Đây là lần đầu tiên Lâm Huyền nhìn thấy Lăng Phong.
Khi hắn vừa mới xuyên qua, trong kí ức kiếp trước đã tràn ngập quý trọng và ngưỡng mộ đối với Lâm Phong.
Thiên tài đứng đầu của Càn Long Tông!
Hắn đã tạo ra vô số kỷ lục tu hành ở cả trong ngoại môn và nội môn, cho đến bây giờ hầu hết ai cũng chưa phá vỡ được kỷ lục ấy.
Chưa đến hai mươi tuổi, hắn đã là người đứng đầu nội môn, thậm chí còn được tông môn quyết định trong nội bộ đề làm ứng cử viên cho vị trí trưởng lão.
Lâm Huyền đang quan sát Lăng Phong.
Lăng Phong cũng đang quan sát Lâm Huyền.
Lâm Huyền đi tới trước mặt hai người, Đỗ Mục trưởng lão mở miệng nói.
“Để các ngươi giới thiệu với nhau một chút.”
“Đây là Lăng Phong của nội môn.”
“Đây là Lâm Huyền của ngoại môn, đương nhiên, hắn sẽ sớm vào trong nội môn.”
Lăng Phong cắt ngang lời của Đỗ Mục trưởng lão.
“Đỗ Mục trưỡng lão, có thể để cho ta nói chuyện riêng với Lâm Huyền được không?”
Đỗ Mục trưởng lão hơi do dự liếc mắt nhìn Lâm Huyền, phát hiện Lâm Huyền cũng gật đầu đồng ý.
“Được, ta ở ngay bên ngoài, có chuyện gì các ngươi cứ gọi ta.”
Những lời này là hắn nói cho Lăng Phong nghe, dù sao thì Lâm Huyền đã giết Lăng Vân, đệ đệ ruột của hắn.
Đỗ Mục trưởng lão rời đi, Lâm Huyền là người lên tiếng trước.
“Ngươi không hận ta sao?”
Vừa nãy khi đối mặt, Lâm Huyền không nhìn thấy bất kỳ sự thù địch nào trong mắt Lăng Phong.
Lăng Phong hỏi ngược lại.
“Tại sao ta phải hận ngươi? Là vì ngươi giết đệ đệ của ta sao?”
Lâm Huyền khẽ nhíu mày.
Giọng điệu Lăng Phong quá bình tĩnh, như thể Lăng Vân chỉ là một người qua đường bình thường, hắn chết cũng không liên quan gì đến mình vậy.
Lăng Phong tiếp tục nói.
“Đệ đệ ngu xuẩn này của ta căm thù ta từ nhỏ, ngay cả nói cũng không muốn nói nhiều với ta một câu. Ta và hắn không có chút tình huynh đệ nào cả, chết thì chết thôi.”
Lâm Huyền im lặng, không biết Lăng Phong là người thẳng tính hay là một kẻ máu lạnh.
“Ta nghe nói ngươi gia nhập tông môn chưa tới một năm mà đã là Tụ Khí cảnh giới tầng ba. Ngươi còn giết hai trưởng lão ngoại môn, tốc độ tiến bộ như vậy, ngay cả ta cũng không theo kịp.”
Lăng Phong thay đổi lời nói.
“Cuộc đấu võ Liên Châu lần này vô cùng quan trọng, ta không cho phép bất kỳ đồng đội nào kéo chân sau của ta.”
Nói rồi, cổ tay Lăng Phong run lên, trong tay xuất hiện một cây trường thương.
Đó là một cây thương bằng sắt giản dị, không có gì đặc biệt. Nhìn thoáng qua Lâm Huyền cũng có thể nhận ra rằng cây thương này chỉ là một cây thương Huyền cấp tầng ba dùng để luyện tập.
“Nghe nói ngươi muốn tham dự thì trước tiên phải được sự công nhận của ta mới được.”
Lâm Huyền đã hiểu, Lăng Phong muốn thử so tài với hắn.”
Đối phương dùng cây thương sắt luyện tập nên đương nhiên hắn không thể lấy Kinh Hồng Kiếm ra, nhưng Lâm Huyền cũng không có chuẩn bị trước.
Dường như Lăng Phong đã đoán được trước tình huống này, cổ tay hắn lại run lên, một thanh kiếm sắt bay về phía Lâm Huyền.
Lâm Huyền thuận tay bắt được, đây cũng là một thanh kiếm sắt Hoàng cấp tầng ba.
“Ta sẽ ép cảnh giới của mình đến Tụ Khí tầng ba. Nếu ngươi có thể tiếp được một trăm chiêu từ trong tay ta, ta sẽ công nhận thực lực của ngươi.”
Lâm Huyền có chút muốn cười, sức mạnh của Tụ Khí tầng ba, mà muốn mình qua một trăm chiêu.
Sợ rằng bùng phát Bá Thể Thần Công là có thể trực tiếp đánh bay Lăng Phong rồi.
Tuy nhiên, khi Lăng Phong thực sự xuất chiêu, Lâm Huyền mới nhận ra mình đã xem thường đối phương.
Lăng Phong giữ lời hứa, chỉ dùng thực lực của Tụ Khí tầng ba nhưng tốc độ của hắn lại nhanh hơn Hoàng Mãng trưởng lão thuộc Tụ Khí cảnh giới tầng sáu ba phần!
“Đây chính là thực lực của Lăng Phong sao?”
Lâm Huyền trở nên nghiêm túc, hắn lập tức thi triển Thần Đạo Thân Pháp, đồng thời rót nguyên khí vào trong kiếm sắt, thi triển Đoạn Mộc Kiếm Pháp.
Tia sét lóe lên trên thân kiếm, sau đó lập tức va chạm với thương sắt trong tay Lăng Phong.
Trong khoảng khắc giao thủ, sắc mặt của Lâm Huyền và Lăng Phong đồng thời trở nên vô cùng đặc sắc.
“Sức lực thật lớn!”
“Sức lực thật lớn!”
Hai người lập tức tách ra rồi mỗi người lùi lại ba bước.
Lăng Phong hỏi: “Tại sao ngươi lại có sức lực lớn như vậy?”
Mặc dù Lâm Huyền không sử dụng Bá Thể Thần Công, nhưng vốn dĩ Thần Đạo Công Pháp đã cung cấp sức mạnh gấp ba lần so với võ giả bình thường trong cùng một cảnh giới.
Nói cách khác, cho dù đối mặt với võ giả Tụ Khí cảnh giới tầng bảy nhưng về mặt sức mạnh thì Lâm Huyền cũng đứng ở vị trí bất khả chiến bại.
Nhưng thực lực của Lăng Phong thế mà cũng ngang bằng với hắn!
Lâm Huyền không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Sức mạnh của ngươi là như thế nào?”
Lăng Phong cũng không trả lời, rất rõ ràng, hai người đều không muốn chia sẻ bí mật của mình.
Trong chốc lát, bọn họ đồng thời di chuyển, lại bắt đầu chém giết đối phương.
Nếu đã không muốn nói thì dựa vào thương và kiếm ở trong tay để hiểu rõ ràng vậy.
Trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, hai người đã giao thủ ba mươi chiêu, cho dù là Lâm Huyền hay Lăng Phong cũng không chiếm được ưu thế nào.
Lăng Phong thu tay lại trước.
Lâm Huyền hỏi ngược lại.
“Mới có ba mươi mốt chiêu, vẫn chưa đến một trăm chiêu đâu.”
Lăng Phong lắc đầu.
“Không đánh nữa, cứ đánh tiếp sẽ bại lộ át chủ bài mất.”
Lâm Huyền cười, ý nghĩ này không bàn mà lại trùng hợp với mình.
Nếu tiếp tục đánh, chắc chắn hắn sẽ phải sử dụng Bá Thể Thần Công thì mới có khả năng thắng.
Lăng Phong tiếp tục nói.
“Ta công nhận thực lực của ngươi.”
“Nhưng cảnh giới của ngươi vẫn còn hơi thấp.”
“Ta biết dường như ngươi có cách thăng cấp cảnh giới. Cho ngươi một lời khuyên, tham gia đấu võ liên Châu, ít nhất cũng phải thăng cấp cảnh giới lên tầng ba mới được.”
“Cuộc đấu võ liên Châu lần này sẽ là cuộc chiến khó khăn nhất.”
Nói xong những lời này, Lăng Phong lập tức rời đi.
Lâm Huyền nhớ lại mấy câu Lăng Phong nói, trong lời nói dường như có hàm chứa gì đó.
“Cuộc chiến khó khăn nhất sao? Có vẻ như đối thủ mạnh hơn ta tưởng tượng.”
“Nhưng mà đúng lúc, không có rèn luyện thì làm sao có thể tiến bộ được.”
Sau khi Lăng Phong rời đi, Đỗ Mục trưởng lão đi đến bên cạnh Lâm Huyền.
Với thực lực của hắn, đương nhiên hắn biết chuyện vừa mới xảy ra.
“Giữa hai ngươi không có mâu thuẫn gì, rất tốt.”
Lâm Huyền hỏi.
“Đỗ trưởng lão, lời nói cuối cùng của Lăng Phong là có ý gì?”
Hắn đề cập đương nhiên là “cuộc chiến khó khăn nhất”.
Vẻ mặt của Đỗ Mục trưởng lão mờ mịt không biết gì.
“Ta cũng không biết, thúc thúc của Lăng Hàn của Lăng Phong là người giữ chức vị quan trọng trong đế quốc, có lẽ đã nói với hắn một số thông tin nội bộ rồi.”
“Lâm Huyền, e rằng ngươi càng phải cố gắng hơn mới được.”
Lâm Huyền gật đầu.
Đỗ Mục trưởng lão lại nói.
“Thiên Vũ nói nàng đang đợi ngươi ở hồ Hàn bên ngoài tông môn.”
Sau khi gặp Lăng Phong, Lâm Huyền còn phải đến gặp Thiên Vũ.
“Ta biết rồi.”
…
Lâm Huyền đến hồ Hàn một mình, đây là nơi mà lần đầu tiên mà hắn và Dịch Thiên Vũ gặp nhau.
Đương nhiên, khung cảnh của cuộc gặp mặt có hơi xấu hổ.
Hôm nay hồ Hàn có sương mù rất mỏng, vừa đi tới bên hồ, Lâm Huyền đã nhìn thấy bóng dáng của Dịch Thiên Vũ.
Lúc này, tay Dịch Thiên Vũ cầm một thanh trường kiếm, chân đạp mặt hồ, nhẹ nhàng nhảy múa.
Nàng giống như một nữ thần từ thiên cung giáng trần vậy, cực kỳ xinh đẹp.
Múa kiếm!
Xung quanh người Dịch Thiên Vũ, một con Giao Long làm bằng nước hồ đang bay lên không trung theo đường kiếm của Dịch Thiên Vũ.
Thủy Long Kiếm Pháp!
Dịch Thiên Vũ gọi Thủy Long ra yếu hơn rất nhiều so với Đỗ Mục trưởng lão , nhưng lại có nhiều linh tính hơn.
Đều là nhờ bản Thủy Long Kiếm Pháp đầy đủ mà Lâm Huyền cho nàng.
Giao Long gào thét, bay lên trên không mà đến!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất