Quan Tử Ngạo bị chính hắn vặn vẹo đau đến nổi rơi nước mắt.
Hắn đã tin điều bản thân hắn nhìn thấy không phải là ảo ảnh, mà chính là sự thật.
Chỉ là hắn không có cách nào có thể tin nổi... sao Lâm Huyền lại mạnh như vậy chứ?
Lâm Huyền bày ra cảnh giới, Quan Tử Ngạo tin tưởng bản thân hắn chắc chắn sẽ không phán đoán sai.
Tụ Khí Cảnh tầng ba!
So với Tụ Khí Cảnh tầng sáu của bản thân thì còn thấp hơn ba tầng.
Lẽ nào sức mạnh của Tụ Khí Cảnh tầng ba không phải là sáu ngàn cân sao?
Vừa nãy Lâm Huyền ngăn chặn đòn tấn công của Lưu Hồn Chiến Khôi gần hai vạn cân, hắn đã ngạc nhiên đến mức khó nói thành lời.
Nhưng mà như thể bản thân có bảo vật tương tự Tháp Trấn Hồn vậy, thân phận của Lâm Huyền vô cùng thần bí, cũng rất có thể là hắn có bảo vật, khiến cho sức mạnh bùng phát của hắn tăng lên gấp đôi, nên mới đánh ra được đòn chứa sức nặng hai ngàn cân.
Nhưng lần thứ hai đánh nhau của hai người, Lâm Huyền đã đánh bay sức mạnh hai ngàn cân của Lưu Hồn Chiến Khôi đánh ra…
Quan Tử Ngạo sợ run cả người, nếu chỉ nói về sức mạnh thì đây đã là phạm vi của cường giả Hóa Nguyên Cảnh.
Điều làm cho Quan Tử Ngạo cảm thấy đáng sợ nhất chính là, rõ ràng Lâm Huyền đã thi triển một loại bí pháp nào đó làm cơ thể mạnh hơn, chắc chắn không hề có sức mạnh pháp bảo nào cả.
Nói cách khác, đây chính là sức mạnh thực sự của chính bản thân Lâm Huyền.
Quan Tử Ngạo âm thầm lau mồ hôi, vừa nãy hắn vẫn luôn đề phòng Lâm Huyền, thậm chí còn ngầm ẩn giấu một sát chiêu.
Nhưng mà xem ra bây giờ, sát chiêu của bản thân mà thi triển trước sức mạnh của Lâm Huyền thì vốn dĩ là một chuyện hết sức nực cười.
Lúc đến nơi thì lối đi đã sụp đổ.
Quan Tử Ngạo đã nhận thức được, rằng chắc chắn hắn sẽ không phải là đối thủ của Lưu Hồn Chiến Khôi. Bản thân hắn có thể sống sót hay không, hoàn toàn phải trông cậy vào Lâm Huyền.
Trong lòng hắn âm thầm đổ mồ hôi vì Lâm Huyền.
"Nhất định phải chiến thắng đó!"
Lưu Hồn Chiến Khôi rút cơ thể mình ra từ trên tường, đôi mắt sắt bén nhìn chằm chằm vào Lâm Huyền.
Mặc dù nó không nói gì, nhưng Lâm Huyền vẫn có thể cảm nhận được sự tức giận của nó.
Lâm Huyền hít sâu một hơi, nguyên khí trong cơ thể vận chuyển điên cuồng lần nữa, toàn bộ cơ thể hắn phát ra tiếng răng rắc, sức mạnh Bá Thể Thần Công, thăng cấp lần nữa!
Sau khi tu luyện Bá Thể Thần Công, võ giả cùng cấp bậc khác đã hoàn toàn không có cách nào có thể đối đầu được với Lâm Huyền.
Ngay lúc này, trước mặt có một vật không thể bị phá hỏng cho mình luyện tập, thì sao Lâm Huyền có thể bỏ qua được.
Không đợi Lưu Hồn Chiến Khôi đánh tới lần nữa, Lâm Huyền đã bắt đầu tấn công trước.
Lâm Huyền nghiêng người về phía trước, đánh giết tới trước mặt Lưu Hồn Chiến Khôi.
"Thần Đạo Quyền Pháp!"
Ầm!
Lâm Huyền mạnh mẽ đánh một quyền lên ngực của Lưu Hồn Chiến Khôi, vốn dĩ Lâm Huyền còn tưởng rằng sẽ đánh bay nó lần nữa, nhưng nào ngờ hai chân Lưu Hồn Chiến Khôi lại không hề lùi lại một bước nào.
"Sức mạnh lại tăng lên nữa sao?"
Lâm Huyền không hề do dự mà đánh ra thêm một quyền khác.
Song Long Xuất Hải!
Hai quyền của Lâm Huyền đồng loạt đánh lên ngực của Lưu Hồn Chiến Khôi, hai quyền liên tiếp nhau, sức mạnh gấp đôi, thế nhưng Lưu Hồn Chiến Khôi cũng chỉ lui có nửa bước.
"Có thể làm cho bổn tôn ta sử dụng toàn bộ sức mạnh là một chuyện đáng để ngươi tự hào đấy!"
Lâm Huyền hỏi ngược lại: "Đây chính là toàn bộ sức mạnh của ngươi sao?"
Vừa nói xong, sức mạnh của Lâm Huyền lại bùng nổ lần nữa, lập tức đánh bay Lưu Hồn Chiến Khôi ra ngoài.
Lâm Huyền vẫn còn sức lực!
Có điều có dù sức mạnh của Lâm Huyền có tăng lên mấy lần đi nữa, thì cũng không có cách nào tạo ra được bất kỳ tổn thương gì cho Lưu Hồn Chiến Khôi.
"Nếu không phải hồn sư không tinh tường võ đạo, vậy thì chỉ dựa vào cái cơ thể này của hắn cũng có thể dễ dàng mà giết chết ta!"
"Đợi cho ta nhận được truyền thừa của hồn sư, ta sẽ sớm tinh luyện Cửu Phẩm Liên Đài thành phân thân mới được!"
"Nếu như có phân thân Cửu Phẩm Liên Đài, một thứ mà ngay cả chí tôn cũng khó có thể phá hủy được, vậy thì cao một kẻ hèn mọn là Lưu Hồn Chiến Khôi ngươi có thể kiêu căng ở trước mặt ta được chứ?"
Lưu Hồn Chiến Khôi đứng dậy lần nữa, nó không có lập tức tấn công, mà mở miệng nói.
"Phàm nhân, ngươi rất đặc biệt."
"Lúc bổn tôn còn sống, đã từng thấy rất nhiều thiên tài trong võ đạo, nhưng không có kẻ nào sánh bằng ngươi cả."
"Ta rất có hứng thú với ngươi, nếu như ngươi có thể kiên trì chống đỡ mười chiêu trong tay ta, vậy thì bổn tôn ta sẽ cho ngươi một phần thưởng."
Phần thưởng sao?
Lâm Huyền cười khẩy, phần thưởng trong miệng kẻ địch nói ra vĩnh viễn luôn là sự đối đãi tàn nhẫn nhất.
"Mười chiêu sao? Cho ngươi thêm mười chiêu nữa đấy!"
Lâm Huyền lạnh nhạt trả lời, một lần nữa khơi dậy sự tức giận của hồn sư trong Lưu Hồn Chiến Khôi.
"Hay cho một tên quỷ nhỏ ăn nói hùng hồn! Bổn tôn xem thử ngươi có thể mạnh miệng đến khi nào!"
Lưu Hồn Chiến Khôi đánh về phía Lâm Huyền, khí thế trên người nó phát ra còn mạnh mẽ hơn gấp mấy lần so với trước đây.
Toàn bộ sức mạnh!
Lâm Huyền cũng bùng nổ toàn bộ sức mạnh giống như vây, va chạm chiến đấu với Lưu Hồn Chiến Khôi.
Một chiêu!
Hai chiêu!
Ba chiêu!
Trong khoảng thời gian nhanh như chớp, Lưu Huyền đã giao đấu ba chiêu với Lưu Hồn Chiến Khôi.
Vẻ mặt của hắn chẳng những không hề trở nên nghiêm trọng, mà ngược lại còn ngày càng trở nên thoải mái.
Bởi vì Lâm Huyền nhận ra, rằng chiêu thức mà Lưu Hồn Chiến Khôi thi triển, thực sự quá non nớt. Không nói đến việc hắn dùng Thần Đạo Quyền Pháp hoàn mỹ không hề có thiếu sót nào để đối phó, cho dù hắn có dùng Phục Hổ Quyền cấp thấp hơn thì cũng có thể dễ dàng đối phó được.
Rất nhanh Lâm Huyền đã hiểu được nguyên nhân trong đó.
Thời kỳ hồn sư thịnh vượng, võ đạo vừa mới khởi đầu, cũng không có võ thuật lợi hại.
Mà trải qua vô số thời đại thịnh suy của võ giả, thế hệ võ thuật mới từng bước hoàn thiện, rồi lớn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Hồn sư trong Lưu Hồn Chiến Khôi cũng nhận thấy có điều không ổn, lúc giao đấu đến chiêu thứ bảy, hắn đã hoàn toàn hỗn loạn.
"Đây là võ thuật gì vậy?"
Lâm Huyền đùa giỡn tàn bạo nói.
"Đây là võ thuật cơ bản để dạy cho đứa nhóc ba tuổi rèn luyện cơ thể khỏe mạnh. Ngươi tự xưng là thần, vậy mà không ngờ rằng lại là *đầu súng bạc chỉ biết khoác lác."
*đầu súng bạc: nhìn thì có vẻ tốt nhưng thật ra lại vô dụng.
"Mười chiêu sao? Ngươi có thể nhận nổi chiêu thứ tám của ta không?"
Vừa nói xong, khí thế của Lâm Huyền bỗng chốc thay đổi, nắm đấm của hắn chợt biến hóa khôn lường, biến ra vô số ảo ảnh, mỗi một quyền tích của ảo ảnh đều không giống nhau.
Lúc hồn sư bên trong Lưu Hồn Chiến Khôi nhìn thấy, thì trong nháy mắt, Lâm Huyền đã thi triển hơn một ngàn loại quyền pháp khác nhau!
"Không thể nào!"
Lưu Hồn Chiến Khôi lần nữa bị đánh bay ra ngoài, rồi va vào vách đá trong mộ thất.
"Phàm nhân, ngươi muốn chết!"
Theo sau một tiếng gào thét này, ấn đường của Lâm Huyền bỗng nhiên cảm thấy đau xót. Ngay sau đó, linh hồn của hắn giống như có hơn mười bàn tay đang dùng sức cau xé, như đang bị xé thành từng mảnh nhỏ!
Linh hồn trùng kích!
Bản lĩnh lớn nhất của hồn sư chính là linh hồn trùng kích!
Lâm Huyền đã trải qua mấy lần cường hóa linh hồn, chỉ chống đỡ vỏn vẹn được ba hơi thở thì hắn đã lập tức không chịu nổi nữa.
"Bạch Linh Nhi!"
Không cần Lâm Huyền nhắc, hồn lực của Bạch Linh Nhi đã lập tức mạnh mẽ mà tràn vào linh hồn của Lâm Huyền.
Hai người đã thiết lập kết nối linh hồn, có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Hồn lực của Bạch Linh Nhi nhập vào cơ thể, lúc này Lâm Huyền đã thoải mái hơn nhiều.
"Sao cơ?"
Trong Lưu Hồn Chiến Khôi truyền đến một giọng nói kinh ngạc.
"Vậy mà linh hồn của ngươi lại mạnh mẽ như thế!"
"Vốn dĩ bổn tôn định ngủ say vạn năm, để luyện thành tuyệt thế hồn kỹ."
"Có điều quả thật cơ thể của người vạn năm khó gặp, nếu đã gặp phải mà cứ như vậy bỏ qua thì chẳng phải là phung phí của trời sao.”
"Bổn tôn quyết định rồi, sẽ ban thưởng cho ngươi."
"Bổn tôn muốn cướp lấy cơ thể của ngươi để hành tẩu thế gian."
"Đây là vinh hạnh của ngươi, hãy tạ ơn nhận thưởng đi!"
Lưu Hồn Chiến Khôi ngay lập tức đến trước mặt Lâm Huyền, một tay bắt lấy bả vai của Lâm Huyền.
"Đoạt xá!"
Linh hồn của hồn sư trong Lưu Hồn Chiến Khôi xuất ra ngoài, rồi chui vào trán của Lâm Huyền.
"Cơ thể của ngươi, là của bổn tôn ta đây!”
Hồn sư nhập vào bên trong cơ thể hắn, nhưng Lâm Huyền lại không hề tỏ ra chút hoảng sợ nào.
Ngược lại, khóe miệng của hắn còn gợi lên một nụ cười khó hiểu.
Hắn nhắm mắt lại, rồi tiến vào Thần Sơn.
Trong Thần Sơn, Lâm Huyền và hồn sư đứng đối diện với nhau.
Con ngươi của Hồn Sư co rút lại, không dám tin mà nhìn xung quanh.
"Đây là đâu!"
Hồn lực của hắn bùng nổ, linh bài đại đế trong Thần Sơn bắt đầu kích hoạt…
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất