Dường như cảm nhận được Lâm Huyền đang phẫn nộ, Trát Nhĩ cảnh cáo nói.
"Gia, thủ đoạn của những tên tu luyện tà đạo rất kỳ lạ, ở thời kỳ sơ khai, ngay cả Hồn Sư của chúng ta bình thường vẫn kính nhi viễn chi [1], nếu như ngươi thật sự muốn giết hắn vậy thì chắc chắn phải cẩn thận mới được.”
[1] 敬而远之: Kính nhưng giữ khoảng cách, không nên tiếp xúc quá gần
Vẻ mặt Lâm Huyền nghiêm túc.
"Ta biết rồi."
Hắn đã phân tán sức mạnh linh hồn của mình nhưng vẫn không thể tìm được dấu vết của người sống.
"Lúc ta tìm tới đây, tên tu luyện tà đạo đó đã rời đi chưa?"
Lâm Huyền cười lạnh.
"Nếu như trận pháp còn chưa được trừ bỏ, tên tu luyện tà đạo đó chắc chắn sẽ trở lại, chúng ta cứ chờ ở đây thôi!"
Lâm Huyền ngồi bên trong trận pháp, lặng lẽ chờ tên tu luyện tà đạo quay lại.
Lần này hắn đợi mất ba ngày.
Ngay lúc Lâm Huyền còn đang hoài nghi không biết tên tu luyện tà đạo này đã thật sự rời đi hay chưa thì từ trong khe núi có một đám người nào đó đi đến đây.
Lâm Huyền lập tức kéo dài hồn lực qua, vậy mà có tận bảy tên.
Sáu người trong số đó mặc chiếc trường bào màu đen giống nhau, trên tay áo còn có hoa văn màu vàng.
Người thứ bảy bị hai người đàn ông mặc áo màu đen đưa đi.
Thực lực của người này không hề kém, đạt đến tu vi Tụ Khí Cảnh tầng bảy, nhưng giờ phút này đây trên người hắn đang đầy rẫy vết thương, hôn mê bất tỉnh.
Không cần nghi ngờ gì nữa, sáu tên mặc áo đen kia chính là người tu luyện tà đạo, người bị bắt kia là người xui xẻo bị nhìn trúng.
Đương nhiên hắn cũng rất may mắn vì Lâm Huyền đang ở đây.
Lâm Huyền còn phát hiện ra rằng làn khói đen kia chẳng thể nào cản trở được việc trao đổi của sáu tên đó.
"Lão đại, nếu chúng ta bắt thêm được mấy tên võ giả Tụ Khí Cảnh thì tu vi của chúng ta có thể tăng lên một cấp đó."
"Đúng vậy, đúng vậy, kể từ khi đi theo lão đại, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi ta đã tiến bộ đến cảnh giới thứ ba rồi, trước đây dù có nằm mơ ta cũng không dám nghĩ tới!"
"Thật may là lão đại đã dẫn chúng ta theo, nếu không với thiên phú của chúng ta thì dù có tu luyện đến chết cũng chỉ sợ rằng vẫn giậm chân tại chỗ mà thôi, nhìn xem, bây giờ chúng ta sắp tới Hoá Nguyên Cảnh rồi!"
"Đúng thế, lão đại thật uy vũ!"
Cả năm tên đang không ngừng khen ngợi người đứng ở giữa, có thể hiểu rõ rằng hắn chính là kẻ cầm đầu.
Lâm Huyền còn phát hiện ở bên thắt lưng của người này đang cắm năm lá cờ.
"Tên này chính là Trận Sư thiết lập nên trận địa này!"
Sáu tên tu luyện tà đạo ấy đi tới trận pháp phía trước mặt, đột nhiên Trận Sư dừng bước chân.
Năm tên còn lại không rõ tại sao.
"Lão đại, sao lại không đi nữa?"
Trận Sư ngẩng đầu, đôi mắt âm trầm u ám hiện ra dưới lớp áo choàng đen, hắn hét lớn.
"Các hạ là người nào, tại sao lại vào Hắc Vân trận của ta?"
Lúc này năm tên kia mới phản ứng lại, vội vàng đề phòng như chim sợ cành cong.
