“Nguyên thạch trong pháp bảo của ngươi có thể duy trì được bao lâu?”
Nghe thấy câu hỏi của Lâm Huyền, Quan Tử Ngạo cắn răng nói.
“Duy trì được một canh giờ là nhiều nhất!”
Trấn Hồn Tháp của Quan Tử Ngạo là địa cấp pháp bảo, nó có thể chống lại linh hồn trùng kích.
Thế nhưng Quan Tử Ngạo chỉ có Tụ Khí Cảnh và địa cấp pháp bảo không thể thi triển, hắn chỉ đành dựa vào số nguyên thạch còn lại trong Trấn Hồn Tháp để chống đỡ pháp bảo.
“Nguyên thạch trong pháp bảo không thể thay mới sao?”
Quan Tử Ngạo cười khổ: “Phải dùng nguyên thạch cấp hai mới có thể thi triển địa cấp pháp bảo.”
Nguyên khí tích tụ trong một miếng nguyên thạch cấp hai tương đương với một ngàn miếng nguyên thạch cấp một, vô cùng quý hiếm.
Đừng nói Càn Châu, đến cả Đế Quốc cũng không sở hữu được quá nhiều.
“Vậy nghĩa là cùng lắm chúng ta chỉ có thể ở trong mộ một canh giờ.”
Đối mặt với cổ mộ đầy rẫy bí ẩn, một canh giờ thực sự quá cấp bách.
Lâm Huyền đột nhiên nghĩ đến Bạch Linh Nhi trong lòng mình.
Bạch Linh Nhi còn chống lại được cả linh hồn trùng kích của Hoang Long, ban nãy hắn trúng phải huyền thuật, hà cớ chi nó lại không nhắc nhở dù chỉ một chút?
“Bạch Linh Nhi.”
Lâm Huyền gọi nó một tiếng, trong đầu hắn bèn vang lên giọng nói mơ màng của Bạch Linh Nhi.
“Hửm.”
Cái giọng điệu này… vừa nghe đã biết là không tình nguyện khi đang ngủ thì bị bị làm ồn.
Lâm Huyền bất lực… Lúc căng thẳng thế này mà Bạch Linh Nhi lại ngủ mất.
“Bạch Linh Nhi, ngươi đừng ngủ nữa.”
Bạch Linh Nhi tỉnh táo trở lại, chui đầu ra từ trong lòng Lâm Huyền, nó liếc nhìn xung quanh rồi mở miệng.
“Linh hồn dao động kì lạ quá, Lâm Huyền, mới nãy ngươi trúng phải huyền thuật à?”
“Đúng vậy, ngươi mà không ngủ thì ta cũng không đến nỗi phải giậm chân tại chỗ suốt thời gian một nén hương.”
Bạch Linh Nhi làm nũng.
“Xin lỗi nhé, vừa nãy ta buồn ngủ quá! Ta bảo đảm sẽ không ngủ nữa.”
Lâm Huyền sựng người trong chốc lát, hắn đột nhiên phát hiện ra rằng, lúc nói chuyện Bạch Linh Nhi không bị cà lắp nữa?
“Bạch Linh Nhi, giọng nói của ngươi…”
Bạch Linh Nhi nở nụ cười dí dỏm: “Cảnh giới của ta tăng cao rồi, truyền thừa bên trong huyết mạch sẽ càng trở nên hoàn chỉnh. Ta đã hoàn toàn nắm chắc ngôn ngữ của loài người các ngươi rồi, sẽ không nói ngắc ngứ như trước kia nữa đâu.”
Vậy là tốt, lúc giao tiếp sẽ không phải tốn sức như trước nữa.
Quan Tử Ngạo nhìn Bạch Linh Nhi ở trong lòng Lâm Huyền, hắn lấy làm lạ hỏi.
“Ngươi là linh thú?”
Lâm Huyền gật đầu, hắn không giải thích gì thêm, thân phận của Bạch Linh Nhi rất đặc biệt, tốt nhất là không nên gây ra nghi ngờ gì cả.
“Thời gian cấp bách, chúng ta mau chóng hành động thôi!”
“Được!”
Quan Tử Ngạo thi triển Trấn Hồn Tháp một lần nữa, bao bọc lấy hai người.
Lâm Huyền thu trận, hắn lập tức hành động.
Không có huyền thuật, hai người Lâm Huyền và Quan Tử Ngạo xông đến tận cuối thông đạo chỉ bằng thời gian nửa chén trà.
Thế nhưng ở cuối thông đạo lại xuất hiện hai ngã rẽ.
Quan Tử Ngạo nhíu chặt hai đầu mày.
“Đi bên nào đây? Chúng ta không có thời gian xông vào cả hai đâu!”
Vẻ mặt Lâm Huyền nghiêm nghị, chuyện này nên làm thế nào mới được đây.
Hắn đang chau mày lo lắng thì giọng nói của Bạch Linh Nhi lại vang lên trong đầu.
“Linh hồn ở bên phải dao động mạnh hơn một chút!”
Tinh thần của Lâm Huyền chấn động, hắn lập tức nói với Quan Tử Ngạo.
“Đi bên phải!”
Trong lòng Quan Tử Ngạo không có đối sách nào cả, hắn chỉ có thể lựa chọn tin tưởng vào phán đoán của Lâm Huyền.
Hai người chạy vào ngã rẽ bên phải, sau khi chạy được mấy chục bước thì lại có hai ngã rẽ nữa.
Quan Tử Ngạo không kiềm chế được chửi ầm lên.
“Đang xây mê cung hả?”
Giọng nói của Bạch Linh Nhi lại vang lên.
“Bên trái!”
Lâm Huyền dứt khoát đi vào ngã rẽ bên trái, Quan Tử Ngạo bèn vội vã đuổi theo hắn.
Cả quãng đường, hai người bọn họ đụng phải tất cả mười hai ngã rẽ rồi mới ra ngoài được.
Nếu như không có Bạch Linh Nhi, chắc chắn hai người bọn họ không thể ra khỏi mê cung trong vòng một canh giờ.
Trước người Lâm Huyền lại xuất hiện cửa vào mộ.
Bạch Linh Nhi lên tiếng nhắc nhở.
“Bên trong có một thứ đáng sợ lắm đấy, ngươi nhất định phải cẩn thận!”
Lâm Huyền ừm một tiếng, lúc giao chiến với khôi lỗi hắn đã biết, linh hồn của chủ nhân mộ cổ vẫn chưa hề tiêu tan.
Có điều hắn sẽ không bởi thế mà sợ hãi, đối phó với linh hồn, hắn có sát chiêu độc nhất vô nhị.
Thần Sơn!
Đến linh hồn của Hoang Long cũng chẳng thoát được màn truy sát của ngàn vị Đại Đế thì một hồn sư nho nhỏ có thể tạo ra được biến cố gì?
Thế nhưng hồn sư quá thần bí, Lâm Huyền vẫn giữ cảnh giác vô cùng.
Cửa vào mộ thứ hai tương tự với cửa vào mộ thứ nhất, bên trên có khắc hình vẽ yêu thú đánh nhau.
Quan Tử Ngạo lên tiếng.
“Là cửa cơ quan, để ta ứng phó.”
Quan Tử Ngạo nhìn chằm chằm cửa vào mộ, hắn nghiêm túc ghi nhớ mỗi một chi tiết của hình vẽ trên đó.
“Được rồi!”
Hắn hít một hơi thật sâu rồi đi đến trước cửa vào mộ, chỉ thấy một tiếng ầm ầm vang lên, cơ quan bên trong cửa vào mộ lập tức bắt đầu chuyển động.
Những hình vẽ trước cửa vào mộ nhanh chóng bị xáo trộn.
Quan Tử Ngạo vươn tay chạm vào một hình vẽ, một cỗ lực hút bèn tuôn ra khỏi cửa vào mộ và hút lấy một phần nguyên lực của hắn.
Sắc mặt Quan Tử Ngạo trở nên trắng bệch trong chớp mắt, hắn thu tay về nhanh như chớp.
So với cửa vào mộ thứ nhất, lượng nguyên khí tiêu hao khi di chuyển hình vẽ trên cửa vào mộ thứ hai nhiều hơn rất nhiều!
Trừ phi hắn có thể khôi phục hình vẽ trở lại như ban đầu một cách liền mạch không sai bước nào, bằng không nguyên khí của hắn chắc chắn không đủ!
Tốc độ biến hóa của hình vẽ trên cửa vào mộ ban nãy quá nhanh, dù trí nhớ của hắn có tốt thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể nhớ hết từng đợt thay đổi.
Liền mạch không sai một bước nào, hắn không làm được chuyện như này.
Lâm Huyền bước đến trước cửa vào mộ, hắn mở miệng hỏi.
“Sao thế?”
Quan Tử Ngạo tuyệt vọng nói: “E là ta không phá giải được.”
Lâm Huyền lấy làm lạ.
“Khó lắm à?”
“Đương nhiên là khó!”
Suýt chút nữa thì Quan Tử Ngạo muốn thổ huyết, không khó thì hắn có thể tuyệt vọng như vậy hả?
Hắn đang định giải thích việc phá giải cửa vào mộ tại sao lại khó thì trông thấy Lâm Huyền đặt hai tay lên bên trên cửa vào mộ.
“Đợi đã…”
Động vào hình vẽ trên cửa vào mộ là sẽ tiêu hao nguyên khí đấy, nếu nguyên khí của Lâm Huyền cạn sạch thì lúc hắn phá giải, ai sẽ là người phụ trách canh gác đây?
Tuy nhiên Quan Tử Ngạo còn chưa nói xong đã thấy hai tay Lâm Huyền hóa thành rất nhiều ảo ảnh, hình vẽ của cửa vào mộ dưới tay hắn biến hóa với một tốc độ kinh hồn.
Thời gian chưa đến ba lần hít thở, Lâm Huyền bèn dừng tay.
Không phải là nguyên khí của hắn đã cạn sạch, mà là hình vẽ trên cửa vào mộ đã trở lại hình dáng ban đầu.
“Ầm ầm ầm!”
Cửa vào mộ chầm chậm mở ra, miệng của Quan Tử Ngạo cũng theo đó càng lúc há càng to.
“Sao… sao ngươi có thể làm được vậy?!”
Hắn nhìn rõ rành rành, trong quá trình khôi phục hình vẽ trên cửa vào mộ, Lâm Huyền không có một bước làm sai nào cả!
Vẻ mặt Lâm Huyền bình tĩnh.
“Ta có bản lĩnh xem đến đâu là nhớ đến đấy.”
Phàm là những thứ mà Lâm Huyền từng thấy qua thì cả đời này hắn sẽ không quên, song cũng bởi năng lực ấy nên cuối thời, ba vị Đại Đế mới nhìn trúng hắn, đoạn ban hắn cho Thần Sơn, để hắn kế thừa một trăm ba mươi triệu cuốn sách quý.
Quan Tử Ngạo phục sát đất.
Cửa vào mộ được mở ra, mộ thất chân chính xuất hiện.
Mộ thất rất lớn, song đồ đạc bày biện bên trong lại ít vô cùng, chỉ có một cái quan tài đá ở chính giữa khiến người ta chú ý.
Bạch Linh Nhi nhắc nhở.
“Lâm Huyền, bên trong quan tài đá là nơi linh hồn dao động!”
Lâm Huyền nhìn theo ánh mắt của Quan Tử Ngạo, quả nhiên trong một góc của quan tài đá có một con Thiên Tàm Độc Thiềm đã hóa đá.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất