Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Nhìn thấy Thủy Long gào thét mà đến, Lâm Huyền khẽ mỉm cười.  

             Lần đầu hắn và Dịch Thiên Vũ gặp mặt cũng là cảnh tượng như vậy.  

             Khi đó, Dịch Thiên Vũ thi triển Thủy Long Kiếm Pháp còn rất không lưu loát nhưng lúc đó Lâm Huyền vừa khai thông kinh mạch và huyệt vị, trở thành một võ giả, thực lực kém xa Dịch Thiên Vũ, suýt chút nữa thì đã bị một kiếm chém chết.  

             Mà bây giờ, với sự giúp đỡ của Lâm Huyền, Thủy Long Kiếm Pháp của Dịch Thiên Vũ đã tiến bộ vượt bậc, thậm chí còn sử dụng thông thạo hơn cả người sáng lập ra kiếm pháp là Đỗ Mục trưởng lão.  

             Nhưng Lâm Huyền đã sớm không phải là Lâm Huyền của trước đây.  

             Lâm Huyền không gọi Kinh Hồng Kiếm ra mà tiện tay vỗ ra một chưởng.  

             Phiên Vân chưởng!  

             Trong phút chốc, gió cuồn cuộn nổi lên, khí thế điên cuồng đập vào người Thủy Long.  

             Chỉ nghe thấy một tiếng nổ thật lớn “Oàng!”, Thủy Long nổ tung thành hơi nước, tán loạn trên không trung.  

             Tu vi của Lâm Huyền bây giờ đã vượt qua Dịch Thiên Vũ, đối mặt với một đòn toàn lực của Dịch Thiên Vũ hắn chỉ cần một chưởng bình thường đã có thể dễ dàng ngăn cản.  

             Dịch Thiên Vũ không tiếp tục ra tay mà vẫy tay với Lâm Huyền sau đó xoay người nghĩ đến hòn đảo nhỏ giữa hồ vút đi.  

             Lâm Huyền đi theo Dịch Thiên Vũ lên hòn đảo giữa hồ, trên đảo nhỏ có một cây táo bên trên đầy táo.  

             Lâm Huyền ngạc nhiên hỏi.  

             “Cây táo này được dời đến trồng khi nào vậy?”  

             Dịch Thiên Vũ cười khì khì.  

             “Chính là nhờ ngươi mà cây này có thể lớn như vậy đấy.”  

             Dịch Thiên Vũ nói cho Lâm Huyền biết mọi chuyện thì Lâm Huyền mới biết, chính lần trước mình ở đây tu luyện mới khiến cho cây táo bách vị, vốn dĩ chỉ là một cây non mà đã mọc lên thành cây lớn cao ngất như bây giờ.  

             Dịch Thiên Vũ vươn tay hái vài quả táo rồi đưa cho Lâm Huyền.  

             “Nếm thử đi.”  

             Lâm Huyền ném táo vào miệng, khẽ cắn một miếng, nước táo lập tức phun vào trong miệng.  

             Chua, ngọt, đắng, cay, mặn...Vô số hương vị đánh thẳng vào đầu lưỡi Lâm Huyền.  

             “Ăn ngon không?”  

             Lâm Huyền cười khổ, hắn không nhổ ra đã là rất nể mặt rồi.  

             Dịch Thiên Vũ cười khì khì, cực kỳ xinh đẹp.  

             “Ngươi bắt nạt ta trước, ta cũng phải cho ngươi ăn chút đau khổ chứ.”  

             Dịch Thiên Vũ rất tò mò hỏi: “Sư phụ nói ngươi đã đạt tới Tụ Khí cảnh giới tầng ba, ban đầu ta còn không tin, ngươi làm như thế nào vậy?”  