"Có người đến đây? Chắc là do hành tung của chúng ta đã bị bại lộ rồi nên muốn đến tiêu diệt chúng ta?"
"Một khi hành tung bị bại lộ thì chỉ e rằng chúng ta sẽ chết mất, nên làm gì bây giờ?"
Trận Sư tức giận khiển trách: "Một gã hèn mới đạt Tụ Khí Cảnh tầng ba đã dọa các ngươi đến vậy rồi sao? Có chút tiền đồ được không!"
Nghe thấy mấy câu đó, một tên vội vàng lên tiếng biện giải.
"Lão đại, ngài đừng trách cứ, khi nãy chúng thần hơi kinh hoảng chút thôi, thần sẽ đi bắt người mang đến ngay cho ngài!"
Người này dường như đang cố ý thể hiện trước mặt Trận Sư một phen, gã nhấc chân nhảy vào trong trận pháp.
Gã phát hiện ra Lâm Huyền, quát lớn nói.
"Bất kể ngươi là ai, chỉ cần phát hiện ra bí mật của bọn ta thì chắc chắn phải chết!"
Nói xong, gã tung một chưởng về phía Lâm Huyền.
Khói đen có thể ngăn trở được nguyên khí tiết ra ngoài, nhưng khi đối mặt với nó, tên tu luyện tà đạo này không hề cảm thấy bị ảnh hưởng.
Một chưởng khí thế oai nghiêm, tên tu luyện tà đạo này đã luyện tới tu vi Tụ Khí Cảnh tầng bốn rồi.
Lâm Huyền nở nụ cười lạnh lẽo, tuy người này thoạt nhìn hừng hực khí thế nhưng thực chất thì hơi thở đã không còn ổn định, rất rõ rằng cảnh giới của gã được tăng lên quá nhanh thế nên tu vi vẫn còn chưa vững chắc.
Do gã muốn nóng vội tu luyện để được tăng nhanh cấp mà không muốn tu luyện từng bước một nên thực tế tu vi khá kém.
Nếu như gã đối mặt với võ giả cùng cảnh giới thì chỉ nội trong vòng ba mươi chiêu sẽ phân rõ được ngay thắng bại, như vậy người tu luyện tà đạo chắc chắn sẽ bị đánh thảm.
Nhưng mà gã lại đối mặt với Lâm Huyền.
Cho nên chẳng cần đến ba mươi chiêu mà chỉ cần một chiêu duy nhất cũng có thể giải quyết được trận chiến này.
Lâm Huyền làm như không nhìn thấy đối phương đánh tới, chỉ chậm rì rì đứng dậy và thậm chí còn rất nhàn tâm phủi nhẹ bụi đất trên người.
Sau đó, Lâm Huyền tung ra một quyền.
Một quyền bình thường nhàn nhã này chẳng hề dùng tới chút kỹ năng võ công nào.
Bởi vì chịu ảnh hưởng của khói đen, một quyền ấy thậm chí còn không lộ nguyên khí ra ngoài.
Nhìn thấy nắm đấm của Lâm Huyền không hề có chút uy hiếp nào, tên tu luyện tà đạo không khỏi lên tiếng châm chọc.
"Kỹ năng vặt vãnh vậy mà còn dám xông vào hang ổ của bọn ta, ngươi thật sự chán sống rồi đúng không!"
Gã thầm vui mừng, nếu như giết được tên trước mặt này thì chắc chắn có thể thể hiện được với Trận Sư một phen, nói không chừng gã còn trở thành tâm phúc của Trận Sư, sau này có thứ tốt gì đương nhiên gã sẽ được hưởng lợi đầu tiên...
Nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn về phía Lâm Huyền của gã càng hiện thêm vẻ hung ác.
Lâm Huyền làm như không nhìn thấy sắc thái biến đổi của đối phương, hắn vẫn tung ra một quyền chậm rì rì như cũ.
Ngay sau đó, quyền chưởng va chạm lẫn nhau.
Không có tiếng gầm thét kinh thiên động địa gì, chỉ có một tiếng vang lên rất nhẹ nhàng.
"Bùm!"
Gương mặt tên tu luyện tà đạo cứng đờ, gã lập tức đụng phải nắm đấm của Lâm Huyền và vặn vẹo biến dạng.
"Răng rắc!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, thế nhưng tiếng động này mới chỉ là chuyện bắt đầu.
"Răng rắc!"
"Răng rắc!"
"Răng rắc!"
Tiếng vỡ vụn không ngừng vang lên bên tai, bắt đầu từ bàn tay của tên tu luyện tà đạo rồi đến xương cốt toàn cơ thể, tất cả đều vỡ vụn phá hủy.
Chỉ với một quyền này, Lâm Huyền đã giết chết một tên tu luyện tà đạo có cảnh giới cao hơn mình một bậc.
Lâm Huyền vẫn bình tĩnh nhìn về phía trận pháp trước mặt, tuy rằng ở trước mặt hắn bị ngăn cách bởi làn khói đen dày đặc nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén nhìn về phía những tên tu luyện tà đạo trước mắt.
Gương mặt của những tên tu luyện tà đạo đang đứng ngoài trận pháp hiện ra vẻ sợ hãi.
Chỉ bằng một chiêu đã có thể giết chết được tên đồng bọn Tụ Khí Cảnh tầng bốn, người này thật sự mới đạt đến Tụ Khí Cảnh tầng ba như lời của Trận Sư nói hay sao?
Người đạt tới Tụ Khí Cảnh tầng sáu chỉ e rằng còn không làm được nhỉ?
Bọn họ chịu thua thiệt nên cũng không có một tên nào dám đứng lên phía trước chiến đấu với Lâm Huyền.
Lâm Huyền thấy không có tên nào tiến đến, hắn nhấc chân đi về phía đám tu luyện tà đạo.
Ai ngờ hành động này lại khiến cho đám tu luyện tà đạo sợ hãi, ngoại trừ Trận Sư ra thì bốn tên còn lại đều vô thức rút lui về phía sau.
Trận Sư nổi giận.
"Các ngươi sợ cái gì, còn không mau bước lên!"
Thế nhưng mà... Vẫn không có tên nào dám tiến đến.
Trận Sư nổi giận vô cùng, chính hắn đã tự mình đào tạo bọn họ mà giờ phút này đây tất cả lại như một đám phế vật nhát gan sợ chết!
Một tên tu luyện tà đạo run rẩy cất lời.
"Lão đại... Ngài... Ngài mau kích hoạt trận pháp đi!"
Lời đề nghị này lập tức đã được những tên khác lên tiếng hưởng ứng.
"Đúng đó, đúng đó lão đại, ngài mau kích hoạt trận pháp đi, dạy bảo hắn!"
"Thực lực của hắn mạnh như vậy, nói không chừng có thể giúp cho công lực của chúng ta tăng lên nhiều đó!"
Gương mặt của Trận Sư hiện lên vẻ bất mãn, hắn hừ lạnh một tiếng nhưng lòng cũng ngầm đồng tình chủ ý này.
"Ngươi tới nơi không tốt rồi, đã vào Hắc Vân trận thì đừng vội trách ta không khách sáo!"
Nói xong, hắn rút một lá cờ từ bên thắt lưng ra, ném nó vào bên trong trận pháp.
Chỉ trong phút chốc, trận khói đen cuộn trào trên đỉnh đầu Lâm Huyền tạo thành một vòng xoáy màu đen.
Một sức hút cuồng bạo mạnh mẽ xuất hiện giữa không trung.
Lâm Huyền bỗng nhiên cảm thấy luồng nguyên khí trong cơ thể mình dường như đang muốn lao ra khỏi cơ thể...
"Thứ được võ giả luyện hoá ấy sẽ giết chết mình bằng cách hút khô nguyên khí sao?"
...
Ở bên ngoài trận pháp, Trận Sư tươi cười đắc ý.
"Chỉ cần không phải cường giả Hoá Nguyên Cảnh, chắc chắn sẽ bị hút hết nguyên khí ở trong trận Hắc Vân, chỉ đành bó tay chịu trói thôi!"
"Ta đã đạt nửa bước Hoá Nguyên rồi, bây giờ chỉ cần hấp thụ được nguyên khí của ngươi nữa là có thể tiếp tục đột phá thăng cấp lên Hoá Nguyên Cảnh!"
"Sao không luyện hóa ra được nguyên khí chứ?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất