Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Đây là nhi tử của lão bản tửu lầu, Lâm Huyền đã đồng ý với hắn sẽ thu hồi hài cốt, đương nhiên hắn sẽ tuân thủ hứa hẹn.   

             Xoay người, Quan Tử Ngạo đã thu hồi trường đao, đang ngồi ở trên mặt đất tu luyện khôi phục nguyên khí.  

             Lâm Huyền có hơi bất ngờ, tên Quan Tử Ngạo này hóa ra lại khá thẳng thắn rộng rãi.  

             Lâm Huyền lấy ra một viên linh đan từ trong nguyên giới, đưa cho Quan Tử Ngạo.  

             "Bổ Nguyên đan Huyền cấp, ăn đi."  

             Khi luyện chế linh đan khôi phục hồn lực cho Đỗ Mục trưởng lão, Lâm Huyền thuận tiện luyện chế một số đan dược Huyền cấp loại hình khác.  

             Quan Tử Ngạo nhận lấy linh đan, trong lòng khiếp sợ, Bổ Khí đan này vậy mà lại là đan dược kim văn!  

             "Ngươi lấy được linh đan kim văn Huyền cấp ở đâu?"  

             Linh đan kim văn Huyền cấp, dù cho hắn là người của phủ Càn châu cũng rất khó nhìn thấy một viên.  

             Mà Lâm Huyền trước mặt lại dễ dàng cho hắn một viên.  

             "Ta tự luyện chế."  

             Nghe thấy lời của Lâm Huyền, nội tâm Quan Tử Ngạo trào dâng sóng to gió lớn.  

             Luyện chế linh đan kim văn Huyền cấp, chỉ sợ chỉ có ít nhất là Đan Sư cấp ba mới có thể làm được.  

             Đan Sư cấp ba còn trẻ như vậy, cộng thêm thực lực đáng gờm mà Lâm Huyền vừa mới bày ra khi nãy, rốt cuộc là thế lực thế nào mới có thể bồi dưỡng ra một người đáng sợ như thế?  

             Lâm Huyền bình tĩnh nói.  

             "Ăn đi, không có độc."  

             Quan Tử Ngạo nuốt linh đan xuống, nếu như Lâm Huyền thật sự muốn hại hắn thì nhân lúc hiện giờ nguyên khí của hắn gần như đã tiêu hao gần hết, cơ hồ là chuyện nắm chắc trong tay, hoàn toàn không cần phải lãng phí một viên linh đan kim văn.  

             Linh đan vào miệng là tan, nguyên khí vừa thuần khiết vừa dồi dào tràn vào trong cơ thể Quan Tử Ngạo. Hắn cảm thấy cảm giác mệt nhọc trên người đã biến mất, toàn thân đều thoải mái lâng lâng.  

             Nguyên khí bổ sung xong, Quan Tử Ngạo nhìn thẳng vào Lâm Huyền.  

             "Lúc này ta không muốn biết ngươi từ đâu mà đến, cũng không muốn biết cái tên “Lâm Huyền” này là thật hay giả."  

             "Ta chỉ muốn biết, nếu chúng ta liên thủ tìm kiếm ra cổ mộ, ngươi có thể đâm sau lưng ta một đao hay không."  

             Tiền tài bảo vật đều có thể khiến người ta mờ mắt, hiện giờ Lâm Huyền chịu cho hắn linh đan kim văn nhưng có lẽ sau khi phát hiện bảo vật là có thể một kiếm đâm thủng sau lưng hắn.  

             Lâm Huyền trả lời vô cùng nghiêm túc.  

             "Không đâu."  

             Quan Tử Ngạo không biết có nên tin tưởng hay không, hắn lại mở miệng lần nữa, nói ra nhu cầu của mình.  

             "Nghe đồn khi hồn sư hạ táng, bên người luôn đặt một con Thiên Tàm Độc Thiềm, để tránh có độc trùng xâm hại thân thể."  

             "Sau khi Thiên Tàm Độc Thiềm chết, thân thể sẽ biến thành hoá thạch, nội đan không bị hủy."  

             "Ta cần nội đan của Thiên Tàm Độc Thiềm."  

             Lâm Huyền nhanh chóng tìm những ghi chép có liên quan đến Thiên Tàm Độc Thiềm từ trong bí tịch Thần Sơn.   

             Nội đan của Thiên Tàm Độc Thiềm có thể khiến võ giả Tụ Khí cảnh trực tiếp thăng lên một tầng cảnh giới.  

             Có công pháp Thần Đạo nên Lâm Huyền không cần nội đan của Thiên Tàm Độc Thiềm.  

             "Được, nó thuộc về ngươi."  

             "Thứ ta cần là truyền thừa của hồn sư."  

             Nghe thấy lời của Lâm Huyền, Quan Tử Ngạo trợn mắt há hốc mồm.  

             "Ngươi muốn truyền thừa của hồn sư... Để làm gì?"  

             "Không phải là định bỏ võ tu hồn đấy chứ?"  

             Thế gian sớm đã chứng thực, tuy rằng hồn sư hùng mạnh nhưng thân thể suy nhược, đã được định trước là không thể sống mãi.  

             Lâm Huyền lắc đầu.  

             "Ngươi không cần biết, Thiên Tàm Độc Thiềm phần ngươi, truyền thừa phần ta, những thứ phát hiện được còn lại chúng ta sẽ thương lượng sau."  

             Quan Tử Ngạo sảng khoái đồng ý.  

             "Được!"  

             Quan Tử Ngạo cất pháp bảo đi, cùng đi vào cửa mộ với Lâm Huyền.  

             Phía sau cửa mộ vẫn là một con đường, nó vô cùng rộng rãi.  

             Trên vách tường con đường này nạm đầy đá mặt trăng, trong lối đi tràn ngập ánh sáng giống như ban ngày.  

             Lâm Huyền và Quan Tử Ngạo lập tức đi về phía trước, đi rồi đi, bỗng trong lòng Lâm Huyền chợt thấy cảnh giác.  

             "Dừng lại đã."  

             Quan Tử Ngạo dừng chân lại, khó hiểu nhìn về phía Lâm Huyền.  

             "Làm sao vậy?"  

             Lâm Huyền hỏi: "Chúng ta đã đi bao lâu rồi?"  

             "Chắc là thời gian nửa nén hương."  

             Lâm Huyền giải thích: "Hai người chúng ta đi cũng không chậm, nhưng đi lâu như vậy rồi mà vẫn không thể đi ra khỏi con đường này."  

             Quan Tử Ngạo nhìn về trước mặt, con đường phía trước nhìn không tới cuối.  

             Con đường này... Như thể không có điểm cuối.  

             Lâm Huyền xoay người, con đường phía sau cũng không nhìn thấy cuối.  

             "Cổ mộ của hồn sư này vốn xây rất sâu, nếu như đào ở con đường dài thế này thì vô cùng khó khăn."  

             "Nếu ta không đoán sai thì chỉ sợ hai người chúng ta vẫn đang dậm chân tại chỗ."  

             Quan Tử Ngạo lập tức hiểu ý của Lâm Huyền.  

             "Dậm chân tại chỗ? Ý ngươi là chúng ta đang ở trong ảo cảnh ư?"  

             Lâm Huyền khẽ gật đầu, hắn bắt đầu nhớ lại khi nào thì mình rơi vào ảo giác.  

             "Ta biết rồi! Là khói!"  

             Ở con đường đầu tiên dưới ngôi mộ, đèn tường cháy hai bên là lửa khói màu xanh lục.  

             Loại lửa khói này tản ra một loại dao động linh hồn, đá mặt trăng ở con đường thứ hai tản ra một loại dao động linh hồn khác.  

             Chỉ một loại dao động linh hồn thì không tạo ra thương tổn, lúc bấy giờ Lâm Huyền mới không hề cảm thấy gì.   

             Nhưng khi hai loại dao động linh hồn hỗn hợp với nhau sẽ khiến cho bọn họ trúng ảo thuật.  

             Sắc mặt Quan Tử Ngạo khó coi.  

             "Vậy phải làm sao bây giờ, kỹ xảo linh hồn quá thần bí, ta không hiểu lắm về phương diện này, không biết cách phá giải."  

             "Cứ dừng tại chỗ trước đã, để ta nghĩ cách."  

             Lâm Huyền tiến vào Thần Sơn, trong Thần Sơn cũng không có ghi chép gì về kỹ xảo linh hồn, nhưng trong truyền thừa của trận sư lại có cách giải quyết hoàn cảnh khó khăn trước mắt.  

             Trong truyền thừa của trận sư có một loại trận pháp gọi là ảo trận, có thể làm người rơi vào trong trận sinh ra ảo giác.  

             Ảo thuật trực tiếp tác dụng vào linh hồn, tuy nguyên lý giữa hai cái khác nhau nhưng bản chất lại tương tự nhau.  

             Chẳng mấy chốc Lâm Huyền đã tìm ra được cách phá giải khó khăn trước mắt ở trong bí tịch.  

             Quan Tử Ngạo chỉ thấy Lâm Huyền bỗng nhiên nhắm mắt lại, đang định mở miệng dò hỏi thì lại thấy hắn mở bừng mắt.  

             Điều khác biệt chính là, khi Lâm Huyền mở mắt, trong mắt hắn sáng lấp lánh vẻ tự tin.  

             "Ngươi có nguyên thạch không?"  

             Nguyên thạch của Lâm Huyền đều để lại cho Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ rồi.  

             "Có!"  

             Quan Tử Ngạo lấy ra một trăm viên nguyên thạch cấp thấp từ trong nguyên giới.  

             "Từng này có đủ chưa?"  

             "Đủ rồi!"  

             Lâm Huyền nắm một viên nguyên thạch trong tay, bụng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve trên nguyên thạch.  

             Quan Tử Ngạo mở to hai mắt, hắn nhìn thấy rõ ràng có mảnh vụn rơi xuống từ trên nguyên thạch.  

             Chỉ chốc lát sau, Lâm Huyền dời ngón cái ra, trên nguyên thạch xuất hiện một ký hiệu kỳ lạ.  

             Quan Tử Ngạo nhận ra đây là trận phù mà trận sư sử dụng khi bày trận.  

             Hắn thầm kinh hãi trong lòng.  

             "Lâm Huyền còn là trận sư nữa ư?"  

             "Chẳng phải trận sư bình thường đều dùng kim khắc để điêu khắc trận phù sao? Hắn chỉ dùng ngón tay, e rằng đây là coi ngón tay như kiếm, tiết nguyên khí ra ngoài ngưng tụ thành kiếm khí."   

             "Phải có sức khống chế nguyên khí mạnh mẽ cỡ nào mới có thể làm được điều này chứ?"  

             Lòng Quan Tử Ngạo dần lạnh lẽo, đừng thấy cảnh giới của Lâm Huyền không bằng mình, nếu như cuối cùng thật sự vì tiền tài mà trở mặt...  

             "Xong rồi!"  

             Lâm Huyền chỉ dùng thời gian rất ngắn đã làm xong mọi trận phù, hắn bày trận phù ở xung quanh mình và Quan Tử Ngạo, ngay sau đó khởi động trận pháp.  

             Dao động linh hồn tản ra từ đá mặt trăng trên lối đi bị trận pháp cách ly, ảo thuật mà hai người rơi vào lập tức biến mất.  

             Lâm Huyền nhận ra phía sau mình đúng là cửa mộ, từ đầu đến cuối, hai người bọn họ mới chỉ đi được một bước.  

eyJpdiI6ImI3QkFrUWZzcEdqUk1Ic1VHSGRpa2c9PSIsInZhbHVlIjoiYkVjazJ4MmFuTEdzY0hiaVwvZFlrT2ZhTWxIYVwvR0pqS21KbkNnVFBReEhxUnd1UUVEdXdFeGFSaXNZZ0xPNU40MStNcngra0RndXdaMGk1NFlBT2cza3pxZHJrXC9mVktLUkRiMnZDUVZoOE1maXhCXC8ySlBkdGdDa084MXlicHBzUXh1WmFHaG42NStzcmJram5NSjRKS3hjVDZJeFczQ0QzZWFQWTdUMk1OODBtK2M5bnVnZjh2am5nbzFmZTB3dlliakdSZ0FxNzZqXC9EU2JvZWVFZFlObml3TGFiTjF5K0FlMEoxSEk0YTJ5cFdGalF2dWc1NGtDNWt5aERZaWlNSXZ5TWdTbldkVEQ0U1o3V2tPUm9BM0Rib08xVnZJdnZqVXM0djRVXC9OSU09IiwibWFjIjoiMmQwZTA5MGRmODViZmU5MzRhYTM1NTEzZDlhYWFiODFjZGQ1Y2U4ZjUzOGM4Yzg5ODEwYWQ1ZWQ1NDllYWFkYiJ9
eyJpdiI6IlRKcVJJQjJWRGp1WWNjSjdoMk9lQ1E9PSIsInZhbHVlIjoieERBR1YxQUIwRmlWUnF6bjZaMlRoR3hRRzljV0w4Q2VSUUN4b3llUVI1T0hLcm1uVVBua0lkRmxpTGN0eXZaYkU5eXp4ZTYrSktrZWZZXC91SG05RGdEZXhLTE5wUjZQbFFnTlorMmRCWitkOVB4OGo5WmJ6RWUycjhRRk1VNURJTkRqWFNHeDJ6TlZxYnRcL3g4d2YxMWdzQUN5YlVvcGRUN3U0NlFvaGFtOWhyUkg2eDdoXC9YK0hpZHdqcVc0cnpHMVFXdGtYT1dBNFNsZkk5N2RrRGFOK0RLY0UwMFV1SDZja0ZoOEdVMWMrT09sVUJMQjB3ZGlUTzFRWlEwa0IxUUVGbHpueEJxc0dvZDBHbCtzMGgwQTdaZTYybVZiTkl1WmJTc1NCSXRYZU9vV2JaMnNCMDVGNFpMNEZTWklqdlYyeE9HRDhxWFVpb1hjbUxrRXlXYmtPRThtM1cyQ2NacGxaUGVqdm1yODMzbWxkczdFNEI2RzV5YkRcL2RlaVErYThYb0lEQnYwaGlqWVY1UGhkNytKSHdVTFd2Y2dZdFBkTjBjN1luU0hvQ2c9IiwibWFjIjoiZDE2MjJkOGJjMDgzNDZjNGZmNjYyYTk4N2ViMWI1NDgwYzA5ZDVkMzBhOTBkMTk1NzJlNjI0ZTk5MTA5MzkwMCJ9

             Quan Tử Ngạo còn toát mồ hôi lạnh cả người vì hoảng sợ, thủ đoạn của hồn sư thật sự quá quái đản. Vừa nãy hắn thu hồi pháp bảo quả thật là một quyết định ngu xuẩn.

Ads
';
Advertisement