Nhìn thấy Lâm Huyền bị trận Hắc Vây bao vây không còn một kẽ hở.
Một tên tà giáo cấp thấp trước đó vốn dĩ đã lui về phía sau vài bước bây giờ lại tiến lên phía trước một lần nữa, hắn đi đến bên cạnh Trận Sư.
Một hai người trong số đó bắt đầu nở nụ cười nịnh nọt.
“Vẫn là lão đại của chúng ta lợi hại nhất, vừa ra tay đã tóm được đối phương.”
“Không sai, không sai, trong thiên hạ không có kẻ địch nào mà lão đại không giải quyết được cả.”
Người thứ ba tự nói gì đó khích lệ bản thân mình, rồi liếc nhìn sang dáng vẻ của Trận Sư, dường như có điều gì đó không đúng lắm.
Ngay lúc này đây, mồ hôi trên trán và gương mặt của Trận Sư đã tuôn xuống như mưa.
Hắn ta mở to hai mắt, tròng mắt thoáng run rẩy, nhìn người đang đứng trước Hắc Vân trận mà không dám tin nổi.
Tận sâu trong ánh mắt toát lên vẻ sợ hãi.
“Lão đại, ngài… Ngài sao vậy?”
Cuối cùng thì mấy tên thuộc hạ khác cũng phát hiện ra trạng thái không ổn bây giờ của Trận Sư, ai ai cũng âm thầm hốt hoảng.
Chẳng phải lúc trước Trận Sư đã từng rêu rao rằng nhờ có trận Hắc Vân mà hắn ta cùng lúc giết chết ba tên võ giả đạt nửa bước Hóa Nguyên Cảnh sao, đó là chuyện đáng kiêu ngạo đến cỡ nào chứ, vậy thì tại sao hắn ta phải hoảng sợ như vậy khi chỉ đối mặt với một tên nhóc Tụ Khí Cảnh?
Những đám mây đen bên trong trận vòi rồng đã hoàn toàn hỗn loạn. Trận Sư rút mấy lá cờ bên hông ném vào trong trận, nhưng hiển nhiên chúng không hề có chút tác dụng nào.
Trận Sư nuốt nước miếng, giọng nói của hắn ta trở nên run rẩy.
“Trận… Trận này sắp bị phá hủy rồi.”
Vừa nói hết câu, hắn ta bỏ lại đám thuộc hạ, bỏ chạy không thèm quay đầu lại!
Trận Sư là kẻ có cảnh giới cao thâm, đã đạt nửa bước Hóa Nguyên Cảnh nên tốc độ chạy trốn cũng khiến người ta phải kinh ngạc, ngay lập tức đã không còn thấy tăm hơi bóng dáng ở đâu nữa.
Đám thuộc hạ tà giáo bị bỏ lại phía sau quay mặt nhìn nhau, đến khi bọn họ phát hiện ra có gì đó không ổn, định chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy một tiếng gió gào thét, quét ở trước người.
Khói đen ngưng tụ thành cuồng phong, lập tức thổi đi bốn phương tám hướng.
Khe núi lúc trước bị khói đen bao trùm giờ đây lại được ánh mặt trời tưới xuống.
Đám thuộc hạ tà giáo mở to hai mắt, bọn họ nhìn thấy dưới chân Lâm Huyền là mười sáu lá cờ trận.
Hắc Vân trận, đã bị phá hủy rồi!
Không biết là ai hét toáng lên
“Chạy nhanh đi!”
Ngay lập tức, đám thuộc hạ tà giáo chạy tán ra tứ phía.
Gương mặt Lâm Huyền ánh lên vẻ lạnh lẽo.
“Muốn chạy thoát sao?”
Hắn triệu hồi Kiếm Kinh Hồng, phát động Thần Đạo Công Pháp, đồng thời thi triển Đoạn Mộng Kiếm Pháp.
Thân Kiếm Kinh Hồng lập lòe tia lôi điện, không ngừng lóe sáng giữa toàn bộ khe núi.
