Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Nghe Lâm Huyền nói, Đỗ Mục trưởng lão ngây ngẩn cả người.  

             Đối phó với hơn một trăm đệ tử nội môn Tụ Khí Cảnh, chỉ cần hai người Phạm Hổ và Dịch Thiên Vũ là đủ rồi? Sao có thể được chứ?  

             Dịch Thiên Vũ với Tụ Khí Cảnh tầng bốn thì thôi đi, ít ra nàng cũng được coi là xuất sắc ở trong nội môn. Nhưng cảnh giới của Phạm Hổ chỉ là Tụ Khí Cảnh tầng ba thôi, phần lớn đệ tử nội môn đều ở cảnh giới này!   

             Nếu như là võ giả Tụ Khí Cảnh tầng ba do gia tộc bình thường bồi dưỡng ra thì cõ lẽ không cần quá mức để ý, dù sao tài nguyên của một gia tộc vẫn có hạn. Nhưng đây lại là đệ tử nội môn do Càn Long Tông bồi dưỡng ra! Là võ giả tinh anh dung hợp với tài nguyên của toàn bộ Càn Châu bồi dưỡng ra đó.  

             Cảnh giới ngang nhau, có thể lấy một địch ba đã là tốt lắm rồi, dù sao ai cũng không thể là loại yêu nghiệt như Lâm Huyền được. Hơn nữa… Hôm nay trong số các đệ tử nội môn ở đây còn có cả đệ tử Tụ Khí Cảnh tầng năm!  

             Trước khi Lâm Huyền tiến vào tông môn, bọn họ chính là đệ tử mạnh nhất trong môn, trừ Lăng Phong ra!  

             Phạm Hổ và Dịch Thiên Vũ còn hơn kém hai tầng cảnh giới, làm sao có thể thắng đây chứ? Cho dù Đỗ Mục trưởng lão có tin tưởng Lâm Huyền đến đâu đi chăng nữa thì lúc này hắn cũng không cách nào tin được hai người Phạm Hổ và Dịch Thiên Vũ có thể thắng được toàn bộ nội môn.   

             Trận chiến vừa bắt đầu, ba tên đệ tử nội môn cảnh giới tụ khí tầng ba đã dẫn đầu đi tới trước mặt Hổ Mập.  

             “Tiếp chiêu!”  

             Ba người đồng thời thi triển quyền kỹ, từng người đánh về phía mặt, ngực và phần dưới bụng của Hổ Mập. Một thể ba nơi, tránh cũng không thể tránh được!  

             Trên mặt ba tên đệ tử này đều lộ ra nụ cười khinh miệt, dám không đặt toàn bộ nội môn vào trong mắt, cũng không biết ba người này lấy dũng khí từ đâu ra. Hôm nay họ phải dạy dỗ ba tên này một trận mới được!  

             Trước tiên là đánh Hổ Mập, sau đó lại đi tìm Lâm Huyền gây phiền toái.  

             “Ầm!”  

             “Ầm!”  

             “Ầm!”  

             Ba tiếng ầm ầm nặng nề vang lên, ba tên đệ tử chỉ cảm giác được nắm đấm của mình run lên một trận, phảng phất như đánh vào tấm thép vậy.  

             Bọn họ nhắm mắt lại, Hổ Mập đang cười khinh bỉ nhìn bọn họ.  

             “Tay có đau không?”  

             Quá đau!  

             Ba người dùng toàn lực vào một kích, thế mà Hổ Mập vẫn cứ đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Sức mạnh to lớn bị bắn ngược trở lại, xương tay của cả ba thiếu chút nữa đã bị đánh cho gãy. Bọn họ đều mở to hai mắt, một vẻ không dám tin vào mắt mình.  

             Đều là Tụ Khí Cảnh tầng ba, nhưng Hổ Mập lại lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy, có thể đồng thời ngăn lại công kích của ba người bọn họ chứ?  

             “Tới lượt Béo gia rồi!”  

             Hổ Mập đưa tay bắt lấy cánh tay hai ngươi rồi dùng sức ném, hắn coi hai người như bao cát mà ném đi một khoảng cách rất xa, đập vào một mảnh trong đám người.  

             Người còn lại lộ ra vẻ hoảng sợ, hắn đã hiểu được, tuy rằng cảnh giới giống nhau, nhưng mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Hổ Mập. Hắn muốn lập tức chạy trốn, nhưng còn chưa kịp thi triển trận pháp thì Hổ Mập đã bắt tới rồi.  

             “Ầm!”  

             Người nọ cũng không thoát khỏi vận mệnh bao cát, sau khi ba người bị ném đi, cả ba đều đầu váng mắt hoa mà nằm trên mặt đất. Chỉ với công pháp trong chốc lát thôi mà Hổ Mập đã giải quyết được ba người, khiến sáu bảy người bị thương. Mà cảnh giới của Dịch Thiên Vũ còn cao hơn Hổ Mập một bậc.  

             Số đệ tử nội môn đánh về phía nàng càng ngày càng nhiều, liếc mắt một cái nhìn lại đúng đã có đến mười người!  

             Ba người Tụ Khí Cảnh tầng bốn, bảy người đỉnh cao Tụ Khí Cảnh tầng ba.  

             Đỗ Mục trưởng lão đứng xem mà trong lòng xoắn lại, thậm chí hắn còn chuẩn bị ra tay cứu lấy đệ tử của mình.  

             Nhìn sư huynh sư đệ đồng môn đánh về phía mình, ánh mắt của Dịch Thiên Vũ vô cùng bình tĩnh. Đôi mắt của nàng tựa như một dòng nước trong vắt, không chút gợn sóng. Dịch Thiên Vũ vươn cánh tay mảnh khảnh của mình ra, chiếc nhẫn trên ngón út hơi lóe lên, một thanh trường kiếm lập tức xuất hiện trong tay nàng.  

             Nàng không rút kiếm ra mà chỉ nắm lấy vỏ kiếm rồi chém về người phía trước!  

             Không khí vốn rất khô ráo bây giờ lại bỗng nhiên trở nên ẩm ướt, quần áo của rất nhiều người đều bị hơi nước làm cho ướt.  

             “Gào!”  

             Tiếng long ngâm đột nhiên vang lên, một con Thủy Long to bằng cánh tay ngưng tụ từ bốn phía vỏ kiếm mà thành.  

             “Thủy Long Kiếm Pháp!”  

             Thủy Long uốn lượn thân thể dài của mình, vờn quanh vỏ kiếm, trong miệng phát ra long ngâm kinh động đất trời, xông về phía trước.  

             Đừng nhìn hình thể Thủy Long không lớn mà xem thường, khí thế của nó thật sự kinh người vô cùng. Đệ tử Tụ Khí Cảnh tầng bốn đứng trước mặt Dịch Thiên Vũ cũng phải run rẩy vài cái, trong mắt toát lên vẻ hoảng sợ.  

             Hắn vô cùng chắc chắn, nếu mình nhận lấy một kích chính diện này, sợ rằng ít nhất cũng sẽ bị trọng thương.  

             Đỗ Mục trưởng lão ở một bên cũng căng thẳng mặt mày.  

             Thủy Long Kiếm Pháp là do hắn sáng tạo nên, tổng cộng có hai tầng, nhưng Thủy Long Kiếm Pháp mà Dịch Thiên Vũ thi triển lại có chút khác biệt.  

             Thủy Long Kiếm Pháp mà Dịch Thiên Vũ thi triển mạnh hơn!  

             “Chẳng lẽ là tầng thứ ba sao…”  

             Đỗ Mục trưởng lão khiếp sợ nhìn về phía Lâm Huyền ở bên cạnh, hắn hiểu rõ đồ đệ của mình tuy rằng có thiên phú võ đạo, nhưng để hoàn thiện Thủy Long Kiếm Pháp thì tuyệt đối không thể làm được.  

             Có thể làm được điều này, chỉ có thể là người thần bí phía sau Lâm Huyền mà thôi!  

             Hắn nghĩ thầm trong lòng: “Lão tiền bối chỉ đạo Lam Huyền, đến tột cùng là ai cơ chứ?”  

             Đỗ Mục trưởng lão hít sâu một hơi để bản thân tỉnh táo lại, hắn lại nhìn về phía Dịch Thiên Vũ và Phạm Hổ, bỗng nhiên có lòng tin đối với bọn họ.  

             Nói không chừng hai người này… Thật sự có thể làm nên phép lạ!  

             Đám người phía trước Dịch Thiên Vũ nhao nhao né tránh, mặc dù Thủy Long bay xa rồi cũng không dám tới gần. Bọn họ cũng không ngốc, nếu như đánh ở những nơi nhiều nước như sông hồ thì uy lực của Thủy Long mà Dịch Thiên Vũ vừa chém ra ít nhất cũng phải tăng lên đến mười lần!  

             Nếu thật sự là vậy thì giờ phút này, chỉ sợ bọn họ đã sớm đi đời nhà ma rồi.  

             Thua. Bọn họ thua đến tâm phục khẩu phục.  

             Nhưng đương nhiên cũng có người chưa từ bỏ ý định, một đệ tử đỉnh phong Tụ Khí Cảnh tầng bốn đứng chắn trước người Hổ Mập. Hắn trầm giọng nói: “Ngươi rất mạnh, nếu cảnh giới của ngươi và Dịch Thiên Vũ giống nhau thì tất nhiên ta sẽ chấp nhận thua. Nhưng với võ đấu liên châu, người dự thi sẽ đại biểu cho thể diện của cả Càn Châu, Tiền Phong ta đây mạnh hơn ngươi nên tất nhiên phải tranh giành một trận!”  

             Cùng lúc đó, trước mặt Dịch thiên Vũ cũng xuất hiện một người.  

             Cảnh giới của người này là Tụ Khí Cảnh tầng năm!  

             Biểu tình của Đỗ Mục trưởng lão hơi tối lại, ở trong nội môn, đây là người có thực lực gần bằng với đệ tử Lăng Phong nhất, Hồ Lộ.  

             Thấy hai người này ra tay, những đệ tử còn lại đều nhao nhao lùi về phía sau, bọn họ đã chấp nhận thực lực của Dịch Thiên Vũ và Phạm Hổ, tự nhận bản thân không bằng nên cũng không cưỡng cầu nữa.  

             Mỗi người Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ ra một chiêu lập tức khiến cho trăm đệ tử nội môn tâm phục khẩu phục.  

             Bọn họ muốn thuận lợi lấy được vị trí thi đấu thì chỉ cần đánh bại hai người trước mặt là được.  

             Hổ Mập nhìn vẻ mặt Tiền Phong ngưng trọng, hắn duỗi thắt lưng, xương cốt toàn thân tựa như pháo nổ, kêu lên răng rắc.  

             “Có bản lĩnh gì thì cứ việc xuất ra đi, Béo gia ta gần ba trăm ngày không tắm rửa rồi, ruồi nhặng trên người làm thối muốn chết, đánh xong ta sẽ đi tắm rửa lập tức!”  

             Thấy bộ dáng Hổ Mập không có chút sốt sắng nào, trong lòng Tiền Phong cảm thấy tức giận.  

             “Phô trương thanh thế!”  

             Cổ tay hắn run lên, hai thanh chùy sắt lần lượt rơi vào hai tay trái phải của hắn. Cổ tay Tiền Phong như bị nhấn xuống, vừa nhiền liền biết chùy sắt vô cùng nặng nề, e là mỗi một thanh đều phải nặng tới ba ngàn cân. Hắn dùng sức va hai thanh chùy nặng lại với nhau.  

             “Keng!”  

eyJpdiI6IkVPWGxXelRWVUtcL2tNY0NBeWNyTjRnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IldzRkE1a1BsRVFOVFVEUFwvSGVjNk9KMHdcLzJrTXRcL1phQnhrVmIyT2twQkN2V2FMVVhBMitZNE1TaE1FN0Nobk05eTFUOTZ5QUlJRmlHV2FUMGRWMFlTVWVpVFg0S0Vsb21YeEp3Ukh0OGoyQ09xZU1WZWNXbFR2bVBWMFJjNHk2QXMwODFlRDRTOHVxK1dRQzY5NGNkT2ZVN1Y4Y3dPZEk4azVlSmVQcE1KXC94SjNZUkhXaVhcL25IUlE3YVVwaXpsRWRLSzVcL3piNzg0NWhCQnN3cThTUWU5RFVkdnBaV2tOM0t5RlwvUStuNWtKMzNuMmNva25UMHNSbTlIRzBwdTJUY2dCN2ZGbXhDdEJoQjFIMEl1eDFJb1RhRFViRXR4dDlBQ2RwYnZiXC9xVG5DaU5jWlVBY1ZjNkcrUE5INXpGQVFxSE40WmV0RlgyRG9ZcHJoXC9UcWNYYnVkRDJiVEhXODQrNmt1UWxVK1FZQjNvXC9cL2g0Wk1DMlVsRExEYnBnQ0tNalRHa0hTT0twZkdBN1wvcmxFbFVKenVZVVB4cmFaZTB0VW5RZHlGamNGSWpMSVV6UkJGYWxjbURycjFlT25oUjVnM2l0N3RhVDlxeVk0cE9UVXowaDF0NDdGb2lCVUJOSjV3eFI2TjlpTlNMd2xYc05sckhydjM3UjhVOE5SbmpcLyIsIm1hYyI6IjBkYjgyNDNhNWViYWQ3MDFlNTZlNTBkZjI2OTA1ZGM3ZjBjMDQ0ZmNlYTQyNmQxMDQ2ZTViNTZkZjEzOTNjYzgifQ==
eyJpdiI6InZIb2lCRWViSEZLQ3U0SkhQaVRua0E9PSIsInZhbHVlIjoiMFN3OTcrWlc4bm1cL3M0MFwvQ2VpK3lTNkFKUlVHak9XSzQ1bHA3S2hWZGRtUmVtT0ExeTBycThQQlBEZ294b0N6RFJyVGZsSzZYaGJXR25qSlRZXC9oZ093VmZjZkI1cUhic1RcLzhuMUk3aktCREdaNitPeTlvVlhzSjluYjY4R1JmOXdhblwvUkpuSGRyRkVMYVcyb2lZa2c1WmdqUHdwNWlLQ2d0V0pENlZSN2FWRzh5VFJEVEltQjBHSkpRd1lSbXBOTXdPejRQbWNIc2FnUk5kWjNVaGJTa0x3OTR3Sjl1TkltQ0Y1M3FiTXpneXFKR25tQzg3bkkwR1VadlB5SVp1MytEZkRMUmpINEFCZDU4NnJHdFBVUCtUbjFMSlNCa040SXNTd3pDSUVnRElKWE0wV1pXMjFoNlZSanNmNXpaMmNObXpVSERQV3lzSUtQR3h5NWNFYzlnQU0rS0ZGTFBrXC85ZzE0WWJnZEJvPSIsIm1hYyI6IjdkZTU3ZGNkYzhjOWMzZGRjYzU4YzBhMGZmYTRkMThkZDZkNmM2ZDNmZDIyZTcyODFlN2JlNGFlYTY0MTcxNmYifQ==

             “Ba sao chùy!”

Ads
';
Advertisement