             Nàng biết tốc độ tu luyện của Lâm Huyền rất đáng kinh ngạc nhưng Luyện Thể cảnh giới và Tụ Khí cảnh giới là hoàn toàn khác biệt. Mỗi khi tăng lên một tầng Tụ Khí cảnh giới thì sẽ cực kỳ khó khăn, nếu không nàng cũng sẽ không mắc kẹt ở trong các tầng của Tụ Khí cảnh giới.  

             Nhưng trước khi Lâm Huyền đi núi Hoang Mạch vẫn còn ở Đỉnh Phong Luyện Thể tầng chín, khi trở về lại đã ở Đỉnh Phong Tụ Khí tầng ba.  

             Tốc độ thăng cấp này khiến Dịch Thiên Vũ hơi hoài nghi nhân sinh.  

             “Ta có một số cuộc kì ngộ ở núi Hoang Mạch.”  

             Kỳ ngộ thuộc về tạo hóa của một cá nhân, Dịch Thiên Vũ không thể ghen tị được.  

             “Sư phụ nói, để cho ta đi theo ngươi tu luyện trong vòng một năm này.”  

             Đôi mắt Dịch Thiên Vũ lóe lên tia sáng, Thủy Long Kiếm Pháp cải tiến của Lâm Huyền đã khiến nàng nếm trải vị ngon ngọt, bây giờ Lâm Huyền phải dạy nàng một năm, làm sao nàng không phấn khởi cho được.  

             “Đúng vậy, còn chưa đầy một năm nữa, ta muốn nâng tu vị của ngươi lên Tụ Khí cảnh giới tầng sáu!  

             Nghe thấy lời nói của Lâm Huyền, Dịch Thiên Vũ há to miệng, vẻ mặt kinh ngạc.  

             Một năm… Để nâng mình lên cảnh giới tầng năm, thật sự có thể làm được sao?  

             Nếu người khác nói với nàng chuyện này, Dịch Thiên Vũ sẽ không do dự mà nghĩ rằng người kia là kẻ nói dối.  

             Cho dù là Đỗ Mục trưởng lão, sư phụ mình nói ra thì Dịch Thiên Vũ cũng sẽ chỉ bán tín bán nghi.  

             Nhưng nếu là Lâm Huyền nói thì nàng tin tưởng.  

             Bản thân Lâm Huyền đã là một kỳ tích rồi, nếu đi theo hắn, nói không chừng mình cũng có thể tạo ra kỳ tích!  

             “Ngươi muốn ta làm thế nào?”  

             Lâm Huyền thừa nước đục thả câu.  

             “Tạm thời giữ bí mật.”  

             …  

             Sau khi tạm biệt Dịch Thiên Vũ, Lâm Huyền quay trở lại nội môn, tìm được Lộ Bác Dương.  

             Hắn tìm Lộ Bác Dương chỉ có một việc đó là mượn Khôi Lỗi tháp để dùng trong một năm.  

             Lúc đầu, Lộ Bác Dương lắc đầu như trống bỏi, kiên quyết không đồng ý.  

             Khôi Lỗi tháp là để cho đệ tử ngoại môn luyện tập, Lâm Huyền ngươi mượn ba, năm ngày cũng thôi đi, nhưng đòi mượn một năm thì làm sao mà được.  

             Tuy nhiên khi Lâm Huyền đề xuất dùng Khôi Lỗi Sư cấp hai nguyên vẹn truyền thừa ra để trao đổi thì Lộ Bác Dương lập tức thay đổi lời nói.  

             “Được! Không thành vấn đề! Đừng nói ngươi mượn Khôi Lỗi tháp dùng một năm, có là ba năm hay mười năm ta cũng cho mượn!”  

             Lâm Huyền mượn Khôi Lỗi tháp cho Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ dùng để tu luyện.  

             Đương nhiên, cái Khôi Lỗi tháp này cần phải cải tạo lại.  

             Nếu đã muốn nâng cao tu vi cho Dịch Thiên Vũ, với tư cách là sư phụ, Đỗ Mục trưởng lão nhất định phải lấy một ít máu mới được.  

             Lâm Huyền đòi hắn ba trăm viên nguyên thạch loại kém, Đỗ Mục trưởng lão đau lòng mấy ngày không thể ngủ nổi.  

             Kế hoạch của Lâm Huyền là lấy Khôi Lỗi tháp làm căn cứ hình thành và bố trí Tụ Khí trận pháp.  

             Cảm hứng này đến từ sân nhà của Đỗ Mục trưởng lão, lần đầu tiên hắn gặp Đỗ Mục trưởng lão, hắn đã bị nguyên khí mãnh liệt của Đỗ Mục trưởng lão làm cho chấn động.  

             Nghe Lâm Huyền nói vậy, Đỗ Mục trưởng lão lại hỏi Lâm Huyền.  

             “Cái sân nhà này của ta ban đầu là mời Trận Sư cấp hai về bày Tụ Khí trận, mà ngươi lại muốn cải tạo cả một tòa tháp, khó gấp mười lần sân nhà của ta đấy, vậy thì tìm ai bày trận đây?”  

             Câu trả lời của Lâm Huyền suýt chút nữa đã khiến Đỗ Mục trưởng lão cắn phải đầu lưỡi.  

             “Đơn giản, tự ta bày trận là được.”  

             Lâm Huyền không phải khoác lác mà vì có Thần Sơn, hắn đã trở thành Đan Sư, Luyện Khí Sư, Dược Sư, Khôi Lỗi Sư rồi, cũng không dễ để học thêm một trận pháp.  

             Chỉ trong một đêm, Lâm Huyền đã ghi nhớ tất cả các kiến thức cần thiết để trở thành một Trận Sư cấp hai trong đầu.  

             Lâm Huyền mất bảy ngày để dọn lên ba trăm chén rượu đặt ở trên Khôi Lỗi tháp, trong mỗi chén rượu đều có một viên nguyên thạch loại kém.  

             Tụ Nguyên trận mà Lâm Huyền bày là “Tam Bách Chu Thiên Tụ Nguyên trận” do một Trận Sư cấp ba tạo ra cách đây ba ngàn hai trăm năm trước, tuy trận pháp này là trận pháp cấp hai nhưng hiệu quả không kém trận pháp cấp ba chút nào.  

             Trong Tam Bách Chu Thiên Tụ Nguyên trận có tổng cộng ba trăm nguyên thạch, mỗi viên có thể làm cho trận pháp hoạt động trong một ngày.  

             Nói cách khác, sau khi Lâm Huyền kích hoạt đại trận, trong vòng ba trăm ngày, toàn bộ Khôi Lỗi tháp sẽ không ngừng hấp thụ nguyên khí của trời đất, cung cấp cho người tu luyện ở trong tháp.  

             Lại qua ba ngày, Lâm Huyền gọi Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ tới.  

             Hổ Mập đã hút hết ba giọt Long Tủy vào trong cơ thể, lúc này sắc mặt hắn rạng rỡ, khí thế tỏa ra từ trên người càng thêm kinh ngạc.  

             Trong vòng chưa đầy hai tuần, tu vi của Hổ Mập đã tăng lên tới Luyện Thể tầng chín.  

             Chỉ còn nửa bước nữa là có thể đột phá Tụ Khí cảnh giới.  

             Theo yêu cầu của Lâm Huyền, Dịch Thiên Vũ và Hổ Mập đã chuẩn bị nước và thức ăn trong ba trăm ngày.  

             Lâm Huyền nói với hai người họ.  

             “Trong ba trăm ngày tới, các ngươi sẽ tu luyện trong tòa tháp này.”  

             “Sau khi Tam Bách Chu Thiên Tụ Nguyên trận được mở ra, đỉnh và đáy tháp sẽ là nơi có nguyên khí mạnh nhất. Hổ Mập, ngươi ở dưới đáy tháp còn Thiên Vũ thì đi lên đỉnh tháp.”  

             Hổ Mập gật đầu: “Được.”  

             Dịch Thiên Vũ hỏi ngược lại: “Ngươi cho chúng ta nơi có nhiều nguyên khí nhất vậy ngươi phải làm sao bây giờ?”  

eyJpdiI6IlRSaGwrNHpXWGtKMjMzWWYxOVFoTlE9PSIsInZhbHVlIjoiVno1a1JFcWxlbCtuVllVZTM3ZlFpUFpucUhRS2hwaElMc3I2XC95aWRpRDEzXC9sb1AwczFRbDczc0xNK1BzK2lIVmc2clp6WHE1cWNmV0Q2QWRLcmQ0N1hvMUVINUtPNGhydlZLcGZVQXpJS21SVERCRmc4TlVvY0Erb1VVeWY2d2tIRk9tZWlqXC9YcWZLb1VsZjNpRlNTZU0yQXdscXZEOHBVRkFzdFZDMzl6V0N5bHQ3VzljYkZqVVZTdXF4S2pcL0RLcUFUOGRZNU81WTJFQVY4OEU5TGlaMkxjQ1J0R2YwY2huQmlPMlorQmFXdGNFbmQ0RDRHWmN1UXRJVkxabDBXWnJRbW9PckZGSk93aHBhSVhOSVJBPT0iLCJtYWMiOiJlNTQwMzhlYzczZTNhM2Y0MzJjNzBkN2FmNGJlNGYwYWI3ZjA3YTFhYmY1ZDYxZjgwMTA3ZmE2NDM1MWJhYjdkIn0=
eyJpdiI6IklNdDlQQ0xUTjJjblVSTkxwd0lic2c9PSIsInZhbHVlIjoibkJNbktFZWs0YkpNN1F3R2NOTUlJbHQ1R3ZUK2JycXN1d1lUZzluVHpqZnZQU2lvcXlrRzlTTmRsTXRQeUlvb1RvcGtPdXJZQ2NqVENIT1wveDd1N0d6bnhyczI1QnZXbGVFOVBxa2RwUkpmSytkTXNYZkZGSEhBXC9EMVhmd3Q3MEtqdUUyVW1adHVQV1l0VW42T3BBSUx3enBUa3JBOEtMYkxzYUdnU1dVQ1BtU1BOdW9SQ3JkeklEQnJTTlZmS1dSTmdRajBKbnF4ZFEzZndaeE0yOEZrNmZhRnpDVXdOa2JyYmJ1WmtqdFVhR1Jta1h2WUdOaUpwb2NNbVF1eGtxSSsrZklxbXZIMFFLYUZhUHBpM0ZweVB0YU94aVRSbm94ZzBXMXhQXC9SK09vVVd0dkFKaU01VGZFeGhudjlmMmpiMENvUGNBNVVFY1BMbk01VzlEUExjQUNKTDNcL2JWbUQ5UFlsdnFqVlBQRkc4YVA2WElxdHl0XC9xdVFIZjNNZndIRGZDVTRyakVMejB1Nytyemo3OWtHTWZLSkxoWEFyeGtHaW1ET0tLZTY0NWhzNkpudXZvanNxMW9OWFwvblNmRkRNU3NjRVwvWGd5NGdFVkhhY21MQ1wvQmNqWWM0MGFYM3RzNzAxMlF1YU5aTjV1SVcxWERyVkFOemZmVnBYRFJEUG9HSzNYTHNGXC9xc2ZrdEtNQzMzc3lRPT0iLCJtYWMiOiJkYmU1MjgyNjBmODgwNzJiZGU1NWI2ZDljMjU4Zjc2NDQ5ZDhkNzA3NDU1NGE3YzRiYzQxMzdkZGQ1NDhlYmEwIn0=

             Hắn đã lên sẵn kế hoạch, đợi thu xếp ổn thỏa cho hai người Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ xong, hắn sẽ rời tông môn, đi tìm phương pháp thăng cấp hồn lực.

Ads
';
Advertisement