Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Đỗ Mục trưởng lão chỉ nói một nửa nhưng Lâm Huyền đã hiểu được ý tứ của nửa lời còn lại.  

             Võ đấu liên châu, mỗi châu đều có năm người thi đấu.  

             Có thể trở thành một trong những người dự thi vốn dĩ đã là một loại vinh quang, được công nhận bản thân xuất chúng trong châu rồi! Không biết có bao nhiêu đệ tử nội môn nhìn chằm chằm vào vị trí thi đấu kia với ánh mắt đỏ bừng.  

             Lăng Phong là thiên tài đầu tiên của Càn Long Tông, không ai dám đi cướp vị trí của hắn cả.   

             Quan Tử Ngạo là tiểu công tử của phủ Càn Châu, không một ai cướp được vị trí thi đấu từ trong tay hắn.  

             Ba vị trí còn lại kia, cho dù có đánh nhau vỡ đầu đi nữa thì bọn họ cũng phải đoạt lấy được một cái. Nhưng mà tông môn lại nói cho bọn họ biết, ba cái vị trí này đã được phân cho Lâm Huyền, Phạm Hổ và Dịch Thiên Vũ rồi. Tin tức này đã khiến cho tất cả đệ tử nội môn hoàn toàn phẫn nộ.  

             Dịch Thiên Vũ, đệ tử thân truyền của Đỗ Mục trưởng lão, thiên phú võ đạo của nàng rất kinh người, tuy rằng không thể so sánh với Lăng Phong nhưng cũng có thể coi là xuất chúng. Thế nhưng nàng chỉ mới vào trong môn vỏn vẹn có một năm, cảnh giới cũng chỉ là Tụ Khí Cảnh tầng một, thế mà lại để cho nàng có được một vị trí dự thi.  

             Bọn họ không phục!  

             Lâm Huyền, nghe nói đó là một người rất lợi hại, ngay cả trưởng lão ngoại môn mà cũng giết, nhưng bọn họ cũng có nghe qua tu vi của đối phương chẳng qua cũng chỉ là Tụ Khí Cảnh tầng ba, so với đệ tử đứng đầu nội môn thì vẫn chưa sánh bằng.  

             Vẫn không phục!  

             Về phần Phạm Hổ? Đây là nhân vật của tông môn nào, bọn họ đều chưa từng nghe qua.  

             Cho một người như vậy một vị trí thi đấu.  

             Tất nhiên là càng không phục!  

             Không phục tư cách thi đấu của ba người, tất cả đệ tử nội môn đều phẫn nộ, cơn giận bộc phát, bọn họ đến tìm trưởng lão kháng nghị, tìm đến thế lực phía sau gia tộc kể khổ. Cho dù là đại trưởng lão đã tự mình cho Lâm Huyền một vị trí cũng cảm thấy vô cùng đau đầu.  

             Trong những trận võ đấu liên châu trước đây, xếp hạng của Càn Châu thật sự quá thấp, Càn Long Tông cũng bị các thế lực lớn ở Càn Châu chất vấn. Đại trưởng lão có lòng để ba vị trí cho ba người Lâm Huyền cũng đã phải băn khoăn rất nhiều lần.  

             Đỗ Mục trưởng lão tiếp tục nói:  

             “Ý của đại trưởng lão là dựa theo kế hoạch ban đầu, tuyển chọn từ luận võ trong môn để cho các đại gia tộc một cái công bố.”  

             Trong lời của Đỗ Mục trưởng lão ẩn chứa sự bất lực sâu sắc.  

             Lâm Huyền không thèm để ý đến một chút nào.  

             “Không thành vấn đề, ba người chúng ta tham gia là được. Đợi đến khi Phạm Hổ và Dịch Thiên Vũ xuất quan thì phiền ngài sắp xếp một chút.”  

             Đỗ Mục trưởng lão gật đầu, Lâm Huyền có thể thông cảm được nên hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Với Tụ Khí Cảnh tầng sáu của Lâm Huyền bây giờ thì tuyệt đối có thể càn quét toàn bộ nội môn. Chẳng qua là hắn có chút lo lắng cho hai người trong tháp mà thôi.  

             Thời gian trôi qua chưa đến ba trăm ngày, tu vi Tụ Khí Cảnh tầng một của Dịch Thiên Vũ có thể tăng được bao nhiêu đây chứ?  

             Về phần Phạm Hổ… Trước khi tiến vào tháp, hắn mới đột phá đến Tụ Khí Cảnh…  

             Hai người này, đối mặt với khiêu chiến của cả nội môn thì thật sự có phần thắng ư?  

             Có điều, khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Lâm Huyền, trong lòng hắn lại có chút cảm giác chờ mong mơ hồ.  

             Thời gian ba ngày thoáng chốc đã qua.  

             Pháo hoa trong chén rượu cuối cùng trên tháp Khôi Lỗi đã bị dập tắt. Nguyên khí thiên địa vốn dĩ đang cuồn cuộn không ngừng hội tụ tại tháp Khôi Lỗi cũng chậm rãi tản đi.  

             Lâm Huyền và Đỗ Mục trưởng lão đứng trước tháp Khôi Lỗi, phía sau bọn họ còn có các đệ tử nội môn vì nghe tin nên chạy tới. Liếc qua thì có khoảng chừng trăm người.  

             Trong mắt những người này đều có một tia phẫn nộ, bọn họ nhìn về phía Lâm Huyền, tựa như muốn băm thịt của hắn ra thành một khối. Bọn họ hận không thể động thủ ngay lập tức, để chứng minh với tông môn rằng mình có tư cách đạt được vị trí tham gia võ đấu liên châu hơn Lâm Huyền nhiều!  

             Đương nhiên là bọn họ cũng hiểu được đạo lý hồng mềm dễ nắn nên thay vì khiêu chiến Lâm Huyền, người đã từng chém giết trưởng lão ngoại môn thì không bằng khiêu chiến hai người trong tháp thì hơn. Với thời gian ba trăm ngày ngắn ngủi, hai người kia tăng lên được một tầng cảnh giới là đã quá lắm rồi. Nhất là Phạm Hổ, cho dù hắn có đột phá Tụ Khí Cảnh thì chẳng qua cảnh giới của hắn cũng chỉ là Tụ Khí Cảnh tầng một mà thôi. Tồn tại bên trong cánh cửa kia, dù là ai đi nữa thì bọn họ cũng có thể giẫm hai cước.  

             Cảm nhận được địch ý nồng đậm phía sau, khóe miệng Lâm Huyền khẽ nhếch lên một nụ cười.  

             Nguyện vọng của mấy người này nhất định sẽ tan thành mấy khói.  

             “Cọt kẹt!”  

             Nương theo một tiếng kẽo kẹt nặng nề vang lên, cánh cửa sắt của tháp Khôi Lỗi chậm rãi mở ra.  

             Có hai bóng người xuất hiện phía sau cánh cửa.  

             Dịch Thiên Vũ vẫn sạch sẽ gọn gàng động lòng người như trước đây, một hạt bụi cũng không nhiễm phải, trông giống như thần nữ hạ phàm.  

             Mà bộ dáng của Hổ Mập lại là một đầu đầy cặn dầu, hai má lún phún râu, muốn có bao nhiêu lôi thôi nhếch nhác là có bấy nhiêu lôi thôi nhếch nhác. Thậm chí đến cả Lâm Huyền đang đứng cách đó rất xa cũng có thể ngửi thấy mùi hôi thối trên người hắn.  

             Xem ra Hổ Mập thật sự đã tu luyện rất cực khổ, chỉ là cái hình thể này của hắn sao lại không gầy đi mà lại còn mập thêm nữa thế?  

             Lâm Huyền đi lên phía trước, Dịch Thiên Vũ mỉm cười với Lâm Huyền, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành: “Thiên Vũ không phụ kỳ vọng của quân.”  

             Lâm Huyền im lặng, tại sao sau chín tháng không gặp mà nàng vẫn còn văn vẻ lịch sự vậy chứ?  

             Mãi đến khi thấy Dịch Thiên Vũ che miệng cười thì Lâm Huyền mới ý thức được Dịch Thiên Vũ đây là đang trêu chọc hắn.  

             Lâm Huyền cảm thụ khí thế tản ra từ trên người Dịch Thiên Vũ, trong lòng cảm thấy thản nhiên, vô cùng vui mừng.  

             Tụ Khí Cảnh tầng bốn!  

             Cảnh giới tăng lên ba tầng!  

             Đối với kết quả này, ngoài Lâm Huyền ra thì còn có cả Đỗ Mục trưởng lão cũng mừng như điên.  

             Dựa theo kế hoạch bồi dưỡng của hắn thì nếu Dịch Thiên Vũ muốn tăng lên tới cảnh giới như bây giờ, ít nhất cũng phải cực khổ tu luyện sáu đến bảy năm mới có thể đạt tới được.  

             Nhưng Lâm Huyền lại chỉ dùng thời gian không đến ba trăm ngày là đã để cho đệ tử của mình tăng lên ba tầng cảnh giới rồi?  

             Quá kinh khủng!  

             Cũng một bộ dáng trợn mắt há hốc mồm đó còn có cả một đám đệ tử nội môn đang vây xem.  

             Vốn dĩ bọn họ đến đây để cười nhạo, nhưng với cảnh giới hiện tại của Dịch Thiên Vũ, phần lớn bọn họ đều không dám đi lên ứng chiến nữa. Ánh mắt của đám người này đồng loạt nhìn về phía Hổ Mập.  

             Hổ Mập không che giấu cảnh giới của mình.  

             Là Tụ Khí Cảnh tầng ba!  

             Đa số đều tỏ ra thất vọng, nhưng cũng có một số người cảm thấy vui mừng.  

             Tụ Khí Cảnh tầng ba cũng không phải là không thể khiêu chiến mà!  

             Chẳng qua là bọn họ không phát hiện, khí thế tản ra từ trên người của Hổ Mập vô cùng hùng hậu, nó mang theo một loại cảm giác tang thương và bễ nghễ liếc nhìn thiên hạ.  

             Đây chính là Long Uy!  

             “Lâm Huyền, Béo gia ta đây đã hấp thu hết ba giọt long tủy rồi đó!”  

             Không cần Hổ Mập nói rõ thì Lâm Huyền cũng đã nhìn ra, hiệu quả Hổ Mập hấp thu long tủy còn tốt hơn trong dự đoán của hắn một chút.  

             “Công pháp ta dạy cho ngươi đâu?”  

             Trước khi đi, Lâm Huyền đã sao chép một quyển công pháp thích hợp cho Hổ Mập tu luyện nhất từ bên trong Thần Sơn.  

             Phong Vân Hóa Long Quyết!  

             Kỳ lân há lại là vật trong ao, vừa gặp phong vân đã lập tức hóa thành rồng!  

             Bản võ kỹ này có tổng cộng chín tầng, tất cả đều là công pháp của một cường giả Chí Tôn kiếp trước, cứ một công pháp là lại tương ứng với một đại cảnh giới, đủ để cho Hổ Mập tiến thẳng đến cảnh giới Chí Tôn!  

             Hổ Mập nắm chặt tay, khớp xương kêu răng rắc,  

             “Yên tâm đi, huynh đệ ngươi luyện tốt lắm đấy!”  

             Lâm Huyền lại nhìn về phía Dịch Thiên Vũ, hắn cũng đã để lại cho Dịch Thiên Vũ một quyển công pháp.  

             Băng Thanh Ngọc Nữ Quyết!  

             Cũng là tuyệt thế công pháp có thể tiến thẳng đến cảnh giới Chí Tôn!  

             Dịch Thiên Vũ mỉm cười, ba trăm ngày thăng cấp của nàng chính là câu trả lời tốt nhất.  

             Lâm Huyền xoay người nhìn về phía một trăm đệ tử nội môn đến khiêu chiến: “Những người này đến đây để cướp tư cách tham gia võ đấu liên châu của chúng ta.” Hắn ngoắc ngoắc tay với đám đệ tử này.  

             “Đừng có phiền toái nữa, tất cả các ngươi cùng lên đi! Nếu các ngươi có thể thắng thì ba vị trí thi đấu này của chúng ta đều là của các ngươi.”  

             Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều cảm thấy kinh hãi, ngay cả Đỗ Mục trưởng lão cũng ngây dại. Ba người đối chiến trăm người, đây là ngạo mạn cỡ nào cơ chứ!  

             Hắn vừa mới định ngăn cản thì đã nghe được có người trong những đệ tử nội môn nổi giận gầm lên:  

eyJpdiI6IkRtVXFJN3ZsTUtRRTVwV1pRajZXQkE9PSIsInZhbHVlIjoiakhyeFlJQkNmMk9aKzBsY1FWMUtva0llMFJiRXZQcXh4THpJbm0zQWdnZXJjMldUemd1dUVScEtZQm84SGgyZG1JbGJNOU1ySTF0djVwa3BSN1JKK3pHOGJTQ3VaXC85dlBHOWpsNUZKa2tsUzVYWEIwTUlUSGF0RUNDOTVyTmxaRWpIOEJZWDV3TndOT2prMGsyZG1ZMGFyRVE0WlNxSjlKaUJYOFBsRkYrYm5yYmFPOHc5YXBmdVNMYUJtS0s0YngraG90dlVWY3NsZmZFd3FOK1ljdHNXSmtZcVc2RkNubDhWMXdrQmVTejhGZ1hCMXBGeGJJeEJveHVoQWtxZWh6MWc5ZFlVbGpLd0xjV2RTeW8raTJnK0p3SEY1ckpBZlZkWFhIWm5ENnAwPSIsIm1hYyI6IjBiMTBjZTk5NDFiNmY5OGZiY2JhNjZkMDQ4OTA3NTg4ZTFhNzUyNmYyZTg2MDU2NmE5ZjY4MDFlZjE2YjM4Y2EifQ==
eyJpdiI6Ik1YU2tWeEhTdXpRMUo3U0pQcU9aNFE9PSIsInZhbHVlIjoiN3N4U2FxYUtQWURWMzVsUTVKSzNhMWhka25hU09YUkE4RzQ4TWpWQnA2NlI3TUl4aWJ5UVhmK0h3ZW5tdzBlWHcrMmM1XC91bmR2ZHdKb0tXa3FoZGN0Y0hhYVRuQVlBbzRGcVdOdUdtd0hQWEVGMDBFaUgwcVVEWndBTTdNc0NSaXhGNjBTYlhlWGI2MVltQW9GUndBR01MekQ0cEg4NHlycXdGRnZlTnNGTjBsTWNZVDdpc240bldYaU8rVmRIejc4VEQ2MTBkTHlmSlg0dUZzWUt1OENpRk5XZHdhbWdxT0lHWnZicTBmd0pPSExEOEhicUVuYU55eGpYakpmaTBlQXhoWDFZbHlmYXB5S3N5amZtK21JeTdQS3Vwc0tjQ2RMdGJ4Tjk3TUhrXC8wVHNzNWlISjE4T3Y2NGRxeXRZd0M2enhwMDgzcHBkVENSQlwvSUJ6bTZxV09mVU9FVzMzZll4azR5NDFGSHR3djVmV20rSVVYa3VGOWJcLzUxMXZPZVd0bFZHYWVXR1IzOW9XUFAwUDcxZ2ZUVHVCYWJ2TVdQR0FYQ0wzMXF6RWhLY1NoMmZRbTNcLzUyK204UUFGMEkxOVhabHZKaVJXc0FNZHdzTnZSbU5sc3N1djZEU1VzYVNLS253ckZOaHB4bTJPdGc4M2M2em5IN09XU2RsZ1ZzeVVnYnhUVzU1WVljU3NcL2hUb09GRmRHSklTVk50NlZvb010MUwrUDRnRXRXRGJYZG1rNlIrM0lBOWhtZWpyT01nRG9uK08xcDk0XC9YRHRuZ1VFQmNRdUJpTHpjQ3k3VnF5eWx2UHFFNk5NVlhiNmg1ZUdSZVB1UzBWY1lTWmkxUjI1OXUrVHd4TkVia0xzSlhDZUFwdUhrNjdnUVVqOFJaQ2YwXC9hV2RtXC92Z0M1XC9uM0FsZVwvQnZGb1gxcHVYREZrMFZlckdncm9cL0VtOFNtMGtzNUg4V3UwQlFUNVBPNXZrV2syXC9ZNTlPXC9YWm9STHliUE42UWE2aE5CT0JReGF1UlN2ODUzSHk5Ymp1RTVyUHVYVFRtYzdITFhJQXNmNTdzRFVGb1hrendyaFlaS3ZFcnJWNGx1XC9BUlFCNkJ2bHhQSSIsIm1hYyI6IjQ0MGVkNTFmZTM3MDcwYmVlZWI2Mjc4YTdlNWYxOTI4MTMxYWIwZDI5MjIxODVkYmVhZDJjM2VkNjg5MGRmMDgifQ==

             “Đối phó với đám lóc chóc này, chỉ cần hai người bọn họ là đủ rồi!”

Ads
';
Advertisement