"Cái gì?"
Hôi Trùng lão tổ vô cùng ngạc nhiên trước phản ứng nhanh nhạy và sự tàn nhẫn của Lâm Huyền.
"Muốn lấy mạng của lão phu sao, đúng là mơ mộng hão huyền!"
Hôi Trùng lão tổ cười lạnh một tiếng, thu lại bàn tay vừa đánh một chưởng lên ngực Lâm Huyền, rồi quay sang bắt lấy Kinh Hồng Kiếm đang chuẩn bị đâm vào cổ họng mình kia.
Bốp!
Một âm thanh giòn tan vang lên, Kinh Hồng Kiếm bị đập làm chệch hướng đi rất nhiều, nó lướt qua cổ của Hôi Trùng lão tổ và đâm thẳng về phía trước.
Đâm lệch!
Lâm Huyền khẽ nheo mắt lại, hắn thấy Hôi Trùng lão tổ đang nâng đầu gối lên và hướng về phía bụng mình.
Tốc độ của cường giả Hóa Nguyên Cảnh quá nhanh khiến người khác không thể thấy rõ bóng dáng đâu, hai người còn đứng đối diện nhau nên Lâm Huyền không hề có cơ hội chạy thoát.
Đầu gối của Hôi Trùng lão tổ đè nặng lên bụng Lâm Huyền.
Vốn dĩ Hôi Trùng lão tổ cho rằng Lâm Huyền chỉ đang ở Tụ Khí Cảnh tầng ba nên chắc chắn không thể chống đỡ được.
Thậm chí hắn còn tưởng tượng ra cảnh cột sống của Lâm Huyền bị đứt gãy và bật ra khỏi lưng.
Nhưng Lâm Huyền chỉ cúi người một chút, sau đó bị nguồn lực khổng lồ húc bay, va chạm làm gãy mấy cây đại thụ mới dừng lại.
Hôi Trùng lão tổ khẽ nhíu mày, nhìn Lâm Huyền ở phía xa, thấy hắn đứng lên, không xét đến vết máu trên khóe miệng, nét mặt hắn không hề hiện lên chút đau đớn nào.
Hắn nhớ lại cảm giác vừa rồi lên gối đánh vào bụng Lâm Huyền, như thể đụng phải một lớp bảo vệ cực kỳ cứng rắn vậy.
"Tiểu tử này có bảo vật hộ thân sao?"
Có thể ngăn chặn được chiêu tấn công của cường giả Hóa Nguyên Cảnh, e rằng đây là Địa cấp pháp bảo!
Nghĩ đến đây, trong lòng Hôi Trùng lão tổ lập tức nóng lên.
Địa cấp pháp bảo rất hiếm, đặc biệt hắn lại theo tà võ, không thể công khai xuất hiện trước mặt các võ giả khác được, nên muốn lấy được bảo vật thực sự rất khó khăn.
Mặc dù là võ giả Hóa Nguyên Cảnh, còn được tôn lên làm lão tổ, nhưng thực ra lại rất nghèo, trong tay cũng không có lấy một bảo vật.
"Tiểu tử này thật đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, bảo vật trên người hắn phải là của ta!"
Trận Sư phía sau vừa định lên tiếng giải thích Lâm Huyền không có bảo vật hộ thân thì thấy Hôi Trùng lão tổ đang ở trước mặt vụt cái đã biến mất.
Hôi Trùng lão tổ lại đến trước mặt Lâm Huyền đánh giết lần nữa, hắn dùng lòng bàn tay đập vào ngực Lâm Huyền.
Lâm Huyền lại bay ra, người đập xuống đất tạo thành một cái hố sâu.
"Không hổ danh là Hóa Nguyên Cảnh, sức mạnh dồi dào!"
Vì có Bá Thể Thần Công nên Lâm Huyền không bị thương nặng, nhưng không tránh khỏi bị tức ngực.
Sau khi bị đánh bay hai lần, Lâm Huyền không hẳn không thu được gì, ít nhất hắn đã đoán ra được cảnh giới của đối phương.
Hóa Nguyên Cảnh tầng hai!
Tuy nhiên, người tu luyện tà pháp lại dựa vào việc hấp thụ nguyên khí của người khác để nâng cao tu vi của bản thân, nền tảng không được ổn định, nên thực lực cũng giống như võ giả Hóa Nguyên Cảnh tầng một.
Lâm Huyền khẽ thở dài.
"Chênh lệch giữa Hóa Nguyên Cảnh và Tụ Khí Cảnh lớn hơn nhiều so với chênh lệch giữa Tụ Khí Cảnh và Luyện Thể Cảnh."
"Thực lực của ta vượt xa so với một võ giả Tụ Khí Cảnh tầng chín bình thường, nhưng đứng trước mặt Hôi Trùng lão tổ thì cũng không có chút lợi thế nào."
"Tốc độ còn kém hơn nhiều."
"Cho dù có Bá Thể Thần Công hộ thể, nhưng nếu đánh tiếp thì ta cũng chỉ làm bao cát cho Hôi Trùng lão tổ mà thôi!"
"Hôm nay đến đây thôi, chờ đến khi thực lực tăng lên, ta sẽ tìm hắn gây sự tiếp!"
Lâm Huyền nheo mắt nhìn về Trận Sư phía sau Hôi Trùng lão tổ, trong mắt thoáng hiện lên sát ý.
"Hôi Trùng lão tổ đập ta hai chưởng, ta cũng phải đáp lễ mới được."
Phong cách của Lâm Huyền từ trước đến nay rất đơn giản, ngươi đánh ta một lần, ta đánh ngươi mười lần, nếu đánh không lại thì ít nhất cũng phải cắn lại một cái mới được.
Hôi Trùng lão tổ lại đến trước mặt Lâm Huyền lần nữa, tốc độ của cường giả Hóa Nguyên Cảnh tăng vọt, bao trùm lấy Lâm Huyền.
Hắn cười nói.
"Tiểu tử, nếu ngươi cởi bỏ bảo vật hộ thân trên người ra, không chừng lão tổ ta sẽ tha cho ngươi, không giết chết ngươi đấy."
Lâm Huyền khẽ cười lạnh, xem ra đối phương coi Bá Thể Thần Công của hắn là bảo vật hộ thân.
"Lão bất tử, ngươi bị ngốc sao? Ta đeo bảo vật hộ thân trên người khiến ngươi không thể làm gì ta, giờ ta cởi ra, chẳng phải sẽ bị ngươi đánh chết sao?"
Nụ cười của Hôi Trùng lão tổ nhạt dần, Lâm Huyền chế giễu càng khiến sắc mặt hắn trở nên khó coi hơn.
"Tiểu tử, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, vì ta không muốn làm hỏng bảo vật trên người ngươi nên mới không xuất ra thực lực thật sự thôi."
"Nếu ngươi cứ mê muội không tỉnh ngộ, vậy thì lão tổ ta sẽ vặn đầu ngươi xuống rồi dùng làm bầu rượu đấy."
Lâm Huyền không hề sợ hãi.
"Vậy cứ thử xem!"
Hôi Trùng lão tổ tức giận quát một tiếng, sau đó đưa tay đánh tới.
"Là ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết!"
Khí thế cuồng bạo tuôn ra từ lòng bàn tay của Hôi Trùng lão tổ, tạo thành một trận gió lớn, thổi ngã hai cây đại thụ sau lưng Lâm Huyền.
Lâm Huyền gần như không thể mở mắt do cơn gió lớn, uy lực của một chưởng này mạnh hơn nhiều so với hai chưởng lúc trước.
Thực lực của Hôi Trùng lão tổ thật sự rất mạnh!
Nếu bị một chưởng này đánh trúng, cho dù Lâm Huyền có Bá Thể Thần Công hộ thân, sợ rằng cũng không tránh khỏi việc hộc ra máu.
Lâm Huyền không trốn tránh, ánh mắt hắn vô cùng sắc bén, bắt đầu ngưng tụ hồn lực.
Hồn lực ngưng tụ giữa đôi lông mày của Lâm Huyền, bắt đầu đè nén.
Gấp đôi!
Gấp đôi nữa!
...
Gấp tám!
Gấp chín!
Gấp mười!
Hồn lực nặng nề được Lâm Huyền đè nén lại gấp mười lần, biến thành một cây hồn châm mỏng hơn cả sợi tóc.
Hồn châm vô hình, không nhìn thấy được bằng mắt thường.
Trong lòng Hôi Trùng lão tổ hỗn loạn, hắn không hiểu sao lại cảm nhận được sự nguy hiểm.
"Sao một tiểu tử Tụ Khí tầng ba lại có thể đem lại cho ta cảm giác nguy hiểm như vậy chứ?"
"Nhất định phải giết chết kẻ này, không thể để cho hắn sống được!"
Hắn huy động nguyên khí, đánh một chưởng về phía Lâm Huyền, uy lực tăng lên gấp ba lần!
Lâm Huyền khẽ hít sâu một hơi, phi hồn châm ngưng tụ ra.
"Phi Châm Thuật!"
Hồn châm bay ra, đâm vào lòng bàn tay của Hôi Trùng lão tổ.
"Vù!"
Đột nhiên Hôi Trùng lão tổ hít sâu một hơi, hắn cảm thấy dường như có một cây châm cứng đang đâm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn không chịu nổi, theo cánh tay mà lan lên bả vai!
Phi Châm Thuật làm tổn thương linh hồn!
Nỗi đau của linh hồn còn mạnh hơn nỗi đau của thể xác gấp trăm lần!
"Cái gì!"
Hôi Trùng lão tổ không thể chịu đựng được cơn đau dữ dội, hắn thu tay lại, khoanh tay và gào lên một tiếng đau đớn.
Lâm Huyền rất mong chờ cơ hội này, hắn vừa mới luyện thành công Phi Châm Thuật, trong thời gian ngắn chỉ có thể thi triển một lần, nếu xuất thủ với Hôi Trùng lão tổ vào lúc này, vậy thì cơ hội thành công sẽ không quá lớn.
Nhưng mục tiêu của hắn là Trận Sư!
"Thần Đạo Thân Pháp!"
Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Thân Pháp, chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt Trận Sư.
Hắn không chút thương tiếc mà chém Kinh Hồng Kiếm trong tay về phía cổ của Trận Sư!
Trận Sư hoảng sợ hét lên.
"Lão tổ cứu ta!"
Nhưng lời còn chưa kịp dứt thì đầu hắn đã bay lên trời.
Kẻ xấu làm chuyện ác đã bị Lâm Huyền chém chết chỉ bằng một nhát kiếm!
Hôi Trùng lão tổ nghe thấy tiếng kêu cứu của Trận Sư, hắn cố nén nỗi đau nơi cánh tay mà quay người lại, đúng lúc nhìn thấy Kinh Hồng Kiếm chém xuống.
Hắn trừng to hai mắt, vô cùng tức giận.
"Tiểu tử, ta phải giết ngươi!"
Tà pháp mà Hôi Trùng lão tổ tu luyện phải có Trận Sư bên cạnh trợ giúp, một khi Trận Sư chết đi, có lẽ tu vi của hắn sẽ không tiến bộ được trong một khoảng thời gian dài.
Vậy nên hắn tức giận là phải!
Hắn nghiêng đầu nhìn một cái, thấy vô số con côn trùng màu xám đang vỗ cánh lao về phía mình!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất