Nghe nói Lâm Huyền không luyện tập với nàng, vẻ mặt của Dịch Thiên Vũ có chút thất vọng.
Không hiểu sao trong lòng nàng lại cảm thấy rất mất mát.
Lâm Huyền lại hiểu lầm ý của Dịch Thiên Vũ, rằng nàng sợ nếu hắn không ở đây thì sẽ không thể hướng dẫn cho nàng được.
"Đừng lo lắng, ta đã chuẩn bị tất cả các bài công pháp và bí kíp võ công cần cho việc tu luyện của các ngươi cất vào trong tháp rồi."
"Chỉ cần hai người các ngươi ngày đêm chăm chỉ luyện tập theo bí tịch, sau ba trăm ngày, nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc!"
Hổ Mập vỗ ngực.
"Huynh đệ, khi Béo Gia ta xuất quan, nhất định sẽ khiến ngươi phải nhìn ta bằng con mắt khác."
Dịch Thiên Vũ kiềm chế tâm trạng của mình và hứa.
"Ta cũng sẽ không phụ lại sự kỳ vọng của các ngươi!"
Lâm Huyền mỉm cười.
"Vào đi, ta sắp phải khai triển đại trận rồi!"
Hổ Mập bước vào từ cửa chính của Khôi Lỗi Tháp, trong khi Dịch Thiên Vũ nhún một cái đã bước lên được đỉnh của Khôi Lỗi Tháp.
Thấy cả hai đã sẵn sàng, Lâm Huyền đóng cánh cửa lớn của Khôi Lỗi Tháp lại.
Cùng với tiếng cánh cổng sắt “rầm rầm”, đỉnh Khôi Lỗi Tháp bỗng vang lên tiếng chuông.
Dong!
Tiếng chuông ngân vang, Khôi Lỗi Tháp bỗng bừng lên một vẻ đẹp lộng lẫy.
Nguyên thạch trong mỗi chén rượu ánh lên một tia sáng chói mắt kỳ lạ, thậm chí mây mù phía trên Khôi Lỗi Tháp cũng bị nhuộm thành bảy màu, giống như cực quang đang tràn xuống.
Tam Bách Chu Thiên Tụ Nguyên Đại Trận, khởi động!
Đá nguyên sinh trong chén rượu dưới đáy tháp bùng cháy, pháo hoa nhảy múa như ngọn nến.
Pháo hoa này có thể cháy trong một ngày một đêm, khi tắt đi, viên đá nguyên sinh thứ hai sẽ bùng cháy và tiếp tục hỗ trợ cho sự hình thành vĩ đại. Sau ba nhịp thở, có một luồng nguyên khí mạnh mẽ của đất trời, đang dồn hết sức hướng về Khôi Lỗi Tháp.
Nguyên khí tụ lại và ngưng tụ thành gió, vẻ mặt của toàn bộ người trong Càn Long Tông đều chấn động.
Vô số trưởng lão đi tới, khi phát hiện, Khôi Lỗi Tháp đã hóa thành đại hình, suýt nữa bọn họ cắn lưỡi vì kinh ngạc, bọn họ đều đi tìm Lữ Bố Dương để hỏi.
Lúc này, Lâm Huyền đã rời khỏi môn phái.
Điểm đến của hắn là Kiền Thành.
Kiền Thành, thành lớn nhất ở Kiền Châu, Kiền Châu Phủ là nơi phụ trách toàn Châu cũng được thành lập ở đây.
Lâm Huyền đến Kiền Thành lần này với hai mục đích.
Đầu tiên, hắn cần gặp lại người đồng đội cuối cùng tham gia đấu võ liên châu, người đó cũng là tiểu công tử của phủ Kiền Châu, Quan Tử Ngạo.
Điểm thứ hai, và cũng là điểm quan trọng nhất, đó là tìm biện pháp để tăng cường hồn lực.
Trong Càn Long tông đã không còn cách nào tốt hơn nữa rồi, Lâm Huyền chỉ có thể đến đây tìm kiếm thêm một lần nữa.
Khi đến Kiền Thành, Lâm Huyền không khỏi cảm khái trước sự to lớn của Kiền Thành, chỉ riêng bức tường thành đã cao tới một trăm mét, có chút chấn động.
"Kiền Thành đúng là khiến người ta không khỏi chấn động. Không biết đế đô còn chấn động đến mức nào nữa."
Lâm Huyền bước đến cổng Kiền Thành, giao mười hai lượng bạc rồi vào thành.
Vừa tiến vào cổng thành, hắn đã bị một nam nhân trông như người hầu của tửu điếm chặn lại.
"Vị thiếu gia này là mới đến Kiền Thành à. Sao không đến tiệm nhỏ của bọn ta dừng chân? Tiệm bọn ta vừa mời đến một đầu bếp Lâm Châu, bảo đảm ngài có thể nếm thử hương vị độc đáo kỳ lạ."
Về đồ ăn, Lâm Huyền cũng không có yêu cầu gì nhiều.
"Tiểu nhị, cho ta hỏi, ta có thể nghe ngóng tin tức ở đâu?"
Tiểu nhị sững người một lúc, sau đó hạ giọng.
"Vị khách quan này, ngài đang hỏi đúng người rồi đó. Lão bản của tửu điếm bọn ta được người biết đến với cái tên “Kiền Châu bách sự thông”, những gì xảy ra ở Kiền Châu, không có gì mà hắn không biết cả."
Lâm Huyền bán tín bán nghi, nhưng lại nghĩ biết đâu mèo mù lại vớ được cá rán, lập tức gật đầu.
"Ngươi dẫn đường đi!"
Dưới sự dẫn dắt của tiểu nhị, Lâm Huyền đến một tửu lâu.
Tuy nhiên, lại không giống như những gì tiểu nhị khoe khoang, nơi đặt tửu lâu này rất hẻo lánh, xung quanh hầu như không có người qua lại.
Bản thân tửu lâu vốn dĩ cũng đã rất dột nát, hai tầng trên dưới tổng cộng cũng chỉ có sáu bàn, chưa bàn nào có người ngồi.
Lâm Huyền cười khổ, chẳng trách tiểu nhị lại đi tới cổng thành để kéo người, người bình thường chắc chắn sẽ không đến nơi này để ăn cơm đâu.
Bản thân tiểu nhị cũng cảm thấy có chút lúng túng.
"Khách quan, ngài đừng nhìn nơi này trông thì dột nát, vắng vẻ thế thôi, thật ra thì đồ ăn thật sự rất ngon."
Đương nhiên Lâm Huyền sẽ không tin, nhưng hắn vẫn muốn tìm gặp lão bản như cũ, nếu cái gọi là "bách sự thông" của lão bản cũng bị tiểu nhị đem ra thổi phồng, thì hắn sẽ rời đi ngay lập tức.
Vào tiệm, tiểu nhị mang theo thực đơn đến.
"Quan khách, ngài muốn ăn gì?"
Lâm Huyền hỏi ngược lại.
"Lão bản của ngươi đâu?"
Sắc mặt tiểu nhị trông có vẻ khá khó xử, biết chắc rằng nếu như Lâm Huyền không gặp được lão bản thì sẽ không gọi món.
"Chờ một chút, ta sẽ đi gọi lão bản ngay bây giờ."
Nói xong hắn chạy vào sau bếp.
Một lúc sau, một nam nhân trung niên béo đi ra từ trong bếp.
Trên eo của nam nhân mập này đeo một chiếc tạp dề đầy dầu mỡ.
Lâm Huyền không nói nên lời...Đầu bếp ngoại bang mà tiểu nhị khoe khoang hóa ra lại là lão bản.
Cũng đúng, làm sao mà một cửa tiệm không có ai thèm dòm ngó tới lại có thể thuê một đầu bếp như vậy.
Lão bản ngồi đối diện với Lâm Huyền, khi hắn đặt mông ngồi xuống, chiếc ghế dài được làm bằng gỗ kêu lên cót két, thiếu chút nữa thì vỡ tan tành.
Hắn đi thẳng vào vấn đề.
"Ngươi muốn hỏi gì?"
"Ta muốn biết cách tăng cường hồn lực."
Lão bản lau tay lên tạp dề, mở bát trà trên bàn, tự rót cho mình một tách rồi uống ực vào bụng.
"Cách đơn giản nhất để tăng cường hồn lực là dùng Phục Dụng Linh Đan. Tuy nhiên, lúc trước có người của Càn Long Tông đã mua hết tất cả các linh dược dùng để tăng hồn lực với giá cao rồi. Tại thời điểm này, ngay cả khi ngươi tìm thấy đan sư thì sợ rằng cũng sẽ không thể nào luyện chế ra được. "
Lâm Huyền có chút kinh ngạc, xem ra lão bản này đúng thật có chút bản lĩnh, Càn Long Tông cách Kiền Châu rất xa, vậy mà đến chuyện hắn thu mua linh dược mà cũng biết.
"Vậy còn cách nào khác không?"
"Có, nhưng cách này chẳng khác nào tự nộp mạng."
Nghe giọng điệu của lão bản, dường như là thật sự có chuyện này.
"Cứ nói đi, ta tự khắc sẽ biết có chết hay không."
Lão bản liếc nhìn Lâm Huyền.
"Tiểu nhị, đem thực đơn cho khách."
"Tới đây!"
Tiểu nhị cầm thực đơn và chạy lại.
Lâm Huyền nở nụ cười, xem ra bữa cơm hôm nay vẫn phải ăn.
Lâm Huyền đẩy thực đơn đi.
"Không cần xem nữa, chọn một vài món sở trường của ngươi đi."
"Được."
Lão bản quay trở lại bếp, âm thanh tiếng xoong nồi va vào nhau không ngừng vang lên bên tai.
Một lúc sau, hai đĩa thịt và hai đĩa chay cùng với một vò rượu được dọn ra.
Lão bản cũng không khách sáo, tự mình rót một bát rượu trước, tự nhận định rằng Lâm Huyền sẽ chiêu đãi mình.
Lâm Huyền bị thu hút bởi những món ăn trên bàn, mỗi món ăn trên bàn đều rất tinh tế.
Đặc biệt là những nét chạm khắc trên đĩa rất tinh xảo, sống động như thật.
Mùi hương rất thơm, đột nhiên, ngực áo của Lâm Huyền nhúc nhích, một con thỏ trắng thò đầu ra.
Giọng Bạch Linh Nhi vang lên từ trong đầu của Lâm Huyền.
"Thật thơm, ta muốn ăn."
Lâm Huyền đặt Bạch Linh Nhi lên trên bàn để mặc nó tùy ý ăn, hắn cũng cầm đũa lên gắp một miếng bỏ vào miệng.
Trong chốc lát, vẻ mặt của Lâm Huyền cứng đờ lại.
Không phải là món ăn không ngon, cũng không phải là có độc.
"Ngươi có phải là một đầu bếp nổi tiếng không?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất