Nom Quan Tử Ngạo hưng phấn vô cùng, chỉ cần lấy được nội đan của Thiên Tàm Độc Thiềm là hắn có thể nâng thêm một tầng cảnh giới!
“Đợi một chút!”
Lâm Huyền giội cho Quan Tử Ngạo một gáo nước lạnh.
“Đừng có lại gần!”
Quan Tử Ngạo không hiểu, quan tài đá ở ngay trước mắt, tại sao lại không được đi qua đó.
Lâm Huyền giải thích.
“Thứ bên trong quan tài đá còn chưa chết đâu.”
Quan Tử Ngạo kinh ngạc, vẫn chưa chết?
“Lâm Huyền, ý của ngươi là gì?”
Hồn sư đã biết mất cả trăm triệu năm nay rồi, sao có thể chưa chết…
Lâm Huyền nhắc nhở.
“Còn nhớ sáu con khôi lỗi kia không? Ngươi có từng nghĩ nếu như không có ai điều khiển thì chúng nó động đậy kiểu gì?”
Nghe Lâm Huyền giải thích vậy, Quan Tử Ngạo bèn kinh sợ đến toát cả mồ hôi lạnh.
“Thế bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Hồn sư quá mức thần bí và chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, Quan Tử Ngạo không hề biết phải đối phó với hồn sư kiểu gì.
Thế nhưng Lâm Huyền lại có cách, chỉ cần kéo hồn sư vào trong Thần Sơn, đến lúc ấy hồn sư có mạnh cỡ nào đi chăng nữa thì cũng sẽ bị xé vụn.
“Đưa pháp bảo của ngươi cho ta đi, để ta đối phó cho.”
Quan Tử Ngạo không hề do dự, hắn đưa Trấn Hồn Tháp cho Lâm Huyền. Đã đến nước này rồi, hắn cũng không muốn từ bỏ.
Lâm Huyền nắm Trấn Hồn Tháp trong tay rồi đi tới trước quan tài đá, một cỗ áp lực đè nặng trong lòng hắn một cách kì lạ.
Lâm Huyền cảm giác như có hai con mắt đang nhìn hắn qua quan tài.
Bạch Linh Nhi lên tiếng nhắc nhở.
“Cẩn thận!”
Lâm Huyền hít một hơi thật sâu, hắn thi triển Thần Đạo Công Pháp, khí thế cuồng bạo tỏa ra từ lòng bàn tay hắn.
“Phiên Vân chưởng!”
Lâm Huyền đánh một chưởng lên quan tài đá, chỉ thấy một tiếng “rầm” vang lên, quan tài đã đã ngũ mã phanh thây ngay lập tức.
Giữa những mảnh đá vỡ đang bay tán loạn, Lâm Huyền nhìn thấy một bóng đen đang ập về phía hắn.
“Hừ!”
Lâm Huyền đã chuẩn bị từ lâu, hắn lạnh lùng hừ một tiếng, Kinh Hồng Kiếm trong tay hắn đâm về phía thân ảnh kia.
“Đoạn Mộng Kiếm Pháp!”
Mũi nhọn của Kinh Hồng Kiếm lóe sáng, thế nhưng khi chém vào bóng đen kia, nó lại rung mạnh và chẳng thể chém vào được một nửa.
“Cứng quá!”
Cuối cùng thì Lâm Huyền cũng nhìn rõ được, trước mặt hắn là một thứ tương tự với khôi lỗi.
Điểm khác là dù là hồn sư, khôi lỗi hay khôi lỗi loại người thì đều thấy được các khớp xương, không có khớp xương thì khôi lỗi động đậy kiểu gì?
Cái thứ trước mặt Lâm Huyền kia là một hòn sắt, toàn thân nó đen thui, đừng nói khớp xương, đến một kẽ hở trên người nó thôi hắn cũng chẳng nom thấy.
Tuy nhiên một hòn sắt là thế mà động tác thi triển lại linh hoạt và nhanh nhẹn.
“Cái thứ gì đây?”
Lâm Huyền tránh đi công kích đến từ khôi lỗi, hắn lách mình rồi lại xuất ra một kiếm.
“Đoạn Mộng Kiếm Pháp!”
Kinh Hồng Kiếm phủ đầy ánh sáng lại chém lên khôi lỗi một lần nữa.
Lại một tiếng “rầm” vang lên, hổ khẩu của Lâm Huyền cũng tê rần rần.
Kinh Hồng Kiếm chém sắt như chém bùn vẫn không thể để lại vết tích gì trên người con khôi lỗi kia.
Bạch Linh Nhi bỗng kinh sợ nhắc nhở.
“Lâm Huyền, cẩn thận!”
Lâm Huyền nhướn mày một cái, chỉ thấy khôi lỗi đang vươn tay nắm chặt lấy Kinh Hồng Kiếm, hành động này của nó khiến hắn không thể tránh đi.
Tiếp đó, một luồng sức mạnh khó lòng miêu tả bộc phát ra từ người khôi lỗi.
Linh hồn trùng kích!
Trấn Hồn Tháp trong tay Lâm Huyền tản ra sắc vàng chói mắt trong tích tắc.
Sắc vàng ấy rất nhanh đã tan đi, Lâm Huyền có thể cảm nhận được Trấn Hồn Tháp trong tay hắn đang khe khẽ rung chuyển.
Đôi tai mẫn cảm của hắn có thể nghe được một tiếng vỡ vụn lanh lảnh.
Tiếng vỡ là của nguyên thạch, nguyên thạch cấp hai trong Trấn Hồn Tháp.
Cả Lâm Huyền và Quan Tử Ngạo đều căng thẳng, rốt cuộc là linh hồn trùng kích mạnh cỡ nào mới có thể khiến Trấn Hồn Tháp mất tác dụng trong nháy mắt như thế?
Quan Tử Ngạo hoang mang, hắn ngửi được mùi của cái chết.
Lâm Huyền vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, hắn để ý chí của mình đi vào Thần Sơn.
Lâm Huyền nhanh chóng tìm đọc sách quý có ghi chép về truyền thuyết hồn sư, rất nhanh sau đó hắn đã tìm được ghi chép liên quan đến khôi lỗi trước mắt.
“Lưu Hồn Chiến Khôi!”
“Đây là vật chứa linh hồn mà một vị hồn sư lớn mạnh đã để lại sau khi chết, vật chứa này có thể khiến linh hồn lưu lại thế gian trong một thời gian dài, nó cứng rắn, đến cường giả Đại Đế cũng không thể đánh vỡ!”
Đến cường giả Đại Đế cũng không thể phá hủy? Với độ cứng này thì có thể liều mạng với cả Cửu Chuyển Liên Đài rồi.
“Dù ta có thi triển Bá Thể Thần Công cũng chưa chắc đã phá vỡ được Lưu Hồn Chiến Khôi, bắt buộc phải nghĩ cách khác.”
Đúng lúc ấy, có giọng nói phẫn nộ phát ra từ bên trong Lưu Hồn Chiến Khôi.
“Lũ người phàm thấp kém kia, ngươi không nên làm phiền bản tôn nghỉ ngơi! Hiện giờ ngươi sẽ phải trả giá vì hành động đó!”
Người phàm?
Lâm Huyền lạnh lùng cười trong lòng, cái thứ này tưởng mình là thần thật đấy à?
Hắn không buồn tranh cãi và nhớ lại nội dung mà hắn đã đọc được trong sách quý.
“Hồn sư có thể khống chế được Lưu Hồn Chiến Khôi thì sẽ có cảnh giới vô cùng cao và năng lực đoạt xá, đụng phải thì nhất định phải cẩn thận!”
“Đoạt xá?”
Đoạt xá có nghĩa là linh hồn của mình đi chiếm cơ thể của người khác để sống tiếp.
Lâm Huyền sống lại từ thời đại Mạt Pháp, cơ thể mà hiện tại hắn đang sử dụng là của người khác, đây cũng là đoạt xá.
