Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Tiền Phong chờ thời cơ ra tay, nắm chắc phần thắng.  

             Hổ Mập bị tiếng trọng chùy đập vào nhau làm phân tâm, mặc dù chỉ chưa đầy một hơi thở ngắn ngủi, nhưng cao thủ tranh tài, chút thời gian này là quá đủ để chiếm được lợi thế.  

             "Tam Tinh chùy!"  

             Hai cây trọng chùy trong tay Tiền Phong cùng nhau chỉa về hướng Hổ Mập.  

             Nhưng trong lúc rơi xuống, đôi chùy bất ngờ phát sáng, giây sau lập tức biến thành ba cây.  

             Không còn nghi ngờ gì nữa, nhất định một trong ba cây này là giả.  

             Ba thanh chùy lần lượt thay nhau chặn kín đường lui của Hổ Mập, hắn nhất định phải chống cự mới được.  

             Nét cười lười biếng trên mặt Hổ Mập vẫn chưa hề biến mất, trong lòng Tiền Phong không khỏi kinh ngạc.  

             "Lẽ nào hắn không đỡ sao?"  

             Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Tiền Phong là Hổ Mập cũng phải thi triển chiêu thức đánh trả để ép mình thu chiêu.  

             Dùng tổn thương đổi tổn thương chính là sách lược chiến đấu mà các võ giả ngang bằng nhau ưa dùng.  

             Nhưng khi chùy chỉ còn cách Hổ Mập nửa nắm tay, hắn vẫn không hề xao động dù chỉ một chút.  

             Hổ Mập mỉm cười nhìn Tiền Phong như đang khích lệ hắn ra sức hơn một chút.  

             Tiền Phong không thể hiểu được rốt cuộc Hổ Mập đang muốn giở trò gì. Nếu Hổ Mập không đỡ, vậy thì hắn sẽ thêm ba phần lực!  

             "Ha!"  

             Tiền Phong thét lên một tiếng, nguyên khí trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển, tràn vào hai tay đang nắm trọng chùy.  

             Hắn còn tự tin rằng, dù có là võ giả Tụ Khí Cảnh tầng năm cũng khó mà chịu nổi một chùy này của hắn.  

             "Ầm!"   

             "Ầm!"  

             Một trong ba cây chùy biến mất, song chùy nặng nề chực rơi xuống thân Hổ Mập.  

             Một chùy nhắm vào bả vai, chùy còn lại nhắm ngay ngực.   

             Lực dội rõ ràng truyền từ trọng chùy đến khiến hai tay Tiền Phong nhức nhối từng cơn.  

             Hai cây chùy này cũng phải nặng đến gần sáu ngàn cân, Tiền Phong cứ tưởng ít nhất cũng có thể đập Hổ Mập bay ra ngoài hay quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối đập mạnh lên mặt đất thành hai cái hố lớn.  

             Thế nhưng, hai chân hắn chỉ bị lún xuống, đầu gối không hề xong chút nào.  

             Trán Tiền Phong rịn một lớp mồ hôi lạnh.  

             Cuối cùng Hổ Mập cũng thu lại nét cười kia, hỏi lại một câu.  

             "Chỉ được thế thôi à?"  

             Tiền Phong kinh ngạc, vội nhấc đôi trọng chùy lên.  

             Ngay lúc này, hắn chợt nhìn thấy phần áo ở bả vai Hổ Mập tan nát do chịu phải chùy của mình, lộ da bên trong.  

             Phần da trên bả vai Hổ Mập không giống của người thường, được phủ một lớp vảy màu vàng sậm.  

             "Chính lớp vảy này đã đỡ chùy của ta sao?"  

             Tiền Phong cố chớp mắt để nhìn cho kỹ, nhưng lại giật mình phát hiện lớp vảy trên vai Hổ Mập đã sớm biến mất.  

             Nhìn lầm rồi sao?  

             Tiền Phong chợt thất thần trong tích tắc, lúc hắn kịp hoàn hồn thì nắm đấm của Hổ Mập đã áp sát.  

             "Nguy rồi!"  

             Cú đấm của Hổ Mập nện xuống trọng chùy.  

             Lực đấm không hề nhỏ, khiến cây chùy trong tay Tiền Phong vốn cầm không vững, lao thẳng ngực Tiền Phong, lồng ngực hắn phát ra tiếng "răng rắc".  

             Xương sườn của Tiền Phong đã bị gãy.  

             Hắn bị đập văng hơn mười thước, trọng chùy bay ra khỏi tay, có vẻ khó mà đứng dậy.  

             Thắng bại đã phân, Hổ Mập thắng!  

             ...  

             Bên kia, Hồ Lộ nghiêng đầu nhìn Tiền Phong nằm sõng soài trên mặt đất không gượng dậy được, sắc mặt nghiêm lại.  

             Hắn hiểu rất rõ khả năng của Tiền Phong, dù là tự mình ra tay, ít nhất cũng có thể chống đỡ được hai mươi chiêu.  

             Chưa giao thủ với Hổ Mập được vài chiêu đã bị đánh bại?  

             Hắn nhìn Dịch Thiên Vũ trước mặt mình, bỗng cảm thấy không có lòng tin cho lắm.  

             Tiếng xì xầm chợt vang lên.  

             "Các ngươi nói xem, Hồ Lộ đại ca có thắng không?"  

             "Hồ Lộ đại ca thuộc nội môn chúng ta, thực lực chỉ đứng sau Lăng Phong, sẽ không thua đâu!"  

             "Nhưng mọi người cũng thấy tiền phong rồi đó..."  

             Trong một thoáng, tiếng xì xầm lại lặng xuống.  

             Hồ Lộ hít sâu một hơi, quẳng hết những nghĩ suy linh tinh, hắn mong đợi kỳ Võ đấu liên Châu này từ rất lâu rồi, dù mình có thắng hay không cũng phải cố gắng hết sức.  

             Hắn nhìn Dịch Thiên Vũ, người này vẫn giữ dáng vẻ như vũ, tay nắm trường kiếm, tà váy lụa mỏng cùng tóc dài phấp phới.  

             Hồ Lộ hô tên chiêu thức, là một thanh trường côn băng kim loại.  

             Hắn nhẹ nhàng múa côn, thanh côn trong tay lập tức vang lên tiếng xé gió rít gào.  

             Dịch Thiên Vũ vẫn nắm bao kiếm, dường như không hề có ý định rút kiếm.  

             "Ngươi không rút kiếm sao?"  

             "Không cần thiết."  

             Dịch Thiên Vũ trả lời hết sức bình tĩnh, nàng không hề xem thường Hồ Lộ, nàng chỉ nói lại một sự thật hiển nhiên mà thôi.  

             Hồ Lộ gật đầu, bắt đầu ra tay.  

             Phần dưới chân hắn hóa thành một ánh chớp, lao vút về phía Dịch Thiên Vũ.  

             Là người thư hai được tiến vào nội môn, hắn có tự tin và sức mạnh của riêng mình!  

             "Hàng Yêu Côn!"  

             Hồ Lộ đùa giỡn cùng thanh trường côn kim loại trong tay đến uy mãnh vô cùng, từng luồng gió hóa thành từng lưỡi dao bén phóng đến Dịch Thiên Vũ.  

             Dịch Thiên Vũ không thi triển Thủy Long Kiếm Pháp, nàng tung người vào cơn mưa dao múa vỏ kiếm, hạ toàn bộ số lưỡi dao kia.  

             Dáng vẻ vung kiếm của nàng trông chỉ nhẹ nhàng như một điệu múa, nhìn rất thích mắt.  

             Thời gian nửa chung trà ngắn ngủi qua đi, Hồ Lộ và Dịch Thiên Vũ đã giao thủ hơn hai trăm chiêu.  

             Chiêu này nối tiếp chiêu kia, hai người không dám lấy hơi, nếu không đối thủ nhất định sẽ nắm lấy cơ hội, giành được lợi thế.  

             Hồ Đường vốn tưởng rằng đánh không ngừng nghỉ như thế, đối với người có cảnh giới cao hơn thì mình sẽ có ưu thế.  

             Cảnh giới càng cao, nguyên khí càng dồi dào, kéo xuống lại càng dễ.  

             Nhưng rất nhanh sau đó, hắn chợt nhận ra mình đã lầm.  

             Mãi mà Dịch Thiên Vũ vẫn cứ sung sức như thế, còn mình thì sắp không trụ nổi nữa,  

             "Rốt cuộc nàng ta đã tu luyện công pháp gì mà sức lại dai đến thế?"  

             Hồ Lộ thoáng có vẻ tuyệt vọng, hắn biết mình nhất định sẽ bại trước.  

             Đến chiêu thứ ba trăm, hắn chủ động ngừng tay.  

             Dịch Thiên Vũ vẫn chưa rút kiếm, Hồ Lộ không cần phải chống trả nữa, thà thua thể diện một chút vẫn tốt hơn.  

             Thấy Hồ Lộ dừng tay, Dịch Thiên Vũ cũng ngưng múa kiếm, hai tay ôm lấy kiếm.  

             "Đa tạ sư huynh dạy bảo."  

             Hồ Lộ lui vào đám đông, hắn thua rồi.  

             Những người đến tranh cướp vị trí đệ tử nội môn lúc này chỉ biết trợn mắt nhìn nhau.  

             Bây giờ nhìn lại xem, hành vi lần lần này của bọn họ các khác gì đám hề không chứ.  

             Danh sách ba người của Lâm Huyền, đúng là danh xứng với thực.  

             Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ càng mạnh, mọi người càng thêm khâm phục Lâm Huyền. Ai cũng biết con đường thăng tiến của hai người này đều nhờ Lâm Huyền mà có được.  

             Đỗ Mục trưởng lão nói.  

             "Còn ai muốn khiêu chiến không?"  

             Tất cả đều cúi đầu, không người nào dám ứng chiến, số người đã được xác nhận.  

             Đỗ Mục trưởng lão dùng mật âm nói với Lâm Huyền.  

             "Có thể thu công pháp tu luyện của hai người họ vào tàng kinh các chứ?"  

             Đỗ Mục muốn đưa công pháp hai người nọ đã học vào tông môn. Kẻ ngu cũng phải hiểu, công pháp của Hổ Mập và Dịch Thiên Vũ nhất định không phải hạng tầm thường.  

             Lâm Huyền khẽ lắc đầu, dùng mật âm trả lời.  

eyJpdiI6ImRNNUZlRjQ2alBabDYyXC9kRnZ2K0V3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5oTVduK3VYc2R4U3VQRkQ1SnkzNzJ2TGlWaG9Rc3pvK2lNZit2UHYyUkhoaWsxZ1RYd2J0VWw2VEh5SitMT1hFMzd5WStZaGdNejlPbHFBNVA4M0NSVk16alVBQzlXRldSbVlydm51ZmJCOGQ3aWxjSEhFS04zUGYwTlFiSU8zYzhmdzlPWjY2YXVhUEtNQjNGbWpoWXAwYnRjOEtvUTJEQnA2YnRFNnIzRkpZUlhrQWlwZzFUaG5LSHZsdk9jUkJ0Y3JxMHZlZWJUWGh3b1NqOUFhZk5UMDBHRFlXWk5vWWxqcXNcL2ZzU0MyV0dmcGRTZkxWMmNkT0YxVG9xSERMN3BGTHFLS3ZWcjRxMUtEbXdkUCtVRFRncTU4RzNxV00xZll0eTltaVZCTWlNUEhJamdlUnBjK0VZT1NRcTQxXC84cFRzQ0MwNXNhdjQzczBLbkR1YlVZK3NqS094eTVUZktVcnVVa3ZPbzhoM2U3R29FVzJnS0hxNmI5S1I4K0s5S0k5Ykk5d1BETDRPSVJNNFNHWjdzZz09IiwibWFjIjoiN2I4NWQ5NDk0MTE2YWU3NWFiMWExYTRlNGU0ODBhZWQyODQzN2M2YzNjZjgwNzRmODJjZWUyM2U0NWI4YzFhOCJ9
eyJpdiI6IjZVQm1BOERpTXM3ZTUwUjdKaDhUckE9PSIsInZhbHVlIjoiZjZWemZkaHc3RUFYN09xemQyeG9RXC9xc0tNWHZWeVR0MUV6emQ4bFFZN2duS2ZNY1BcL29TdmhCcUpsT2QyQjJPem01YnNcL2ErM29kaXAyZkRTUDJaNHdWQUdNVlRUZzBrMHhCbUkxNFFRSkM1OWNsUGp3UUFIakVGTW1IQzl5YzBFQ3JcL0hEXC9wWnRzOWFKZ1BNXC9rMVwvbDFuYXdXRjlYZjJDQWNVMnF2Skl5UmFKXC8wTUJTTnl1NkFmT3cySFg0bkJnNGhqZ2N3c3h5TE9OSUFudnNCNmhlQ3pPeFlWektnTHdlSnI1cHdFNHdVeFNZTE5hVWZWUVBPQlZ0U2dTdm5yY0Q2N2pWdnM3RlJ1djNudm91MFRWT21RS0hQYUpsMDJXd0IxY3dCYTUyYThRU1BxZzFiZk1TWjlhR0dJdGp2SzA1WUEyaDh5WFl4U3p0dkFxXC9hRmttMDhNaEFsN3BtcFJ1R1lPbzZPWTZLNzZsR1c0WHVwTzQ3S0Z0eVlSeFBiWjA2Mmt6UnlJMVVrNVY4c3o4WE1WclJsZEhsUHVDUnBqZnp0Vk9nRWNhcFBGTHpFVE5QZ1k3dE0rd0NOcFZIeE5uSzA1QVpMXC9qVkVkc09MOWlsY3VFVnZPMWtGejg2aVlBczkxMUx1cTVBM0pFNTNEcDlXK1ZnNjB2T01qcDhsYnI1b3dacDRcL05uYTYrUXJ5RE5pOEJadVBQQzlaUEk5anhkMjhSWmxpS0ZCUkZiV0ZHZnRSZEJUaVh2a2xnZ1pmancxYVdYRnJzNGNKVVpoampzRHFYdUZob204OXcxZkJjanJKamN6NGRMVTBcLzlCV2MrYzhZcWI2UElZZFJPZE1XWFdIY091b1NPWFVVb2JxMGRPVnRuMDljeDVuXC9UUUt4KzVZVnljNkxJSlZEbGFramxKMDdla1FjaDZwYW83OVk4UCszWUtVYWF4VjRhMFNQUWRENzlCSmR0cUVuaDNHZnlRcVFua0RSK0FoZThJUFNHdXZDbWRVNUY3WnA0MHpQZmhxNEtLb3FmUWVHZHFiV25xdUluUDE0SXJJeStCVEs0bHI2a29oSFU9IiwibWFjIjoiNDVkOTZlMDcyNWZiNGFiNGE1MDJkNjQ1MGMwNmQ4MzJhMDRhMGRhNmMzMTgxZjBhNGJmMTEwZTQ4ZjFmZjYwYiJ9

             Nếu công pháp như thế ở trong tông môn, người khác mà biết được, e rằng Càn Long tông sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn!

Ads
';
Advertisement