Trận Sư đợi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy chút nguyên khí nào tuôn ra từ trong Hắc Vân trận. Hắn thầm khiếp sợ, đây chính là trận pháp địa cấp Hắc Vân Trận mà hắn luôn tự hào!
Hắn hiểu rõ uy lực của Hắc Vân Trận nhất, trừ phi gặp phải trận sư mạnh hơn mình, hoặc không thì cũng phải là Cường giả Hóa Nguyên Cảnh đến, hắn chỉ đành dựa vào tu vi để mà chống cự lại, hoặc là kịp chạy ra ánh sáng trước khi bị Hắc Vân Trận hút hết nguyên khí, hoặc là bị hút cạn nguyên khí mà chịu chết.
Tu vi của Lâm Huyền, Trận Sư tin bản thân chắc chắn không nhìn lầm.
Đó chính là Tụ Khí tầng ba!
Bình thường hắn không buồn để ý đến loại tu vi ấy, nếu không bóp chết bằng một tay thì cũng lười động thủ, giao cho thủ hạ đi bắt, ném vào Hắc Vân trận luyện thành chất dinh dưỡng thăng cấp.
Nhưng Lâm Huyền thì khác, chỉ một quyền đã đánh chết một tên thuộc hạ mà hắn luôn coi trọng.
Quan trọng hơn là tên thuộc hạ này có cảnh giới cao hơn Lâm Huyền tận một tầng.
Dù là do chưa tu luyện tà đạo vững chắc, nhưng võ giả có tu vi Tụ Khí tầng ba sao có thể dễ dàng nghiền ép người tu luyện tà đạo có Tụ Khí tầng bốn được?
Nghiền nát? Không, là tàn sát!
Đây là lần đầu tiên Trận Sư cực kỳ nể sợ với kẻ địch là một tên Tụ Khí Cảnh.
Hắn thấy thuộc hạ không dám tiến về phía trước thì lòng thầm phẫn nộ, nhưng dù vậy thì hắn cũng không di chuyển thêm nửa bước, mà lựa chọn dùng Hắc Vân Trận để đi giết chết Lâm Huyền ổn thỏa hơn.
Mặc dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng hắn đang thầm thấy sợ hãi!
Đường đường là cường giả nửa bước Hóa Nguyên Cảnh, là tà tu khiến cho người ta phải nể phục lại bị một quyền của Lâm Huyền dọa sợ.
Khi Trận Sư phát hiện Hắc Vân Trận đã vận chuyển lâu mà vẫn không có một chút nguyên khí tuôn ra thì hắn càng trở nên sợ hãi.
"Không... Không thể nào! ”
Khi nỗi sợ hãi tăng đến một mức độ nhất định, nó len lỏi từ trái tim của Trận Sư luân chuyển lên trên cả khuôn mặt của hắn.
“Chắc chắn không thể có võ giả Tụ Khí Cảnh chạy thoát được tuyệt sát của Hắc Vân Trận!”
“Chắc chắn là tên nhóc này có bảo vật hộ thân, nên mới chống đỡ được đến tận bây giờ!”
"Hừ! Có bảo vật hộ thân thì sao chứ, Hắc Vân Trận không chỉ hút được nguyên khí của người, mà nó còn là một mê trận, đã ở trong áp thành của Hắc Vân trận thì không thể nào dùng thị lực, thính giác, và nguyên khí được, trừ phi có bùa tránh khói ta tự tay làm thì may ra mới tránh được những cái bẫy đó. ”
“Chắc chắn hắn không thể trốn thoát đâu!”
“Đợi đến khi bảo vật hộ thân của tên nhóc này không chống đỡ nổi nữa, thì đó chính là ngày chết của hắn!”
“Ha ha ha!”
...
Bên trong Hắc Vân trận, lúc này đây Lâm Huyền đang đứng ở giữa trận.
Hắc Vân Trận đúng thực là lợi hại, mặc dù Lâm Huyền đã vận chuyển thần đạo công pháp, nhưng dường như nguyên khí trong cơ thể vẫn muốn thoát ly ra bên ngoài.
Trận sư nói không sai, Hắc Vân trận trừ bản lĩnh hút nguyên khí mà người luyện hóa thì nó còn là một mê trận lợi hại.
Võ giả tầm thường tiến vào trong đó một mình chắc chắn không có khả năng chạy thoát, cho dù là Trận Sư tìm được cửa của trận pháp thì cũng cần phải có thời gian.
Nhưng Lâm Huyền thì khác, khi Trận Sư ngu xuẩn kia hét lên ba chữ "Hắc Vân Trận" thì hắn đã biết hắn chắc chắn sẽ thua rồi.
Có tên trận pháp, Lâm Huyền thậm chí không cần tìm kiếm đặc điểm trận pháp rồi so đối với Thần Sơn bí tịch.
Lâm Huyền chỉ là Trận Sư nhị cấp, vốn không có bản lĩnh phá vỡ trận địa cấp.
Nhưng Thần Sơn bí tịch luôn có Hậu thế Đại Đế thậm chí là Chí Tôn ghi chép lại, Lâm Huyền chỉ cần tìm nhược điểm của nó là được.
“Nhược điểm một, phía trước bên trái ba bước của trung tâm Hắc Vân trận là trận tâm, bước vào được trận tâm sẽ không còn chịu ảnh hưởng của trận pháp!”
Lâm Huyền bắt được nhược điểm này, nhanh chóng tìm trận tâm, mặc cho gió đen gào thét ở bên ngoài trận tâm, Lâm Huyền vẫn không hề bị ảnh hưởng chút nào.
"Nhược điểm thứ hai, trong Hắc Vân Trận có hai mươi sáu lá cờ trận, có mười tám lá cờ bị ẩn giấu chưa kỹ, dễ bị phát hiện và phá giải, vị trí của nó lần lượt là..."
Lâm Huyền ghi nhớ vị trí của mười tám lá cờ trận trong đầu, hắn lập tức phát động Thần Đạo Công Pháp, lược ra từ trận tâm.
Gương mặt của Trận Sư bên ngoài trận pháp bỗng dưng cực kỳ vui sướng.
Trong Hắc Vân trận, có nguyên khí tràn ra!
Hắn khẽ hít sâu một hơi, đột nhiên mở to hai mắt, đầy vẻ không thể nào tin nổi.
Nguyên khí tràn ra từ trong Hắc Vân trận tinh khiết đến kỳ lạ! Cực kỳ tinh khiết vượt cả ngoài sức tưởng tượng của hắn!
Trận Sư đã từng may mắn lấy được một quả Nguyên Thạch trung phẩm, và cũng từng luyện hóa nó rồi, nguyên khí luyện ra từ Nguyên Thạch trung phẩm từng khiến hắn như uống cam tuyền, như si như say.
Nhưng hôm nay nguyên khí trích ra từ người Lâm Huyền mà Hắc Vân trận hấp thụ được lại khiến hắn thay đổi ngay lập tức.
Nguyên khí trong Nguyên Thạch trung phẩm so sánh với nguyên khí trích ra từ cơ thể Lâm Huyền đúng là một nắm nước bẩn, khó có thể nuốt xuống.
Lòng Trận Sư bốc cháy ngọn lửa dục vọng và tham lam.
“Ta muốn thêm nguyên khí đó nữa!” Hắn thúc dục trận pháp, muốn ép thêm nguyên khí từ cơ thể Lâm Huyền.
Ai ngờ... Lại không có...
Cho dù hắn có thúc dục Hắc Vân trận như thế nào hì trong trận cũng không còn chút nguyên khí nào trào ra nữa.
Trận Sư sắp điên rồi, hắn vừa được hưởng thụ nguyên khí thuần túy nhất thế gian, sao bây giờ đã không còn nữa?!
"Chết tiệt! Chắc chắn là do bảo vật hộ thân của hắn chưa bị phá hủy hoàn toàn! "Trong lúc phẫn nộ, Trận Sư lại thúc giục Hắc Vân Trận, khói đen luân chuyển càng thêm điên cuồng.
Hắn không hề biết trận pháp không thể luyện ra nguyên khí của Lâm Huyền là vì hắn đã quay lại lòng trận một lần nữa.
Mà lúc này đây trong tay hắn, có thêm một lá cờ trận rực rỡ màu sắc.
Cờ trận!
Mười tám là cờ trận đã bị Lâm Huyền rút mất một.
“Đến đây đi!”
Lâm Huyền ném lá cờ trận trong tay, thân hình lướt qua trận tâm một lần nữa, lúc quay về, trong tay hắn lại có thêm một lá cờ trận.
Bên ngoài trận, Trận Sư lại trở nên điên cuồng, khi nãy hắn lại được hấp thu một ngụm nguyên khí vô cùng tinh khiết.
Nhưng chỉ một ngụm thôi, hắn không hấp thu thêm được gì nữa.
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?!”
Đúng lúc này, lại có một ngụm nguyên khí vọt tới!
Nhưng bây giờ đây Trận Sư không còn tham lam cắn nuốt như khi nãy nữa.
Hắn sợ.
Hắn đã nhận ra rằng không phải mỗi một ngụm nguyên khí ấy là Lâm Huyền bị trận pháp luyện hóa, mà là do trong trận chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó ngoài dự liệu của hắn.
"Nếu hắn không mang bảo vật hộ thân bên người, không bị Hắc Vân Trận luyện hóa, vậy chỉ còn một khả năng thôi."
"Trận tâm! Hắn đã tìm thấy trận tâm rồi!”
Trận Sư trợn mắt há hốc mồm, mỗi một trận pháp đều có cửa, chỉ là trận tâm của Hắc Vân trận có mấy đại địa to bằng lòng bàn tay, dù hắn có ở trong trận thì cũng không thể dễ dàng tìm được, nhưng sao Lâm Huyền lại tìm được nó chứ?
"Nếu hắn thật sự tìm được trận tâm, vậy tại sao vẫn còn nguyên khí tuôn ra chứ? Chẳng lẽ hắn đang... Phá trận! "
Phá trận cần rời khỏi trận tâm, vậy nên nguyên khí trong cơ thể Lâm Huyền mới bị trận pháp hấp thụ như vậy.
Đó là lời giải thích duy nhất.
Trên trán Trận Sư thấm đẫm một tầng mồ hôi, nhưng hắn vẫn cực kỳ thanh tỉnh, thân là trận pháp địa cấp của Hắc Vân Trận, khói đen và sương mù trong trận trùng trùng điệp điệp, muốn phá giải là cực kỳ khó khăn.
Lâm Huyền... Không ra được!
Dù trong lòng đã mặc định như vậy, nhưng không hiểu tại sao lòng bàn tay của Trận Sư lại đổ mồ hôi, lồng ngực có hơi khó chịu.
Hắn cảm thấy cực kỳ bất an.
Đột nhiên, hắn nheo mắt, rõ ràng hắn trông thấy khói đen giữa trận pháp hình như đang vận chuyển không thuận lợi cho lắm.
Vốn dĩ khói đen đã hóa thành cơn lốc, nhưng giờ phút này đây nó lại xoay tròn lúc nhanh lúc chậm.
Mồ hôi trong lòng bàn tay Trận Sư ngày càng nhiều.
Lâm Huyền... Thật sự sắp phá trận rồi sao?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất