Nghe Lâm Huyền nói "Thanh sơn không đổi, lục thủy trường lưu (1)", Quan Tử Ngạo luôn cảm thấy Lâm Huyền không phải nói cho có, mà là sau này bọn họ thật sự sẽ gặp mặt.
(1)-Thanh sơn không đổi, lục thủy trường lưu: mọi thứ vẫn vậy, không có gì thay đổi. Sau này gặp lại mối quan hệ giữa hai người vẫn không thay đổi.
Hắn chắp tay nói: "Vậy sau này chúng ta gặp lại!"
Sau khi tách ra với Quan Tử Ngạo, Lâm Huyền tìm một nơi an toàn, tiến vào Hồn Sơn lần nữa.
"Trát Nhĩ Khắc!"
Lâm Huyền vừa gọi Trác Nhĩ Khắc đã lập tức điên cuồng chạy tới, vô cùng giống như chó vẫy đuôi lấy lòng chủ.
"Gia, ngài tìm ta sao?"
Lâm Huyền hỏi hắn.
"Ta muốn hỏi ngươi, hồn sư các ngươi làm sao lại bị diệt sạch?"
Lời nói của Quan Tử Ngạo làm cho Lâm Huyền vô cùng để ý, hắn nhất định phải tìm ra sự thật mới được.
Trác Nhĩ Khắc do dự một lát, giống như đang suy nghĩ có nên nói hay không.
Lâm Huyền lạnh lùng nói.
"Chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn muốn giấu giếm ta làm gì nữa?"
Trát Nhĩ Khắc có chút kinh ngạc, sau đó đổ mồ hôi lạnh đầy đầu, hắn đưa Thần Sơn ra, Lâm Huyền có thể tùy ý giết chết hắn.
Bản thân có tư cách gì mà lừa gạt hay là giấu giếm Lâm Huyền.
"Gia, không dối gạt gì ngài, nguyên nhân thật sự thì ta cũng không biết."
Lâm Huyền cẩn thận đánh giá Trác Nhĩ Khắc, hắn không hề nói dối.
Nhưng mà hắn chú ý tới giọng điệu của Trác Nhĩ Khắc, không hề chắc chắn.
"Nguyên nhân thật sự ngươi không biết, nhưng mà vẫn có suy đoán phải không?"
Trác Nhĩ Khắc gật đầu.
"Gia, có điều ngài không biết, võ giả các ngài tu luyện là võ đạo, còn hồn sư bọn ta tu luyện chính là hồn đạo."
"Võ đạo là dung nạp sức mạnh của trời đất vào trong cơ thể mình, còn hồn đạo là dùng linh hồn thay đổi sức mạnh trời đất."
“Mặc dù hai loại đạo pháp này trăm sông đổ về một bể (2), nhưng lúc ban đầu hồn đạo lại là trào lưu chủ yếu.”
(2)-Trăm sông đổ về một bể: con đường khác nhau, nhưng cùng chung mục đích.
"Ở thời kỳ đó, hồn sư mới là sự tồn tại mạnh nhất ở Đại Lục."
"Nhưng mà sau đó... theo sự hoàn thiện của hồn đạo, hồn sư càng ngày càng lĩnh hội triệt để quy tắc của đất trời, bọn ta còn lờ mờ nhận ra được một chuyện."
Trác Nhĩ Khắc nói đến đây thì giọng điệu trầm xuống, trong giọng nói tràn đầy khó hiểu... còn có kính sợ!
Lâm Huyền hỏi.
"Chuyện gì?"
Trác Nhĩ Khắc im lặng rất lâu, mới mở miệng nói ra một câu.
"Thiên đạo, có lẽ cũng không phải là vật chết."
Lâm Huyền giật mình.
"Nói vậy là có ý gì?"
Trác Nhĩ Khắc giải thích.
"Ví dụ như chúng ta nhặt lên một hòn đá, rồi lại buông tay, hòn đá sẽ rơi xuống đất."
"Ví dụ như mảnh gỗ có thể nổi trên mặt nước, mà hòn đá lại chìm xuống đáy nước."
"Ví dụ như nước có thể dập lửa, lửa có thể luyện kim."
"Ví dụ như mùa xuân trăm hoa đua nở, mà mùa đông vạn vật lại điêu tàn."
"Chúng ta đều đã quen thuộc với những chuyện này, đều tuân theo quy luật cụ thể sống sót trên thế gian."
"Những quy luật này vốn dĩ đã tồn tại, chúng ta gọi là thiên đạo."
Lâm Huyền gật đầu, Trác Nhĩ Khắc nói chuyện này, hắn có thể hiểu được.
Thiên đạo, hay còn được gọi là quy luật trời đất, nhưng đã là thế gian không phải sinh linh lập ra quy luật, thì tất cả đều quy về phạm trù này.
Võ giả tu luyện, cần phải tuân theo thiên đạo.
Đan sư luyện đan, cũng cần phải tuân theo thiên đạo.
Luyện khí sư chế tạo pháp bảo, đồng thời cũng cần phải tuân theo thiên đạo.
Thiên đạo đã tồn tại từ trước khi con người được sinh ra, cho dù là thời kỳ tận thế vạn vật sắp tuyệt chủng, vẫn tồn tại như cũ.
Thiên đạo vĩnh viễn không thay đổi, cũng như vĩnh viễn không bị tiêu diệt.
Bây giờ Trác Nhĩ Khắc nói cho Lâm Huyền biết rằng, thiên đạo có thể không phải là vật chết.
Ý tứ của hắn rất rõ ràng, thiên đạo không phải tồn tại ngay từ lúc đầu, mà là mộ loại tồn tại, tạo ra quy luật.
Chính là giống như các tông chủ và trưởng lão trong Càn Long Tông lập ra quy luật cho đệ tử.
"Chuyện này sao có thể chứ?"
Lâm Huyền có chút không dám tin, nếu như suy đoán của hồn sư bọn họ là thật, vậy thiên đạo có thể thay đổi được.
Nước có thể giúp lửa bùng cháy, lông hồng chìm vào thế giới dưới nước... không thể nào tưởng tượng nổi.
"Các người có chứng cứ gì không?"
Trác Nhĩ Khắc lắc đầu.
"Không có chứng cứ, nhưng mà hễ là cảnh giới hồn sư khi vượt qua được cảnh giới linh hồn tầng bảy đều sẽ có được cảm giác này."
"Sau đó, chuyện đáng sợ đã xảy ra."
"Hồn sư của cảnh giới linh hồn tầng bảy, thậm chí là hồn sư cảnh giới linh hồn tầng tám, cảnh giới linh hồn tầng chín sẽ bắt đầu chết không rõ nguyên nhân."
"Không chỉ thể xác chết đi, mà linh hồn cũng tiêu tán không thấy đâu!"
Linh hồn tiêu tán!
Lâm Huyền hoảng sợ, Trác Nhĩ Khắc ẩn giấu trong Lưu Hồn Chiến Kiệt đã một trăm triệu năm, thực lực sớm đã không như trước đây, thậm chí là đã mất đi hoàn toàn.
Vào thời kỳ toàn thịnh hắn là cảnh giới linh hồn tầng tám, nếu đổi lại là võ đạo thì thật sự như đại đế vậy.
Loại tồn tại chỉ cần giẫm một bước mà Đại lục cũng phải run rẩy một chút này, lại vô duyên vô cớ chết đi... ai mà dám tin chứ?
Lâm Huyền sợ hãi hỏi: "Chết như thế nào?"
Muốn giết chết cường giả như vậy, dù sao cũng phải là cường giả mạnh hơn ra tay mới được.
Trác Nhĩ Khắc thở dài một hơi.
"Chết bất đắc kỳ tử, không có chút dấu hiệu nào cả đã chết ngay."
Trong mắt của Trác Nhĩ Khắc lộ ra vẻ hoảng sợ.
"Ba hồn sư cảnh giới linh hồn tầng chín vô song mà ta quen biết... đều chết một cách lặng yên không một tiếng động, một người trong đó chết ở trước mặt ta."
Trác Nhĩ Khắc dừng một chút, tiếp tục nói.
"Chính vì sợ hãi bản thân cũng sẽ chết không rõ nguyên nhân, cho nên ta mới tự kết liễu, ẩn náu linh hồn vào trong Lưu Hồn Khôi Lỗi, ở dưới đất an nghỉ ngàn thu."
Lâm Huyền sợ hãi.
"Rốt cuộc là loại năng lực gì, ép đến nổi cường giả cảnh giới linh hồn tầng tám tự kết liễu mình để bảo tồn linh hồn?"
Trác Nhĩ Khắc thành thật hỏi: "Nghe câu hỏi ngài vừa hỏi, nếu như ta đoán không sai thì hồn sư trên thế giới này đã biến mất hết đúng chứ?"
Lâm Huyền gật đầu.
Trác Nhĩ Khắc thở dài một hơi: "Ta không biết ngài vì sao lại muốn học hỏi phương pháp tu luyện linh hồn, nhưng mà ta muốn khuyên ngài, đừng có tự mình tìm đường chết."
Lâm Huyền không thể ngờ, suy đoán của Quan Tử Ngạo vậy mà lại được chứng thực bởi lời nói trong miệng Trác Nhĩ Khắc.
Lúc này, Lâm Huyền nhất định phải đưa ra một lựa chọn.
Học hỏi phương pháp tu luyện linh hồn, trở thành linh sư, phải chấp nhận sự truy đuổi và tấn công có thể khiến cho hồn sư cảnh giới linh hồn tầng chín chết không rõ nguyên nhân.
Còn nếu không học thì sau này phải khổ sở truy tìm linh thảo, linh đan có thể thăng cấp hồn lực, dựa theo thăng cấp của cảnh giới mà càng ngày càng khó khăn.
Bây giờ, đối với Lâm Huyền mà nói, đây không khác gì lựa chọn giữa cái chết và sự sống.
Lâm Huyền im lặng suy nghĩ một lát, đưa ra lựa chọn.
"Ta học!"
Lần này đến lượt Trác Nhĩ Khắc ngạc nhiên.
"Ngài không sợ chết sao?"
Lâm Huyền nghiêm túc giải thích, hắn nói.
"So với những người đã tiêu tán, ta thà đi xem phong cảnh đỉnh núi, cho dù chỉ là trong nháy mắt."
"Triêu văn đạo, tịch khả tử (3).”
(3): buổi sáng được nghe đạo lý, buổi chiều dẫu chết cũng cam lòng (ẩn dụ cho sự theo đuổi nhiệt thành chân lý hoặc mục đích).
"Hơn nữa, muốn giết chết Lâm Huyền ta, trước hết phải hỏi ta có đồng ý hay không!"
Trác Nhĩ Khắc bị ý chí hào hùng của Lâm Huyền dọa cho hoảng sợ, hắn hỏi ngược lại.
"Ngài thật sự không sợ chết."
"Không sợ, so với cái chết, ta càng sợ phải sống một đời mà hèn hạ không có chí tiến thủ hơn."
Trác Nhĩ Khắc dùng sức gật đầu.
"Nếu ngài đã có quyết tâm như vậy, ta sẽ dạy cho ngài!"
Trác Nhĩ Khắc trầm giọng nói: "Trong những năm tháng ngủ say này, ta vẫn luôn tu luyện một hồn kỹ bí mật."
"Hồn kỹ này là đệ nhất hồn kỹ của hồn sư chúng ta, có điều là vẫn chưa hoàn thiện."
"Ngài học hay không?"
Đệ nhất hồn kỹ của hồn sư?
Lâm Huyền cười, hắn đương nhiên muốn học.
"Học!"
Trác Nhĩ Khắc đi tới trước mặt Lâm Huyền, vươn tay đặt lên trán của Lâm Huyền. Lâm Huyền cảm giác linh hồn mình run rẩy, một ký ức kỳ diệu tràn vào trong đầu.
Chỉ một lát sau, Lâm Huyền đã học được phương pháp tu luyện linh hồn.
(4)-linh hồn xuất khiếu: linh hồn xuất ra khỏi cơ thể
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất