "Ngươi không thương lượng lại à? Nếu ngươi không làm được, thì vẫn sẽ bị truy xét tội giết hai người trưởng lão như cũ"   

             Lâm Huyền hết sức ngang ngược: "Cho dù ngài không tìm ta, thì ta cũng sẽ là người đầu tiên đến đấu võ liên Châu mà thôi!"  

             Đại trưởng lão rất tán thưởng sự tự tin của Lâm Huyền.  

             "Đi đi! Trước khi đấu võ xảy ra, sẽ không có một ai trong tông môn đến làm phiền ngươi."  

             Đây là lời hứa của Đại trưởng lão, đồng thời cũng là lời hứa của tông môn.  

             Khang Lẫm trưởng lão dù có tức giận đến đâu cũng đành phải nén vào bụng.  

             "Đại trưởng lão, cáo từ!"  

             Bước ra khỏi gian nhà cổ, Lâm Huyền nhìn thấy Đỗ Mục trưởng lão đang đứng đợi ở ngoài cửa.  

             Đỗ Mục trưởng lão có hơi khẩn trương: "Lâm Huyền, Đại trưởng lão có gây khó dễ cho ngươi không, để ta giúp ngươi đi năn nỉ một chút."  

             Lâm Huyền cảm thấy cảm động.  

             "Đại trưởng lão không gây khó dễ cho ta."  

             Hắn kể lại giao hẹn của hắn với Đại trưởng lão cho Đỗ Mục trưởng lão nghe.  

             Biết được Đại trưởng lão yêu cầu Lâm Huyền đưa Càn Châu đứng trong tám thứ hạng đầu của đấu võ liên Châu, sắc mặt của Đỗ Mục trưởng lão khó xử.  

             "Làm sao mà điều này có thể được thực hiện được?"  

             Lâm Huyền hỏi ngược lại hắn.  

             "Đỗ trưởng lão, lúc trước ngươi cầu xin ta tham gia là vì dự định gì?"  

             Đỗ Mục trưởng lão có hơi lúng túng, kế hoạch của hắn khi để cho Lâm Huyền tham gia đấu võ liên Châu này, trước tiên là vì tích lũy kinh nghiệm, để rồi sau đó hắn sẽ tỏa sáng trong đấu võ liên Châu lần tiếp theo.  

             Nhưng mới qua bao lâu đâu, Lâm Huyền đã tu luyện từ Luyện Thể Cảnh Giới lên thẳng Tụ Khí Cảnh Giới rồi.  

             Thậm chí còn là Tụ Khí Cảnh Giới tầng ba!  

             Cảnh Giới đến mức độ này là đã đủ để chém giết một phen ở đấu võ liên Châu rồi.  

             Hơn nữa, cứ nhìn cái cảnh Lâm Huyền đánh thắng Hoàng trưởng lão mà xem, hắn thậm chí có thể so tài, tranh đấu mạnh yếu với cường giả thiên tài của các Châu khác.  

             "Đỗ trưởng lão, lần trước ngươi nói người thắng cuộc trong đấu võ liên Châu, thấp nhất là Tụ Khí Cảnh Giới tầng sáu. Đợi ta tu luyện thêm một khoảng thời gian nữa, thì đừng nói là trong vòng tám hạng đầu, ngay cả vị trí đầu tiên ta cũng tự tin là mình có thể chiến thắng!"  

             Cũng không phải là do Lâm Huyền kiêu ngạo, mà là hắn thật sự có tự tin như vậy.  

             Đỗ Mục trưởng lão không một chút nghi ngờ việc ấy, thế nhưng hắn vẫn thở dài.  

             "Lâm Huyền, đúng là sức mạnh cá nhân rất quan trọng trong đấu võ liên Châu, nhưng mà nếu ngươi muốn lấy được thứ hạng tốt, thì ngươi không thể chỉ dựa vào bản thân mình được đâu."  

             Lâm Huyền sững sờ trong chốc lát.  

             "Chẳng lẽ là có quy tắc đặc biệt cho cuộc đấu võ sao?"  

             "Chính xác mà nói, đấu võ liên Châu, là bài kiểm tra trình độ trung bình của các Châu."  

             Thấy Đỗ Mục nói như vậy, trên căn bản là Lâm Huyền cũng đã hiểu sơ qua.  

             Toàn bộ Đế Quốc, với tổng cộng hai mươi tư Châu, Đế Quốc muốn khảo sát, kiểm tra khả năng đào tạo người luyện võ của các Châu.  

             Nếu mỗi năm có một Châu xuất hiện một siêu thiên tài cực kì tài giỏi có thể lấy một chọi mười, thế nhưng những võ giả khác trong Châu lại rất kém cỏi, thì dù có đạt hạng nhất của đấu võ, cũng sẽ không thể xem xét được trình độ chung của toàn bộ Châu  

             "Có phải quy định là dạng tập hợp thành đội để đấu võ không?"  

             Đỗ Mục trưởng lão gật đầu.  

             "Trong mỗi một trận đấu võ giữa các Châu, mỗi Châu sẽ cử ra năm tuyển thủ, trong tám thứ hạng đầu, phải có ba người trong Châu chiến thắng mời giành được thắng lợi."  

             "Sau tám thứ hạng đứng đầu, khi đó mới là trận chiến giữa các cá nhân"  

             Đến lúc này, Lâm Huyền mới hiểu được, Đại trưởng lão đã ụp cho hắn một cái lồng kính, bày sẵn mưu kế.  

             Một mình hắn mạnh thôi là chưa đủ, hắn còn phải kéo thêm các tuyển thủ dự thi khác mạnh lên mới được.  

             Lâm Huyền cũng không có than phiền, nếu không phải vì như vậy, e rằng Đại trưởng lão cũng sẽ không thuyết phục được Khang Lẫm trưởng lão tạm thời không quấy rầy hắn.  

             Nếu đổi thành người khác, thì chắc là vào lúc này họ sẽ cảm thấy mình đang bị mắc lừa mất.  

             Nhưng Lâm Huyền thì lại không.  

             Có Thần Sơn ở đây, thậm chí hắn còn có thể dạy dỗ Hổ Mập trở thành cao thủ ngoại môn, thế nhưng để đào tạo mấy tên tuyển thủ tham gia thi đấu cùng, cũng chẳng phải một nhiệm vụ quá dễ dàng.  

             Lâm Huyền hỏi: "Đỗ trưởng lão, có những ai tham gia đấu võ liên Châu vậy?"  

             "Trước mắt thì chỉ có một mình Lăng Phong đã xác nhận sẽ tham gia thôi"  

             Lăng Phong, thiên tài đệ nhất của Càn Long Tông trong hàng trăm năm qua.  

             Quan trọng hơn, đấy là hắn lại là sư huynh ruột của Lăng Văn, mà Lâm Huyền thì lại giết chết Lăng Vân.”  

             Nếu Lăng Phong đối đầu với hắn thì đấu võ liên Châu có lẽ sẽ khá là phiền phức.  

             "Chắc là ta phải gặp Lăng Phong trước mới được."  

             Lâm Huyền đưa ra yêu cầu này, Đỗ Mục trưởng lão đồng ý ngay lập tức.  

             "Ta sẽ thu xếp, chắc ngươi không biết, Lăng Phong là đệ tử thân truyền của Đại trưởng lão."  

             Đệ tử thân truyền của Đại trưởng lão?  

eyJpdiI6Ikt5ZlllaE9KM1VHRXdHXC9DNVpyVzlRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkhIdEJRUzR6VTB4VUhDWWNWb1J4emJmeG10cVlKQnJvYVVyT1wvNHJyaWFwdXhWR2xyTGRMZ3I0NE9aUlpOeW1rcUhiT1J6R1lmaXBRNWkwcnN5b090MzBRYTRJdnBqemlvQzJUV3VqcjZSZ1hLbytxZHMrYWpocDFlbjVCRWU4d3NQanluVGxhQTlsQk5GcDBaXC9IUUtERjBMRkNnQ2JlRVlIbjM2T2VXZFN5R05cL0tMVXRUc1ZlWmVjTFdLSDBlblFMQ3JEbEFiZmdPMno5MnVocVJPTzhmWTJNSXRUUGhoMldDbENnVEJGdEswcE1VM2UyVEJmRm1xVmxNTnVDajV5b2t0czlvUzRJSFwvb2xBdkdQMTEyRWpBcnZnTncrckhNVDNcL202bXlKRU41aWZTVStkTTZLWkRhR00yUnJQdXlVdENaTFVWRFNDNE5qMk0remVMb3l1Rmh0UzM3b1N0NkM4K1JnRkhUVFwvMXhRSUdYWUl2NzRZaGEzYWhEYXpTR011d255VDRcLzRNSzN4NHRSd0FscDJ2ZTl0Um5xVm9TQnl0alBWM0d3dGZOXC9ITnl1UkltMG5rM29Yc2ZqQW5aUnR1ZE8zRGJYZG1KeHNnVUo2TTRWRWx0K24wYjI0aVdaS3c1K1BDY205T1k9IiwibWFjIjoiYmVlYzAxYzA1NjU2NzkwY2I4ZDA5ZmFmYzExMTAxOTJjZmZmMjZhYWRjYTQxNDUxOTA3MzcyYmZkZjgzYTk4OSJ9
eyJpdiI6IjRPalh4VFhLVGVUTUFVNko5S016Ync9PSIsInZhbHVlIjoiUTJkdzV2V2lBYzgzQ2pRd1lmK3kyaEhtR0ZuUmJubitFcE1qS2NRODhIT3RJSTFsUHZRQVhncWVBTVB3KzFDcVwvWkhMaXE5d2hWbG12S000ZWlvNGpXSDlDclJrd1liaTU2Ums0bzRURWRCbXpwYXlDRE9ubHV1WktHbnFNd2kzd2hsZmswVUZxdkdBMTZiK1gyVWo4ZzI1dlwvTzFBTkZaak13RjlcL0tFSmNMd3I0c2c0TDJqUlwvMVd4alwvaWZrTHMzazRZd2x0MXgzMm5BeVNDYVhTZnduN0FkSnhMN1hJUHp6RlNHbkF5STVORW00OEdiREo1NHY1a2JvajNkK0dCR3Bsc05yRUlEalFNOUIxdUdrYjMzclY0dStXRDU0RGFTRnJCQk9KcVByaGRxaG9cL0x1VVwvMkNNUDZpa1h5MHJ1IiwibWFjIjoiOTliZjgwN2ZjMDA1ODAyOWZhN2M2OGRlMmViZmZkZDgzNDQ4MWRhZjA1ZjAxNDRiNmU0NjJiMjZkNjA2MzcxYyJ9

             Lâm Huyền đã được chiêm nghiệm qua thực lực của Đại trưởng lão rồi, hắn thắc mắc là tại sao đệ tử thân truyền của Đại trưởng lão lại yếu như thế?

Ads
';
Advertisement