Khi hắn dẫn lôi điện đi ra khỏi khe núi, lôi điện lập tức bao quanh khắp cơ thể của thuộc hạ tà võ, giữa mày của bọn họ hiện ra một vệt máu.
Đối mặt với tà võ, chỉ e rằng lòng Lâm Huyền không có một chút thương hại nào.
…
Trận Sư chạy rất lâu, cũng chạy rất xa rồi mới dám dừng bước lại.
Hắn ta thu liễm hơi thở của mình, thật cẩn thận lau mồ hôi trên trán,
Trận Sư nhìn khắp bốn phía, khi chắc chắn rằng Lâm Huyền không có đuổi theo thì hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Biểu hiện của Lâm Huyền khiến hắn ta cực kỳ sợ hãi, có thể phá hủy cả trận pháp địa cấp, rốt cuộc thì Lâm Huyền có thực lực gì chứ?
Ít nhất chắc chắn rằng hắn không chỉ là kẻ đạt Tụ Khí Cảnh tầng ba!
“Tuổi còn trẻ, thực lực còn ẩn giấu, rốt cuộc tên nhóc kia là kẻ nào? Chắc chắn phải điều tra cho rõ!”
Trận Sư âm thầm hạ quyết tâm, hắn ta chắc chắn phải điều tra rõ ràng thân phận của Lâm Huyền.
Đúng lúc này, có giọng nói vang lên từ đằng sau hắn ta.
“Ngươi không còn cơ hội tra xét đâu.”
Trận Sư nghe xong thì ngạc nhiên hoảng sợ, hắn ta lo lắng vội vã quay người, chỉ thấy Lâm Huyền đã đứng đằng sau hắn ta rồi.
Trận Sư gấp gáp lui về phía sau, kéo giãn khoảng cách với Lâm Huyền.
Giọng nói của hắn ta đầy vẻ sợ hãi, còn hơi run rẩy.
“Ngươi… Ngươi ở phía sau ta từ lúc nào vậy?”
Đường đường là cường giả nửa bước hóa nguyên, bị kẻ khác sờ ở đằng sau mà chẳng phát giác ra chút nào, sao có thể khiến người ta tin cho được?
Chuyện này càng khiến Trận Sư tin rằng cảnh giới của Lâm Huyền sâu không thể lường được, chắc chắn không phải là Tụ Khí Cảnh tầng ba, thậm chí còn có thể vượt qua hắn ta!
Lâm Huyền không trả lời câu hỏi của Trận Sư, hắn giơ kiếm Kinh Hồng trong tay, gió kiếm nhắm ngay vào yết hầu của Trận Sư.
“Ngươi tu luyện tà pháp, trở thành tà võ, tàn hại võ giả vô tội, tội đáng phải chết!”
Trận Sư hoảng sợ kêu lên: “Ngươi không thể giết ta, ta là người thân của Hôi Trùng lão tổ, nếu ngươi giết ta, chắc chắn lão tổ sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Hôi Trùng lão tổ?
Lâm Huyền nhíu mày, đây là danh hiệu gì vậy, sao khó nghe thế chứ.
Hắn tra cứu ghi chép về Hôi Trùng lão tổ trong cuốn Thần Sơn Bí Tịch nhưng lại không phát hiện ra bất kỳ thứ gì cả.
“Xem ra là một kẻ không có thanh danh gì.”
Dẫu cho Hôi Trùng lão tổ có địa vị, Lâm Huyền cũng sẽ không bởi vậy mà miễn chết cho Trận Sư.
Trận Sư thấy Lâm Huyền không hề có ý muốn buông tha cho mình, hắn ta quát lớn một tiếng, rồi chạy thoát…
Lâm Huyền hơi tức giận, tà võ nửa bước hóa nguyên, đây là đối thủ tốt đến cỡ nào chứ, nhưng hắn ta lại không muốn cùng đấu, chỉ biết chăm chăm vào việc chạy trốn.
“Nếu như ngươi đã không muốn ra tay, vậy thì ta đây ép ngươi ra tay vậy!”
Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Công Pháp nhanh chóng đuổi theo. lôi điện trên thân kiếm Kinh Hồng cũng lập lòe không ngừng, đuổi về phía của Trận Sư.
Trận Sư nghe thấy đằng sau lưng có tiếng sấm vang lên thì vội vàng quay người, hấp tấp ngăn cản. Hắn ta chỉ cảm thấy bàn tay tê dại, chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ đau đớn.
“Sức mạnh lớn quá!”
Lòng Trận Sư càng hoảng sợ, đừng nói đến võ giả Tụ Khí Cảnh tầng ba, mà ngay cả người Tụ Khí Cảnh tầng chín cũng không thể có sức lực lớn như vậy.
Hắn ta càng tin rằng Lâm Huyền không hề đơn giản!
Trốn! Trốn! Trốn!
Giờ phút này đây lòng Trận Sư đã hoàn toàn đánh mất hết ý chí chiến đấu, hắn ta chỉ muốn được thăng thiên về trời.
Thấy Trận Sư vẫn không chịu ứng chiến, Lâm Huyền tức giận, hắn quyết định dốc toàn lực đánh chết hắn ta!
“Bá Thể Thần Công!”
Thần Đạo Công Pháp luân chuyển, dẫn toàn bộ nguyên khí tiến vào từng ngóc ngách trong cơ thể Lâm Huyền.
Bá Thể Thần Công được phát động, cơ thể của Lâm Huyền trở nên vô cùng mạnh mẽ.
“Chết đi!”
Lâm Huyền đuổi theo Trận Sư, tung một chưởng đằng sau lưng hắn ta.
“Phiên Vân chưởng!”
Khí thế của Lâm Huyền như rồng cuộn gió lốc, gió cuốn mây tàn, Trận Sư chỉ cảm thấy như có một ngọn núi lớn nện vào đằng sau lưng của mình, cơ thể hắn ta ngã xuống khiến mặt đất bị phá hủy.
“Đoàng!”
Trận Sư phá hủy ra một cái hố sâu, hắn ta miễn cưỡng bò người dậy, trong mồm miệng máu tươi chảy tràn lan.
Lâm Huyền đi tới từng bước một, thân kiếm Kinh Hồng lập lòe tia sáng sắc lạnh, Trận Sư thật sự khiến hắn phải thất vọng, hắn chuẩn bị dùng một kiếm chém giết.
Cảm nhận được sát ý khiến người ta sợ hãi tản ra từ người của Lâm Huyền, Trận Sư muốn chạy trốn theo bản năng nhưng toàn thân hắn ta lại mang đầy thương tích, không thể nào chạy nổi.
Nhìn thấy Lâm Huyền đang đến gần, biết sinh mạng của mình không còn kéo dài được lâu nữa, Trận Sư đột nhiên hét to về phía bầu trời phương Tây.
“Lão tổ, mau đến cứu con!”
Trận Sư vừa dứt lời thì một cỗ khí thế to lớn bùng nổ từ phương xa, dùng tốc độ nhanh khiến người ta phải ngạc nhiên đánh úp lại về phía Lâm Huyền.
Lâm Huyền thầm ngạc nhiên, cỗ khí thế ấy rõ ràng là cường giả Hóa Nguyên Cảnh!
Đó chính là cường giả Hóa Nguyên Cảnh chân chính, hoàn toàn khác với tên Trận Sư gà mờ nửa bước hóa nguyên kia.
Một bóng hình màu xám hiện lên trước mặt Lâm Huyền muốn giết hắn, hắn tung một chưởng về phía ngực Lâm Huyền.
Mãi đến lúc này, khi hắn đến, cuồng phong mới bắt đầu dâng trào, hai hàng cây ven đường bị thổi đến khom lưng.
Người đến trước, gió theo sau!
Đây chính là cường giả Hóa Nguyên Cảnh đáng sợ!
Nếu đối phương khăng khăng muốn đánh ra một chưởng ấy thì kiếm Kinh Hồng có thể đâm thủng yết hầu của đối phương.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất