Lần đầu tiên linh hồn xuất khiếu, Lâm Huyền có một loại cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Hắn trơ mắt nhìn bản thân bay ra khỏi cơ thể của hắn.
Trái tim trong cơ thể Lâm Huyền vẫn đập như cũ và hô hấp cũng vẫn được thực hiện.
Người vẫn còn sống, nhưng chỉ là không có linh hồn. Nếu như có người ở bên cạnh Lâm Huyền gọi hắn, hắn sẽ không có bất kỳ phản ứng nào.
"Hóa ra đây chính là linh hồn xuất khiếu!"
Lâm Huyền cảm thấy bản thân nhẹ bỗng, xung quanh cơ thể được bao quanh bởi hồn lực, bảo vệ linh hồn yếu ớt.
Hắn thử cách xa cơ thể mình xa một chút, nhưng vừa đi được ba bước thì đột nhiên cảm giác được một cảm giác nguy hiểm khác thường.
"Mau dừng lại!"
Giọng nói hoảng sợ của Trác Nhĩ Khắc vang lên.
"Sức chống đỡ của linh hồn ngài lúc này nhiều nhất chỉ có thể đi tới chỗ này thôi!"
"Nếu còn đi thêm nữa, ngài sẽ bị quy luật trời đất mang đi, cũng không trở về cơ thể được nữa!"
Lâm Huyền hít sâu một hơi, may mắn linh cảm hắn nhạy bén, nếu không sẽ gây ra tai họa lớn.
Hắn hỏi.
"Trác Nhĩ Khắc, sức chống đỡ linh hồn của ta lúc này có thể đạt tới cảnh giới nào?"
"Cảnh giới linh hồn tầng một vừa mới nhập môn."
Lâm Huyền nói không nên lời, bản thân hắn ăn nhiều thiên linh địa bảo có thể thăng cấp hồn lực như vậy, vậy mà cảnh giới linh hồn chỉ là trình độ vừa mới đột phá cảnh giới linh hồn tầng một. Sự thật này khiến cho hắn bất ngờ.
Cùng lúc đó, trong lòng hắn có một thắc mắc khác.
"Bạch Linh Nhi có thể ngăn chặn linh hồn trùng kích của Hoang Long và Trác Nhĩ Khắc, vậy linh hồn đạt tới cảnh giới gì rồi?"
Trác Nhĩ Khắc giải thích.
"Tiểu yêu thú ẩn náu trong ngực ngài có dòng máu vô cùng vô cùng quý hiếm, nó trời sinh linh hồn mạnh mẽ, chỉ sợ là cho dù lúc ta còn sống ở mặt linh hồn cũng rất khó mà tạo ra thương tổn đối với nó."
Lâm Huyền vô cùng khiếp sợ, lúc Trác Nhĩ Khắc còn sống là cảnh giới linh hồn tầng tám, mà ngay cả hắn cũng khó làm hại được linh hồn của Bạch Linh Nhi, vậy chẳng phải linh hồn của Bạch Linh Nhi đã đạt tới cảnh giới linh hồn tầng chín rồi sao?
"Cũng không giống như ngài nghĩ đâu."
"Yêu thú và con người chúng ta không giống nhau, tu luyện võ đạo khó mà có thể tu luyện linh hồn, trở thành hồn sư, rất khó liên quan tới võ đạo. Sự mạnh yếu của yêu thú ở trình độ vô cùng lớn là nhìn được dòng máu của bản thân."
"Yêu thú có dòng máu mạnh mẽ, trời sinh linh hồn đã mạnh mẽ. Có điều sẽ không sử dụng hồn lực mà thôi, chỉ với điều kiện là sau khi chết, linh hồn không tiêu tán mới hiểu được mà sử dụng."
"Ta nhìn không ra bản thể tiểu yêu thú này, nhưng mà dòng máu nhất định là vô cùng cao quý." Nghe đến đây, trong lòng Lâm Huyền mới ổn định lại một chút, nếu như yêu thú huyết thống cao quý, trời sinh linh hồn mạnh mẽ vẫn có thể sử dụng hồn lực, vậy thật sự là quá nghịch thiên rồi.
Lâm Huyền vẫn có một thắc mắc.
"Theo cách nói của ngươi thì võ đạo và hồn đạo vẫn có thể cùng tồn tại sao?" "Đương nhiên là có thể cùng tồn tại." Trác Nhĩ Khắc trả lời vô cùng chắc chắn.
"Nhưng mà cho dù võ đạo hay là hồn đạo, thì lý tưởng và tri thức ẩn chứa bên trong cũng rất nhiều, có thể tu luyện tốt một cái, quả thực rất khó khăn."
"Tuổi thọ của con người ngắn, nếu như không có cách nào đột phá Hóa Nguyên Cảnh hoặc là cảnh giới linh hồn tầng ba cũng chỉ có khoảng một trăm năm. Chỉ sợ tu luyện cả võ đạo và hồn đạo còn chưa có thành quả thì đại nạn đã tới." Lâm Huyền hiểu rõ, võ đạo gian khổ, người có tài thiên phú tốt đến đâu cũng phải luôn tu luyện không ngừng, còn phải xem thời cơ mới có cơ hội leo lên vị trí cao.
Trên đại lục, người được gọi là thiên tài có vô số người, nhưng thật sự có thể tu luyện thành đại đế, thậm chính là chí tôn thì có được bao nhiêu?
Đếm một chút linh vị trên thần sơn là có thể biết được.
Hồn đạo cũng như vậy.
Trong dòng sông dài lịch sử, chắc chắn có người đã thử tu luyện cả hai đạo. Bọn họ đã được định trước bị lãng quên vì thất bại.
Trác Nhĩ Khắc nghiêm túc nói.
"Ngài là người có thiên phú tốt nhất mà ta gặp được trên võ đạo, nếu như tu tập hồn đạo, chỉ sợ rằng không có cách nào cân bằng cả hai được, ngược lại còn xóa sổ mọi người." Vẻ mặt Lâm Huyền lộ ra nụ cười, một nụ cười tràn đầy tự tin.
Khuyên nhủ của Trác Nhĩ Khắc là điều chính xác, nếu hắn không có Thần Sơn, đương nhiên cũng sẽ nghe theo.
Nhưng mà Lâm Huyền có Thần Sơn!
Thần đạo công pháp hoàn mỹ không có chút khuyết điểm có thể giúp cho Lâm Huyền thăng cấp cảnh giới võ đạo dễ như trở bàn tay.
Tu luyện khổ cực sao? Không hề có.
Chuyện Lâm Huyền buồn rầu vĩnh viễn là làm sao để thăng cấp hồn lực, kích hoạt càng nhiều linh vị hơn.
"Ta đã quyết định." Trác Nhĩ Khắc nghe thấy lời này, không khuyên nhủ nữa.
"Phương pháp tu luyện linh hồn, ta đã truyền thụ tất cả cho ngài, ngài dựa theo đó tu luyện là được."
"Không giống với võ đạo vô số công pháp tu luyện, tất cả phương pháp tu luyện linh hồn đều thuộc về Đồng Nguyên."
"Tu luyện võ đạo là thông qua nguyên khí đưa quy luật đất trời vào trong cơ thể."
"Cảnh giới càng cao, hấp thu nguyên khí càng nhiều, có thể nắm giữ quy luật đất trời cũng càng nhiều hơn."
"Tu luyện hồn đạo là cường hóa linh hồn, thông qua hồn lực mà vận động quy luật đất trời."
"Cảnh giới càng cao thì linh hồn càng mạnh, có thể vận động quy luật đất trời cũng ngày càng nhiều."
"Linh hồn chỉ có thông qua rèn luyện mới có thể mạnh mẽ, phương pháp tu luyện linh hồn thật ra chính là phương pháp rèn luyện linh hồn."
Lâm Huyền vừa nghe Lâm Trác Khắc giảng giải, vừa bắt đầu thử tu luyện.
Hắn dựa theo phương pháp tu luyện linh hồn Trác Nhĩ Khắc truyền dạy, hồn lực vây quanh xung quanh linh hồn, thả ra từng ngụm nhỏ.
Nguyên khí không có tổn hại tới linh hồn, nhưng trong nguyên khí xen lẫn quy luật đất trời lại có thể hủy diệt linh hồn!
Vỏn vẹn chỉ một chút quy luật xâm nhập vào linh hồn của Lâm Huyền mà Lâm Huyền đã lập tức đau đến nổi sắp khó chịu được.
"Hừ! Chết tiệt, đau như vậy sao!" Võ giả tu luyện, hấp thu nguyên khí đất trời là một quá trình hưởng thụ.
Nhưng hồn sư tu luyện, hấp thu quy luật đất trời lại là một quá trình đau khổ.
Lâm Huyền nhịn không được mà chửi trong lòng, chỉ dựa vào một điểm này thồi mà hồn sư biến mất hết cũng không có gì ngạc nhiên.
Trác Nhĩ Khắc nhắc nhở.
"Nếu như chịu không nổi đau đớn của quy luật đất trời xâm nhập vào cơ thể thì lập tức dùng hồn lực ngăn cách linh hồn, đừng cố chấp chống đỡ." Trác Nhĩ Khắc nhất định phải nhắc nhở Lâm Huyền, lúc hắn còn sống, thu nhận vô số đồ đệ, có ít nhất một nửa số người trong lần đầu tiên tu luyện đã bị đau đớn kịch liệt xé nát ý định ban đầu, linh hồn tan thành tro bụi.
Nếu như Lâm Huyền chết, hắn cũng phải chôn cùng.
Linh hồn của Lâm Huyền giống như đang run rẩy dữ dội, nhưng hắn không từ bỏ tu luyện mà cắn răng kiên trì chịu đựng.
"Nếu như ngay cả chút đau đớn này cũng không chịu nổi, thì ta còn có tư cách gì trở thành hồn sư?" Lòng tin của Lâm Huyền không dao động, linh hồn trăm vết thương mà không tan biến.
Khi hắn kiên trì đến một trăm hơi thở, tổn thương linh hồn vậy mà bắt đầu chậm rãi tự hồi phục.
Cùng lúc đó, linh hồn của Lâm Huyền cũng trở nên lớn mạnh hơn.
"Đây chính là tu luyện linh hồn!" Nhìn thấy sự phát triển của linh hồn chính mình, Lâm Huyền càng tự tin hơn.
Ngay cả Trác Nhĩ Khắc cũng nhịn không được mà âm thầm thán phục.
"Lần đầu tiên tu luyện mà đã có thể kiên trì lâu như vậy, người này thiên phú hồn đạo đáng kinh ngạc, là trời sinh trở thành hồn sư chăng!" Lúc Lâm Huyền ngừng tu luyện đã là buổi trưa ngày hôm sau.
Linh hồn của hắn đã đạt tới trạng thái tràn đầy nào đó, cần phải tiêu hóa một khoảng thời gian mới có thể tiếp tục tu luyện.
"Đã đến lúc tu luyện một chút hồn kỹ rồi!"
Giống như võ giả, sức mạnh càng mạnh mẽ hơn mà không có võ kỹ lợi hại, thì cũng chỉ là sức mạnh trống không.
"Được!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất