Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Lâm Huyền chạy khoảng nửa ngày, rốt cuộc cũng tìm được nơi phát ra sóng hồn lực.  

             Đây là một khu rừng rậm rạp, nhưng dù Lâm Huyền có dùng hồn lực để tìm kiếm hay cảm nhận bằng nguyên khí của mình đi chăng nữa thì cũng không tìm thấy dấu vết gì của bảo vật thiên tài.  

             “Lạ thật, chẳng lẽ mình phán đoán sai sao?”  

             Lâm Huyền có chút nghi ngờ, Trát Nhĩ nói.  

             “Hẳn là vừa rồi ở đây có dao động hồn lực. Nên chắc chắn bảo vật thiên tài ở trên mặt đất sẽ không thể chạy trốn được. Không chừng đã bị người hoặc yêu thú lấy đi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn rồi.”  

             “E rằng còn có những thứ khác phát sinh dao động hồn lực nữa.”  

             “Chủ nhân, nhìn xung quanh xem, có thể sẽ tìm được thứ gì đó đấy.”  

             Lâm Huyền không phản đối, khi hắn kiểm tra gần đó, Trát Nhĩ đã nói đúng.   

             Rất nhanh Lâm Huyền đã phát hiện ra.  

             Cách đó trăm mét có một đống dấu chân lộn xộn, đế trước của những dấu chân này rất rõ ràng, nhưng đế sau lại khá mờ, còn có một loạt vết chân dài nữa.  

             Lâm Huyền đoán: “Chắc chắn những kẻ để lại dấu chân này đang chạy trốn, vì hốt hoảng chạy trốn nên mới để lại dấu chân như vậy.”  

             Có người bỏ chạy thì tất nhiên cũng có người đuổi theo. Vì nó là một cuộc truy đuổi mà.  

             Bên cạnh những dấu chân lộn xộn này, còn có một loạt dấu chân vô cùng rõ ràng.  

             Thông qua dấu chân, Lâm Huyền có thể thấy được người đang đuổi giết vô cùng bình tĩnh, có lẽ là hắn rất tự tin.  

             “Nhìn vào dấu chân đi.”  

             Lâm Huyền theo dấu chân mà đuổi về phía trước, hắn đuổi theo đến tận một ngọn núi.  

             Lâm Huyền dừng ở trước khe núi, hắn khẽ cau mày.  

             Ngọn núi đã bị từng làn khói đen bao phủ.  

             Dường như cảm nhận được sự thay đổi tâm trạng của Lâm Huyền, Bạch Linh Nhi lập tức tỉnh dậy khỏi vòng tay của Lâm Huyền.  

             Nó ló đầu ra và nhìn vào con ngựa, giọng nói nhanh chóng vang lên trong tâm trí Lâm Huyền.  

             “Lâm Huyền, có lẽ khói đen trong cái khe núi này không phải tự nhiên mà có.”  

             Lâm Huyền cũng nhận ra rằng có lẽ đám khói đen lớn này là do con người tạo ra.  

             Chỉ là, tại sao lại muốn làm ra một làn khói đen dày đặc như thế chứ? Và làm ra nhằm mục đích gì?  

             Trực giác của Lâm Huyền cho hắn biết chắc rằng có thể hắn đã phát hiện ra một bí mật lớn.  

             Nếu là người khác, đối mặt với điều mà mình không biết, hẳn là theo bản năng trong lòng sẽ dấy lên nỗi sợ hãi.  

             Nhưng Lâm Huyền chính là một người không sợ trời không sợ đất.  

             “Vào xem thử đã!”  

             Lâm Huyền lao xuống núi rồi lao thẳng vào trong làn khói đen.  

             “Bạch Linh Nhi, nín thở.”  

             Lâm Huyền sợ trong khói đen có độc nên đã vội vàng nhắc nhở Bạch Linh Nhi.  

             Còn về phần mình, hắn vẫn thở như bình thường.  

             Với các bài tập của Thần Đạo, không một độc tố nào có thể làm tổn thương được Lâm Huyền cả.  

             Khi hít phải khói đen vào trong cơ thể, Lâm Huyền vẫn không hề nhận thấy có bất kỳ sự bất thường nào, cũng không hề có phản ứng gì khác.  

             “Không có độc, Bạch Linh Nhi, bây giờ ngươi có thể thở được rồi.”  

             Bạch Linh Nhi lập tức thò đầu ra khỏi ngực hắn .  

             “Lâm Huyền, ngươi có cảm thấy làn khói đen này có vấn đề không?”  

             “Có.”  

             Lâm Huyền cố gắng trút bỏ đi nguyên khí của mình, nhưng làn khói đen xung quanh đã chặn lại nguyên khí của hắn .  

             “Khói đen này đang cô lập nguyên khí của ta.”  

             Bạch Linh Nhi mở miệng hét lên, nhưng Lâm Huyền lại không hề nghe thấy bất kỳ một động tĩnh nào khác.  

             Giọng Bạch Linh Nhi lại vang lên trong tâm trí Lâm Huyền một lần nữa.  

             “Nó không chỉ cô lập nguyên khí, mà còn cô lập cả âm thanh nữa.”  

             Lâm Huyền suy đoán.  

             “Với làn khói đen này, không ai có thể nhìn ra được bất kỳ chuyển động lớn hay nhỏ nào trong khe núi này.”  

             “Dường như ai đó đang muốn che dấu điều gì đấy thì phải.”  

             Lâm Huyền cố gắng tạo ra một sức mạnh hồn lực khác, vì sức mạnh hồn lực có thể  dễ dàng lướt qua làn khói đen mà không phải chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.  

             “Hóa ra những dao động hồn lực mà chúng ta cảm thấy vừa rồi là đến từ đây.”  

             “Tiếp tục đi!”  

             Lâm Huyền tiếp tục đi vào khe núi, bởi vì thị giác và thính giác của hắn bị cản trở, nên Lâm Huyền đã giải phóng hồn lực của mình và thăm dò xung quanh.  

             Chẳng bao lâu, hắn đã có phát hiện mới.  

             Hắn tìm thấy một lá cờ.  

             “Trận địa sao?”  

             Lâm Huyền kiểm tra cẩn thận bằng hồn lực của mình và xác định rằng đây là một trận địa.  

             “Đây là trận pháp Hoàng cấp, trận pháp Huyền cấp không dùng cờ đội hình. Sợ là ở trước mặt chúng ta đang có một trận pháp Địa cấp!”  

             Nét mặt của Lâm Huyền thoáng chốc trở nên nghiêm túc.  

             Người có thể thiết lập được trận pháp này ít nhất cũng phải là một trận sư cấp ba.  

             Bất kể là nghề nghiệp phụ trợ nào, thì cấp độ nghề nghiệp phải liên thông với cấp độ võ công.  

             Vậy nên rất có thể, chủ nhân của trận pháp cấp ba này là một kẻ mạnh với thực lực thuộc Hóa Nguyên Cảnh.  

             Thấp nhất cũng là Tụ Khí Cảnh đỉnh phong, kém Hóa Nguyên Cảnh nửa bậc.  

             Võ công đạt tầng chín, càng lên cao thì khoảng cách với thần binh cấp sau lại càng lớn.  

             Những võ giả thiên tài mà ở một cảnh giới tu luyện nào đây, rất có thể sẽ đánh bại được một cao thủ Tụ Khí Cảnh. Ba trong số bảy kỳ tài đầu tiên của môn phái cũng có sức mạnh như vậy.  

             Nhưng võ giả thuộc Tụ Khí Cảnh mà muốn đánh bại võ giả thuộc Hóa Nguyên Cảnh, gần như là không có khả năng.  

             Vì tụ khí là khí tiết ra ngoài của nguyên khí.  

             Trong cảnh giới biến hóa, nguyên khí ngưng tụ thành chất lỏng.  

             So với nguyên khí ở thể khí, nguyên khí ở thể lỏng có thể tích nhỏ hơn, và cơ thể người có thể chứa được nhiều hơn.  

             Đây là một sự thay đổi về chất.  

             Từ cảnh giới tụ khí đến Hoán Nguyên Cảnh, chắc chắn sức mạnh của võ giả đã được cải thiện!  

             Ngay cả Lâm Huyền cũng không chắc có thể thắng được khi đối mặt với võ giả thuộc Hóa Nguyên Cảnh, mặc dù hắn chỉ kém Hoá Nguyên Cảnh nửa bậc.  

             “Chỉ là, nếu ta thực sự gặp phải cao thủ Hóa Nguyên Cảnh mà còn có Bá Thể Thần Công thì chắc chắn, hắn cũng sẽ không làm được gì ta đâu.”  

             “Tới cũng tới rồi, sao có thể không vào xem được.”  

             Hiểu được điều này, Lâm Huyền không chút do dự mà bước vào trận pháp.  

             Ngay khi bước vào trận, Lâm Huyền đã cảm nhận được một cảm giác chết chóc mạnh mẽ, như thể mình bước vào một biển cả xác cả máu lẫn lộn vậy.  

             “Ở đây chết nhiều người như vậy sao?”  

             Lâm Huyền khai triển sức mạnh hồn lực của mình, những gì mà hắn phát hiện được nhờ sức mạnh hồn lực đã khiến cho hắn bị sốc.  

             Trong trận pháp, hắn nhìn thấy những bộ xương ... Có rất nhiều bộ xương.  

             Khi đếm sơ qua, ước chừng là tới hàng ngàn bộ xương cốt lận!  

             “Có chuyện gì thế này?”  

             Lâm Huyền tìm đến một bộ xương và nhặt nó lên, hắn ngạc nhiên khi thấy trên đầu lâu của bộ xương có một cái lỗ to bằng cả một ngón tay.  

             Hắn nhặt được một ít bộ xương khác, đầu lâu cũng có một lỗ thủng tương tự vậy.  

             Giọng của Trát Nhĩ lọt vào tâm trí Lâm Huyền.  

             “Chủ nhân, bao nhiêu thời đại đã đi qua rồi, mà tà võ vẫn tồn tại sao?”  

             Tà võ!  

             Lời này khẽ lướt qua trong đầu Lâm Huyền, cho dù đó là ký ức trong cơ thể hắn trước khi tái sinh hay là ghi chép của những cuốn sách bí mật trong núi thiêng, đều có chút gì đó về sự tồn tại của tà võ.  

             Võ đạo, luyện sinh khí từ trời đất là chính đạo!  

             Nhưng luôn có những kẻ không thích những lối tu khổ hạnh nhàm chán và tẻ nhạt đó, nên bọn họ đã dùng những phương pháp độc ác để giết những người vô tội và lấy đi sinh lực tinh luyện từ cơ thể của người khác để sử dụng cho riêng mình.  

             Loại phương pháp tu luyện làm hại người khác và có lợi cho bản thân thì hiệu quả hơn nhiều so với phương pháp tu luyện chính thống.  

             Trên đại lục, những người tu luyện tà ác còn được ví như những con chuột băng qua đường thì sẽ bị mọi người đòi đánh, khó có nơi nào có thể chấp nhận được sự tồn tại của bọn họ.  

             Nhưng dưới ánh mặt trời luôn có những bóng đen, mặc dù những người tu tà rất hiếm thấy, nhưng những kẻ này chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.  

             Cảm nhận được những bộ xương nằm rải rác khắp nơi, Lâm Huyền cảm thấy trong lòng nổi lên một cơn tức giận không sao có thể kiềm chế nổi.  

             Mỗi một võ giả chết ở đây, đều là những người muốn mạnh mẽ thì sẽ chăm chỉ tu luyện, cũng không biết họ đã phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn.  

eyJpdiI6ImFieWY4WlM3aFZYdlU4OW5ITWs0OHc9PSIsInZhbHVlIjoiRXgzYmc2YUN5MVVPWHBpNWNiZTdmRlYrVXZhajRWeG1kTE9zd0ZGVHRvMWlOUWxhd2JZUVZ4eVdVN0V3eGh0UXBxcEFLRTE1SE9BQ1ZCb2N2R01pOXlcL3FpRUh0YnNDMU8xeFFwU1l1REp5aGVWTVwvTm9rdFwvWUwwbVZVUlJYSTRHXC9KV1VDQjZta3phZGJkN2ZqaDU0MStabEhQbEFoMHN6a2VSUEwwRUxIK2Njc1JWQ2tZbEdQRlZpMDZjV0JsZElkaDhcL1BWT2l2Z2J2c1wvM3I4U2I3VnpMZGZVVWx0bmhEN2tlY3Y1bFJSTFNGWVhldk9Maks4MDVaNTRCRTYyNUVacGo4MmRhN0lSYnl4YUFGOVQ2OVJEaHpTeG9qN2wzOWo0QUR1cldONVlMMDZ1dzh5eStjZE5PNm1TMWg4bkZJaDFITEllZU1FMFdFSWNFTFpySHRyaU4xSWV5a1V3Vk1YWGdURndYQ2VXK3QrcitMZVhPUmQ0Q1B0NWJNRzcwWHdGRVh4M1JwU2x6ZHJ3Mng0K3FUZz09IiwibWFjIjoiMjE2NjQzYTNlNDYyMjc5MDJhNTFhZjlhOTQ1YjM5MzllZWIxYzA1NTUzYzc2ZTRiMWFjOTQ5YWU3YTlkMWQzNSJ9
eyJpdiI6Ikx2MEZIVHFrNXVXMHhTTndBcHhGQ2c9PSIsInZhbHVlIjoic3VRT3pYbjZiYXFFU1NUTzNyUWl1Rjl2Tm1CaTE2WFF4QzJBUHRpc3BOakd4b3gyMHJWS0lHSEpGaVd2MXRNamMyZHdrNXh1aXFzR1h5Y2Fna1VrajhVdlB6VlBveUtpWFNmakpkdnVFUysyemQ2ZkxwOVh1ZGpyeDdlMGpaalppTjdUTG0zWjBib3JKcEI3aUJFdlFcL3F4alpCeUlXSzd2eTR1YzdlZlc3dXFQR25yV0NLQWFrWVYzOFpcL1AxY05tTGNramdsWXMrUmFMaHBZYXNjb1BcL3dPcXFKTUQ1bUlqTGlrblBIWFZrcG01clpQWjlcL3lTb2hjVjFGNnRIVE56RVliSWtUOGdSRm9nYjVrb2pzcHpCd1gyOVNHSEVTVDhtZXNYMmxYdFNLXC9ZNTVGV0RVcWNEVlp3aEFoMUhnT0RKRkE2TlBydW1zWVlLZDkxZjVXaUE9PSIsIm1hYyI6ImE0MmM2MmQzYjdjZTEzZTUxNzRmOTA0NDFhNTUwMGYyNTc1M2QyZTY1MTllNmVkNjQzNTcxYmI5NjM4ZDIyOGMifQ==

             Tà võ là vết tích cũ của Võ Đạo, thiên hạ không tha thứ cho họ, Lâm Huyền cũng không!

Ads
';
Advertisement