Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Hồn Sư đối địch với Lâm Huyền nhìn những linh bài cung phụng được sắp xếp trên thềm đá trong Thần Sơn, trong lòng chợt trở nên kinh hoàng.  

             Theo sự kích hoạt của linh bài, từng linh hồn của Đại Đế dần dần hiện ra ở trên Thần Sơn.  

             Sức mạnh linh hồn cuồng bạo, bao phủ cả tòa Thần Sơn.  

             Những người được mai táng ở trong Thần Sơn, đều là những người tinh anh nhất trong những người tinh anh của nhân loại, khi còn tại thế, cảnh giới thấp nhất cũng là Đại Đế.  

             Thân thể của võ giả càng mạnh mẽ, sức mạnh của linh hồn cũng sẽ theo đó, nước lên thì thuyền lên.  

             Có lẽ vẫn không bì kịp Hồn Sư như cũ, thế nhưng số lượng linh hồn Đại Đế mà Lâm Huyền triệu hồi ra phải đến con số hàng vạn!  

             Ngay cả một loại tồn tại đáng sợ như Hoang Long Thượng Cổ mà cũng bị phá nát thành những mảnh nhỏ ở Thần Sơn, một tên Hồn Sư mà thôi, có thể gây ra bao nhiêu sóng gió bọt nước chứ?  

             Lâm Huyền đứng một cách ngạo nghễ ở trước mặt Hồn Sư, nghiêm túc hỏi.  

             “Ngươi nói muốn chiếm lấy thân xác… Ai nhỉ?”  

             Hồn Sư quỳ, thật sự quỳ xuống.  

             Hai chân của hắn mềm nhũn, quỳ rạp xuống trước mặt Lâm Huyền, đổ mồ hôi đầm đìa, trong ánh mắt tràn ngập sự khủng hoảng và kinh hãi.  

             “Gia… Tiểu nhân sai rồi…”  

             Lâm Huyền sửng sốt một chút, cái tên đáng chết này, vừa rồi còn tự kiêu nói hắn là người phàm, tự nhận bản thân là thần, tự xưng bản tôn, bây giờ nhìn thấy khắp núi non đều là Đại Đế lại lật mặt còn nhanh hơn là lật sách, ngay lập tức nhận thua.  

             “Không phải ngươi nói muốn chiếm lấy thân xác ta, để được thấy ánh mặt trời một lần nữa, tiếp tục hành tẩu trong giang hồ hay sao?”  

             “Không phải ngươi nói ta còn phải quỳ xuống tạ ơn lĩnh thưởng hay sao?”  

             Toàn thân Hồn Sư run lên như run rẩy.  

             “Ta cũng chỉ là thuận miệng nói chơi mà thôi, ngài đại nhân đừng chấp với tiểu nhân, tha cho ta đi mà!”  

             Lâm Huyền hoàn toàn cạn lời.  

             Nói chung lại, người nào mà càng có sức mạnh to lớn thì lòng tự tôn của người ấy càng cao, người có cấp bậc giống như Hồn Sư trước mặt này thì đúng ra là phải thà chết chứ không chịu khuất phục mới đúng.  

             Nhưng nhìn dáng vẻ như nô lệ hiện tại của hắn… Lâm Huyền cũng cảm thấy không còn mặt mũi nào thay cho hắn.  

             “Ngươi dạy ta cách để trở thành Hồn Sư, ta tha cho ngươi một con đường sống, thế nào?”  

             Nghe Lâm Huyền nói như vậy, Hồn Sư ngay lập tức mở miệng đồng ý.  

             “Được được được, ta dạy, ta dạy!”  

             Trong lòng Lâm Huyền như có lửa chảy, chỉ cần có thể có được truyền thừa của Hồn Sư, hắn sẽ có thể không ngừng nâng cao hồn lực, mở truyền thừa của Thần Sơn ra.  

             Có điều Lâm Huyền cũng không bày nét hưng phấn của bản thân lên trên mặt, tên Hồn Sư trước mặt này, vì mạng sống mà có thể không cần cả tôn nghiêm, loại người này có khả năng nhận thua, cũng có thể là một kẻ tàn nhẫn, co được duỗi được.  

             “Ngươi tên là gì.”  

             “Gia, tiểu nhân tên là Trát Nhĩ khắc.”  

             “Ngươi là một Hồn Sư, đạt đến cảnh giới nào rồi?”  

             “Hồn Sư cũng giống như võ giả, cũng chia thành chín cảnh giới, chẳng qua không có mấy cái tên hoa hòe hoa sói, chỉ trực tiếp gọi từ một đến chín. Thời ta  còn sống là cảnh giới linh hồn tầng tám.”  

             Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng.  

             “Đổi lại là võ giả tầng tám, là cảnh giới Đại Đế, đã đủ để dạy ta rồi.”  

             Lâm Huyền tự hỏi một lát.  

             “Trát Nhĩ khắc, ta lo ngươi có điều dối trá, ngày sau người phải ở lại bên trong Thần Sơn này.”  

             “Có Đại Đế trên khắp núi non và cường giả chí tôn trấn áp, tin chắc ngươi cũng không dám làm xằng làm bậy.”  

             “Còn để đáp lại viếc ngươi thuyền thụ toàn bộ bản lĩnh của ngươi cho ta, ta sẽ thả cho ngươi rời đi, thậm chí còn có thể giúp ngươi tìm được một khối thi thể mạnh mẽ, để ngươi chiếm lấy thân xác mà sống lại.”  

             Người đứng ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cho dù trong lòng Trát Nhĩ khắc có không muốn một vạn lần thì cũng chỉ có thể đồng ý.  

             Không có sự cho phép của bản thân, Trát Nhĩ khắc chắc chắn không thể trốn thoát khỏi Thần Sơn được, sau khi Lâm Huyền chuẩn bị rời khỏi cổ mộ, sẽ tiếp tục tìm hắn để truyền thụ phương pháp tu luyện linh hồn.  

             “Trát Nhĩ khắc, ta hỏi ngươi, khi ta tới đây đường đã bị hủy hoại, ta phải làm cách nào để ra ngoài?”  

             Trát Nhĩ khắc thành thành thật thật mà đưa ra câu trả lời.  

             “Ta có để lại một lối ra bí mật ở dưới cửa đá.”  

             Lâm Huyền rời khỏi Thần Sơn, trở lại thế giới hiện thực.  

             Quan Tử Ngạo vừa mới nghe thấy Lưu Hồn Chiến Khôi nói ra bốn chữ chiếm lấy thân xác, theo sau chụp một cái đã bắt được Lâm Huyền, ngay sau đó hai người đều không cử động.  

             Hắn vừa mới hô lên hai tiếng Lâm Huyền, lại không có bất cứ một lời nào đáp lại.  

             “Hai người bọn họ như này là làm sao vậy?”  

             Trong lòng Quan Tử Ngạo giãy giụa kịch liệt, sau đó quyết tâm phải tìm tòi đến tận cùng.  

             Hắn thật cẩn thận đi đến phía sau lưng Lưu Hồn Chiến Khôi, chuẩn bị đánh ra một sát chiêu mạnh mẽ nhất, chưởng về phía Lưu Hồn Chiến Khôi.  

             Nhưng mà ngay vào thời điểm mà hắn vận hết toàn bộ sức lực để ra tay, Lâm Huyền bỗng nhiên mở mắt.  

             Ngay sau đó, Lưu Hồn Chiến Khôi ngã ầm ầm xuống đất.  

             Không có Hồn Sư, giờ phút này Lưu Hồn Chiến Khôi chỉ còn là một khối vỏ rỗng mà thôi.  

             Lâm Huyền thu Lưu Hồn Chiến Khôi vào trong Nguyên Giới, tuy rằng thứ đồ chơi này không thể luyện chế phân thân giống như là Cửu Chuyển Liên Đài được, nhưng sau này làm con rối, nhất định là sẽ có tác dụng lớn.  

             Quan Tử Ngạo ngây ngẩn cả người.  

             “Lâm Huyền, ngươi vẫn còn là ngươi sao?”  

             Lâm Huyền gật gật đầu.  

             “Hồn Sư chiếm lấy thân xác thất bại, đã bị ta giải quyết đánh bại rồi.”  

             Chuyện Hồn Sư bị nhốt ở bên trong Thần Sơn, hắn không thể nói cho những người khác.  

             Trong lòng của Quan Tử Ngạo như có sóng to gió lớn nổi lên.  

             “Bị ngươi… Xử lý?”  

             Kia chính là Hồn Sư thần bí nhất, là tồn tại mà đã từng trấn áp được võ giả, xưng bá ở đại lục!  

             Cứ như vậy… mà bị Lâm Huyền xử lý rồi?  

             Lâm Huyền không muốn tiếp tục đàm luận về chủ đề này nữa, hắn đi về vị trí vốn dĩ được sắp xếp của cửa đá, quả nhiên là có cơ quan.  

             Hắn thúc đẩy cơ quan, một lối đi bí ẩn chợt xuất hiện trước mặt hai người.  

             “Cứ đi theo con đường này ra là chúng ta có thể rời đi.”  

             “Đúng rồi, cầm lấy Thiên Tàm Độc Thiềm của ngươi đi, vừa rồi khi đánh vỡ cửa đá ta có thu lại một phần sức lực, không làm cho nó bị hủy hoại cùng.”  

             Quan Tử Ngạo vội vàng tìm kiếm, quả nhiên có thể tìm được Thiên Tàm Độc Thiềm.  

             Hắn âm thầm nắm chặt nắm tay, có nó, cảnh giới của bản thân có thể tăng lên một tầng, biểu hiện ở trên đấu võ liên Châu có thể trở nên xán lạn hơn một chút.  

             Quan Tử Ngạo thu Thiên Tàm Độc Thiềm vào trong Nguyên Giới, chân thành nói với Lâm Huyền nói câu.  

             “Cảm ơn!”  

             Lang bạt ở bên trong cổ mộ, Lâm Huyền có thể nói là chỉ xuất ra chín phần sức mạnh, nhưng hắn nói được thì làm được, cũng không tranh cướp Thiên Tàm Độc Tiềm với bản thân mình.  

             Ở trong lòng Quan Tử Ngạo, Lâm Huyền là một người thản nhiên công chính liêm minh.  

             “Lâm Huyền, ta không biết ngươi có nhận được truyền thừa của Hồn Sư hay không, nhưng ta bắt buộc phải khuyên ngươi một câu, đừng tu luyện thuật pháp linh hồn!”  

             Lông mày của Lâm Huyền nhướng lên: “Vì sao?”   

             Quan Tử Ngạo nghiêm túc mà giải thích.  

             “Ta cũng chỉ là nghe trưởng bối nói mà thôi, trước đây vào thời kỳ hoang sơ, con người được chia thành hai trận doanh lớn là Võ giả và Hồn Sư. Khi đó võ kỹ và phương pháp tu luyện của Võ giả chưa được hoàn thiện, yến hơn nhiều so với Hồn Sư. Nhưng đến cuối cùng, võ đạo trở thành đạo pháp chính thức của đại lục, mà Hồn Sư đã sớm biến mất toàn bộ từ không biết bao nhiêu năm trước.”   

             Lâm Huyền hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải bởi vì nguyên nhân Hồn Sư chỉ tu linh hồn, không tu thân thể hay sao?” Thân thể suy nhược, không thể chống lại thiên tai nhân họa, Hồn Sư dần dần bị tiêu diệt sạch, trong truyền thuyết được lưu lại là như thế.  

             Quan Tử Ngạo lắc đầu.  

             “Không đơn giản như vậy. Lâm Huyền, vừa rồi ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, tuy rằng thân thể của Hồn Sư yếu ớt, nhưng lại có thể điều khiển khôi lỗi mạnh mẽ để chiến đấu, sao có thể không đỡ được thiên tai nhân họa chứ? Chân tướng chắc chắn không thể đơn giản như trong truyền thuyết được.”   

             Chân mày của Lâm Huyền cau lại. Quan Tử Ngạo nói rất có đạo lý, Lưu Hồn Chiến Khôi là thứ mà ngay cả cường giả Đại Đế cũng khó đánh nát, trong thiên hạ, có bao nhiêu người có thể giết chết được Hồn Sư ẩn thân bên trong đó chứ?  

             Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng: “Xem ra phải hỏi kỹ lại Trát Nhĩ Khắc mới được.”   

             Lâm Huyền mở miệng nói.  

             “Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, chúng ta rời khỏi cổ mộ đã rồi bàn lại sau.” Quan Tử Ngạo gật đầu, theo sát phía sau Lâm Huyền, rời khỏi nơi này.  

eyJpdiI6IkxxWmhNd1wvUnlSSFppOEhtODE0ZVNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkRqbEtIYmQ3UnBuM0Nudnk4Y2FYRkpXbXR0K0pid05FcktaaEZ2Rm53MlhCOTVCcHZ0bmR5cVN1VDYyOWU1WlBnVVVTazcyVWNNQnJqUzZKQktTVDQ0cHI1T3ZLYlNcLzU3cjkwa3JkWlwvU3B5ZThUQkpwWE9qSnhrK2F2ZEFnK2M2dWNTYXFEcHNEMEZlZkh6MVZ1a3RSWmtnR3VIbGQxNDd5VU95ajgyYndzUHFGYnZWVUgwUHduMTZXZ3h5YkxQcVM1VytmM0tUbEhLcVBRalU2c1hwakZFY3lVU1l0SlJiNk9oNXJPRWt2N21lVFQyQ0tuQjkrd3R4NXI2SHdwQjIzM050N3RxN2NhM240R0libjNkTlZ0dnZLS0Y2T09KNExZM3NuanlEZTkxTnNyUUszaktGVWlseGlFcmgrS08iLCJtYWMiOiIxMGE2OWQ0NGZmZTQyNzRjYzI3NWMzZmU0ZGRlZTk1YTU0YTc4MzUxMDRmYzBhNjQzYzYxYjlhOGI3ZDFiMGIwIn0=
eyJpdiI6InUxcVZseE9CS0k1TERiMXJhRTd2eXc9PSIsInZhbHVlIjoia1JFYVFxS3lwbmI2ZXY1d2kyVFhNeTcxVVJzcmd6UXBiWkkwNUpGWVpMZ2RRaE1VWU1FY0E4NjFBZlZ4ZzVqUitpMVl5Y2ZLSnJFUTRqUUg0bUpROVJoZVl2b2hacXYyWXROMGYzNzNrbmJ2Z0pwY1V2MEVURFwvOWt4c2VIXC80Wjlsdm1mUVwvS2lJSXZWc3RiUU5EOU5rZUMyV2ErSDB1bVJrbHJybERwYVZVZUc2TVhUTXVNR3ZmVUJNVGw0b1JYMll6allMOW1jeHVRUUQxaGU3YzFZY2ZnamZMU2hYcTVLdzBKc0ZodE9QdlhZMHdrblJSdEhWUmJyNlwvVEtIUEtlZ0pDSng3TE9TZkxRY1NRMTZUaEJ2R1ZsMzI0UXQ1eHFGZE11Y3hZV3hvWjM3SnI3d29TWHMzOWVmVEdRd3d3MVFWNmtVTnM5ZURmcmRpSFM1bXkxdGxwUmw4c21UTENFa2lUdlNIQ3R6NFBiaVJmSFdsTWoxS1JOWkw4ZHkwTWR4NThLNnJpaGZlc1wvdXltbEUwM0x3PT0iLCJtYWMiOiIxYjUyZDRmY2Y5ODAxZGE5NDg2ZDA3Y2E0MTBiNTYzNDcxYzczN2IyNTVkY2I0YjUwOTg2N2FiMjZjOGUwMDU3In0=

             “Núi xanh còn đó, năm tháng chảy trôi. Hai người chúng ta rồi sẽ còn gặp lại nhau! “

Ads
';
Advertisement