Trong lòng Lâm Huyền đã có đối sách, chỉ cần để đối phương đoạt xá hắn thì linh hồn của hồn sư chắc chắn sẽ phải rời khỏi Lưu Hồn Chiến Khôi.
Trong các hồn sư thì đối phương xếp vào hàng cường giả, đương nhiên sẽ không vừa mắt với một cơ thể bình thường.
“Chỉ cần ta có thể bày ra cơ thể với sức chống đỡ khiến hắn phải kinh ngạc thì tất nhiên, hắn sẽ không nhịn được mà đoạt xá!”
Lâm Huyền đã chốt cách này, tiếp đó hắn sẽ chiến một trận hăng say .
“Quan Tử Ngạo, ngươi lùi xa ra một chút đi!”
Quan Tử Ngạo không biết tại sao Lâm Huyền lại bảo hắn làm như vậy, song lúc này Trấn Hồn Tháp đã mất tác dụng, hắn không lùi không được.
Thấy Quan Tử Ngạo lùi ra sau, tiếng nói phẫn nộ trong Lưu Hồn Chiến Khôi lại vang lên.
“Đi hả?”
Nói đoạn, hắn bèn muốn giết Quan Tử Ngạo.
“Đối thủ của ngươi là ta!”
Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Bộ Pháp và chặn Lưu Hồn Chiến Khôi lại.
“Người phàm kia, ngươi muốn chết hả!”
Lưu Hồn Chiến Khôi đánh một chưởng về phía Lâm Huyền, sức lực của một chưởng này không dưới hai vạn cân!
Lâm Huyền biết Kinh Hồng Kiếm của hắn vô tác dụng với Lưu Hồn Chiến Khôi, hắn bèn dứt khoát thu lại nguyên giới, đoạn cũng xuất một chưởng.
Song chưởng gặp nhau.
“Ầm!”
Cả Lâm Huyền và Lưu Hồn Chiến Khôi đều lùi về sau ba bước.
Vẻ mặt Lâm Huyền vương nét cười.
Lưu Hồn Chiến Khôi là một vật chết nên chẳng có vẻ mặt gì cả.
Thế nhưng giọng nói phát ra từ Lưu Hồn Chiến Khôi lại có dao động.
“Một kẻ phàm như ngươi lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy?”
Lâm Huyền mỉa mai.
“Là ngươi yếu quá thôi!”
Câu nói này của Lâm Huyền thành công chọc giận hồn sư bên trong Lưu Hồn Chiến Khôi.
“Chết đi!”
Lưu Hồn Chiến Khôi một lần nữa xuất chưởng, một chưởng này e cũng phải mạnh đến ba vạn cân.
Ánh mắt Lâm Huyền trở nên sắc bén, nguyên khí vô cấu bên trong người hắn lưu chuyển trong kinh mạch rồi dung nhập vào khắp ngóc ngách của cơ thể.
Thuận theo nguyên khí thấm nhuần, cơ thể của Lâm Huyền cũng trở nên vô cùng mạnh mẽ.
“Bá Thể Thần Công!”
Lâm Huyền thi triển Bá Thể Thần Công, khí thế cuồng bạo bèn mạnh mẽ bộc phát.
“Thần Đạo Quyền Pháp!”
So với Lưu Hồn Chiến Khôi thì Lâm Huyền xuất chưởng chậm hơn, song phát sau mà lại tới trước, sức bật lớn mạnh mang theo cả gió giật.
“Ầm!”
Song chưởng giao nhau lần thứ hai, lần này, Lâm Huyền không hề lùi lại một bước nào, song Lưu Hồn Chiến Khôi lại bay ngược ra sau, cả người bị khảm giữa bức tường trong mộ thất.
Quan Tử Ngạo đứng đằng xa quan sát, hắn há hốc miệng, nom có vẻ đã bị dọa tới phát ngốc.
Lúc thấy Lưu Hồn Chiến Khôi xuất một chưởng kinh khủng kia, hắn còn ngỡ Lâm Huyền sẽ chết chắc.
“A… đau quá!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất